GloBLisation and Hybridisation: Publishers’ Strategies for Bringing Boys’ Love to the United States

TOÀN CẦU HÓA VÀ TIẾP BIẾN HÓA:
NHỮNG CHIẾN LƯỢC MANG BOYS’LOVE ĐẾN HOA KỲ CỦA CÁC NHÀ XUẤT BẢN

TÁC GIẢ  DRU PAGLIASSOTTI

Người dịch: Trịnh Minh Đỗ Uyên
Lớp: Cao học Văn hóa học K16A

Cảnh báo:  Dịch như google vậy đó, vì bản thân không thích dịch thoát ý. Đảm bảo 60-70% nội dung, vì chỗ nào dịch không được bỏ.

1.Giới thiệu tác giả

Dru Pagliassotti sinh năm 1966, tại Hoa Kỳ. Cô là một giáo sư của khoa Truyền thông thuộc trường Đại học California Lutheran, nơi cô nghiên cứu “Yaoi”, còn gọi là “Boys’ love” (tiểu thuyết, manga, anime, visual novels và doujinshi ) từ Nhật Bản. Cô là đồng tác giả (Antonia Levi, Mark McHarry) của quyển sách nghiên cứu mang tên Boys’ Love Manga: Essays on the Sexual Ambiguity and Cross-Cultural Fandom of the Genre xuất bản năm 2010 bởi NXB McFarland.

Dru Pagliassotti cũng là một tác giả thuộc dòng văn học viễn tưởng và là biên tập viên của tạp chí trực tuyến The Harrow. Từ năm 1998 Pagliassotti đã giữ chức tổng biên tập của The Harrow và chủ sở hữu của The Harrow Press. Cuốn tiểu thuyết được xuất bản đầu tiên của cô là Clockwork Heart, một cuốn tiểu thuyết giả tưởng vào tháng 4 năm 2008, nhận được đánh giá xuất sắc từ Drew Bittner của SFRevu và Harriet Clausner tại Worlds Alternative.

2. Tóm tắt nghiên cứu

Bài nghiên cứu gồm 10 phần: dẫn nhập, bối cảnh, chiến lược phòng tránh, chiến lực thích ứng, chiến lược tiếp biến, thách thức kinh doanh, tương lai của Boys’ love ở Hoa Kỳ, kết luận, chú thích và phụ lục.

Nghiên cứu giới thiệu hoàn cảnh mà Boys’ love xuất hiện và quá trình phát triển của nó ở thị trường Hoa Kỳ, thông tin khái quát về cuộc khảo sát và những đối tượng tham gia. Sau đó, nghiên cứu tập trung phân tích các chiến lực mà những nhà xuất bản đã sử dụng để đưa Boys’ love đến Hoa Kỳ, bao gồm 3 cách thức: phòng tránh, thích ứng và tiếp biến. Trong đó, việc thay đổi các văn bản, khung ảnh, bìa gốc, lý lịch nhân vật… đều được sử dụng. Sự kết hợp giữa phong cách nghệ thuật Nhật Bản và phương Tây đã tạo ra một sản phẩm gọi là GloBL.

Nghiên cứu cũng quan tâm đến việc xuất bản tiểu thuyết và tạp chí Boys’ love. Mối quan hệ giữa Boys’ love và độc giả, bao gồm người hâm mộ là phụ nữ và những người đồng tính luyến ái nam, đồng thời xem xét ảnh hưởng của người tiêu dùng đối với những chiến lược của các nhà xuất bản, những chuẩn mực xã hội và quy định pháp luật cũng chi phối cách thức mà Boys’ love được giới thiệu ở Hoa Kỳ, xem xét các thách thức mà các nhà xuất bản gặp phải khi kinh doanh manga Boys’ love và dự đoán về sự phát triển trong tương lai của thể loại này.

Nguồn bài nghiên cứu: http://intersections.anu.edu.au/issue20/pagliassotti.htm.

3. Nội dung

Nghiên cứu toàn cầu hóa giải quyết mối quan hệ về quyền lực chính trị và sức mạnh kinh tế xuyên quốc gia, những điều có ảnh hưởng đến sự dịch chuyển của những sản phẩm văn hoá giữa các khu vực, và cách thức mà các sản phẩm này bị chiếm lĩnh và biến đổi bởi những người tiếp nhận khác nhau.[2] Mặc dù nhiều nghiên cứu nổi tiếng về toàn cầu hóa đều tập trung vào dòng chảy một chiều của các sản phẩm văn hóa phương Tây đến các quốc gia khác, nhưng trong thực tế, dòng chảy chưa bao giờ là một chiều. Ví dụ, trong năm 2002, Douglas McGray đặt ra thuật ngữ “chỉ số văn hoá thú vị trong nền kinh tế quốc dân” (gross national cool) để mô tả sự thành công trên diện rộng của Nhật Bản trong việc xuất khẩu văn hóa đại chúng đến nhiều nước khác, [3] cùng năm đó, Koichi Iwabuchi xuất bản một quyển sách phân tích sự lan truyền xuyên quốc gia của văn hóa đại chúng Nhật Bản khắp châu Á. [4]

Một trong những sản phẩm văn hóa xuất khẩu của Nhật Bản đã được phổ biến rộng rãi tại Hoa Kỳ là Manga (truyện tranh Nhật Bản), hay tiểu thuyết đồ họa, hoặc tiểu thuyết bằng tranh Nhật Bản (Japanese graphic novel); Trong năm 2007, việc kinh doanh manga ở Hoa Kỳ đạt 210 triệu Mỹ kim. [5] Sự thành công của manga như một hàng hóa toàn cầu có thể liên quan đến “tính không mùi” (odourlessness) của văn hóa manga. Koichi Iwabuchi lập luận rằng, trong khi một số hàng hóa toàn cầu giữ lại những tính chất có liên quan với quốc gia xuất xứ của chúng một cách tiêu cực, chẳng hạn như sự liên kết của McDonalds với Hoa Kỳ, những thứ khác, trong khi vẫn còn liên hệ với quốc gia xuất xứ của chúng, nhưng vẫn “không mùi” (odourless) về phương diện văn hóa, ví dụ, truyện tranh và phim hoạt hình Nhật Bản không nhất thiết gợi lên sự quan tâm đến “một nền văn hóa hay một quốc gia đặc biệt cụ thể nào đó” [6] Đương nhiên, những sản phẩm văn hóa dễ dàng được đón nhận trong khu vực có những nét văn hóa tương đồng với quốc gia xuất xứ của chúng; Tuy nhiên, trong khi nhiều động thái của việc đọc “từ phải sang trái” (unflopped) [7] manga Nhật Bản, và nội dung nhiều câu chuyện nhắc đến trang phục, thói quen và văn hóa Nhật Bản, có thể làm cho manga khó được đón nhận ở các nước Anglo-Châu Âu, nhân vật truyện tranh vẫn có thể được thể hiện như là đại diện cho một loạt các dân tộc, tùy thuộc vào những xu hướng văn hóa và hình tượng thẩm mỹ của người đọc. [8] Ngoài ra, những chuyển thể từ manga có thể được thực hiện để làm cho chúng phù hợp hơn với một thị trường văn hoá cụ thể.

Một sản phẩm toàn cầu hóa đòi hỏi phải “thích ứng với thị hiếu và phong cách của địa phương” và kéo theo một mức độ hợp tác sản xuất giữa các công ty để chia sẻ rủi ro và cố gắng tối đa hóa lợi nhuận. [9] Một ví dụ về sự thích ứng này, hay sự tiếp biến này (hybridisation), xảy ra trong phiên bản phổ biến ở Hoa Kỳ của The Mighty Morphin Power Rangers bằng cách khắc họa các đặc điểm Hoa Kỳ của những diễn viên, tăng cường sự nổi bật cho các thành viên trong nhóm nữ, và một phiên bản mang phong cách Hoa Kỳ cho tuổi teen. [10] Tương tự như vậy, series (loạt) anime (phim hoạt hình Nhật Bản) Pokémon đã được cắt chỉnh và đóng gói lại cho thị trường Hoa Kỳ bằng cách loại bỏ hoặc sửa đổi các dấu hiệu Nhật Bản và những sự ám chỉ đến cuộc sống và văn hóa Nhật Bản, sửa đổi hoặc loại bỏ nội dung bạo lực hoặc định hướng giới tính. [11] Ngược lại, series anime Sailor Moon ít phổ biến ở Hoa Kỳ, theo Anne Allison, bởi vì nó thiếu “tính tiếp biến” (hybridised) – các nhà sản xuất còn để lại trong đó quá nhiều đặc trưng văn hóa của lối sống Nhật Bản, và thất bại trong việc thích ứng với một loạt cách thức sẽ làm hài lòng những kỳ vọng về giới của Hoa Kỳ về hình tượng một siêu anh hùng là phụ nữ. [12] Nói cách khác, chiến lược “tiếp biến hóa” (hybridisation) đã thành công làm cho Power Rangers và Pokémon trở nên “không mùi” (odourless) về phương diện văn hóa, nhưng lại làm Sailor Moon quá “Nhật Bản” nên dễ dàng bị so sánh và đánh giá bởi khán giả trẻ Hoa Kỳ.

Mặc dù, phần lớn manga có thể “không mùi” về văn hóa, chúng vẫn phải chịu sự tiếp biến khi tham gia vào thị trường toàn cầu. Ví dụ, manga như một tổng thể được nhập khẩu, tiếp thị và đón nhận rất khác nhau ở Hoa Kỳ khi so sánh với ở Nhật Bản – quyết định của các nhà xuất bản Hoa Kỳ nhằm tránh một số chủ đề hoặc điều chỉnh nội dung nhất định sẽ ảnh hưởng đến cách thức mà manga được trình bày và hiểu tại Hoa Kỳ. Ngoài ra, “manga” như một phong cách đã được tiếp biến bởi các họa sĩ và tác giả không phải người Nhật Bản, những người tạo ra manga riêng cho họ, nhưng kết hợp những phong cách nghệ thuật hoặc hình tượng chủ đề hơi khác biệt – điều này có lẽ là sự hoàn chỉnh của một chu trình, vì chính bản thân Nhật Bản đã được mô tả như là một quốc gia đa dạng (a hybrid nation) [13] và chính manga Nhật Bản đương đại là một sự kết hợp của những kỹ xảo nghệ thuật Nhật Bản và phương Tây. [14]

Một thể loại manga đã tìm thấy thành công tại Hoa Kỳ được gọi là Boys’ love (BL – tình yêu của các chàng trai), một thể loại manga dành cho phụ nữ xoay quanh những câu chuyện tình yêu lãng mạn của người đồng tính luyến ái nam. [15] Trong hầu hết các phần, Boys’love được sáng tác và minh họa bởi phụ nữ cho phụ nữ, với giả định đây là một tập thể độc giả dị tính luyến ái. Boys’ love đã được yêu thích mạnh mẽ khắp châu Á và hiện nay đang nhân rộng sự phổ biến sang các nước Anglo-Châu Âu.

Sự phổ biến của Boys’ love tại Hoa Kỳ có thể do một vài yếu tố. Thứ nhất, về cơ bản Boys’ love là một hình thức của sự lãng mạn, và sự lãng mạn đã được chứng minh là mang tính đại chúng và dễ dàng được hiểu bởi mọi người qua hàng ngàn năm trong việc sáng tác thần thoại và kể chuyện. Độc giả có thể lựa chọn những câu chuyện phù hợp nhất với sở thích của mình, từ những câu chuyện không đi xa hơn một cái nắm tay, đến những câu chuyện thể hiện chi tiết rõ ràng những hành vi tình dục, trong một loạt những bối cảnh khác nhau, từ tuyệt vời đến kinh khủng, hoặc hiện thực sáo mòn. Thứ hai, Boys’ love thu hút một lượng độc giả phương Tây đã có từ trước bởi vì “Slash”, một dạng tiểu thuyết được viết bởi người hâm mộ (fanfiction) dành riêng cho những mối quan hệ đồng tính luyến ái nam. Trong khi, Boys’ love và Slash khác nhau đáng kể ở một vài phương diện, [16] những điểm tương đồng của chúng đã dẫn đến việc đan xen (crossover) trong tập thể độc giả. Thứ ba, Boys’love đã được mô tả bởi một số người hâm mộ là “tốt hơn cả lãng mạn” bằng việc lảng tránh sự xác định căn tính và dán nhãn rập khuôn trên cơ sở giới (gender-based) – một chủ đề đã được thảo luận ở nơi khác. [17] Tuy nhiên, trong khi Boys’ love phổ biến xuyên quốc gia, nó vẫn là một thể loại tương đối mới và khác thường ở Hoa Kỳ. Các nhà xuất bản đã phải đối mặt với những thách thức đặc biệt liên quan đến Boys’ love, điều này làm cho Boys’ love trở thành một ví dụ thú vị về cách thức mà một sản phẩm văn hóa toàn cầu có thể xuất hiện như một “tiếp biến hóa” (hybridisation) trong một khu vực cụ thể.

Bài viết này mô tả các chiến lược phòng tránh, thích ứng và hợp tác sản xuất đã được theo đuổi bởi các nhà xuất bản để đưa manga Boys’ love Nhật Bản vào Hoa Kỳ một cách thành công và lợi nhuận. [18] Trong đó, chiến lược thích ứng của các nhà xuất bản Hoa Kỳ là cố gắng tránh những nội dung nhạy cảm vi phạm các quy định cấp phép (licensing material), hoặc thích ứng với các quy định bằng cách loại bỏ hoặc thay đổi hình ảnh hoặc từ ngữ phản cảm. Trong một số trường hợp, một chiến lược hợp tác sản xuất được theo dõi để kiểm soát tốt hơn các nội dung sẽ phát triển. Ngoài ra, một số nhà xuất bản đã tập trung vào việc sản xuất và phân phối manga Boys’ love không phải Nhật Bản (non-Japanese), những thứ này mang đặc điểm rõ ràng của một thể loại tiếp biến văn hóa, kết hợp giữa phong cách và hình tượng truyện tranh phương Tây với phong cách manga và những quy ước của Boys’ love Nhật Bản.

Tất cả những điều này, được thúc đẩy bởi nhu cầu thực tế hoặc sự nhận thức về những cơ hội trên thị trường kinh doanh, thay đổi thể loại Boys’love để giới hạn nó vào một thị trường khu vực cụ thể. Sự thay đổi này, một dạng “tiếp biến hóa” (hybridisation), xảy ra ở cả hai cấp độ, trên cấp độ lớn nhất của sự hiểu biết và tiếp nhận thể loại, và trên cấp độ cá nhân của sản xuất, vì việc đọc manga tại Hoa Kỳ có thể khác nhau về ý nghĩa văn bản và hình ảnh so với những xuất bản nguyên mẫu tại Nhật Bản. Như vậy, Boys’ love thực sự trở thành một sản phẩm toàn cầu hóa; đó là một hàng hóa phổ biến và tiếp biến về tổng thể, đang tích cực được thay đổi và phát triển, khi nó bị chiếm lĩnh và sửa đổi cho phù hợp với người tiêu dùng trong một thị trường xuyên quốc gia.

Bối cảnh [19]

Manga Boys’ love Nhật Bản – thường được biết đến tại Hoa Kỳ với tên gọi “Yaoi” – thâm nhập vào thị trường đại chúng Hoa Kỳ vào đầu năm 2003 với việc phát hành phổ biến của TokyoPop cho “thiếu niên lớn tuổi” (older-teen) series Boys’ love là Fake và Gravitation bằng tiếng Anh. Boys’ love lan rộng khắp Hoa Kỳ một cách nhanh chóng trong vòng 3 năm tiếp theo, với số lượng lớn các nhà xuất bản chỉ dành riêng cho Boys’ love, hoặc thêm tiêu đề Boys’ love vào dòng sản phẩm (line-up) của họ để gia nhập ngành công nghiệp này. Tuy nhiên, trong năm 2007, Publisher’s Weekly tuyên bố rằng Boys’ love không thích hợp nữa, [20] ngành công nghiệp đã bắt đầu có dấu hiệu của sự căng thẳng. Trong khi một số nhà xuất bản mới bước chân vào thị trường Boys’ love, những người khác dừng xuất bản hoặc hủy bỏ những tựa sách.

Đến giữa năm 2008, các nhà quan sát của ngành công nghiệp này tự hỏi rằng thị trường Boys’ love đã gặp rắc rối chăng. Về mặt tăng trưởng, một tạp chí Yaoi mới với nguyên bản tiếng Anh (OEL) và một hội chợ (convention) Yaoi mới đã bắt đầu, và nhiều công ty đầu tư vào lĩnh vực Boys’ love. Ngược lại, việc đóng cửa, im lặng, sa thải, và cắt giảm đã tấn công các nhà xuất bản Boys’ love khác. Các nhà quan sát kinh doanh suy đoán rằng thị trường Boys’ love đã đầy những tựa sách, vượt quá nhu cầu của người tiêu dùng. [21]

Bắt đầu vào tháng Hai năm 2008, tôi đã đưa ra lời mời tham gia một cuộc khảo sát với 27 câu hỏi đến 10 nhà xuất bản. Vào thời điểm đó, các nhà xuất bản Boys’ love có hoạt động ở Hoa Kỳ là Better with Boys, xuất bản Yaoi Magazine; TokyoPop’s BLU; Boysenberry; Deux; Juné and công ty chị em của nó là 801 Media, cả hai đều thuộc sở hữu của Digital Manga, Inc.; Kitty Media’s BoyBoy; and Yaoi Press. Thư mời cũng được gửi đến Be Beautiful and DramaQueen, cả hai đều đã ngừng xuất bản nhưng không đóng cửa. Thư mời được gửi bằng đường bưu điện và khi có thể, cũng bằng email. Cuộc điều tra được tạo ra bằng cách sử dụng Zoomerang Pro và cung cấp trực tuyến tại MangaResearch.Com. Các nhà xuất bản có thể yêu cầu giữ kín các dữ liệu đã được báo cáo và có thể bỏ qua bất kỳ câu hỏi nào. Một bản sao đầy đủ của phiếu điều tra có thể được tìm thấy trong Phụ lục.

TokyoPop’s BLU (22 tựa sách Boys’love), Juné 801 Media (khoảng 160 tựa sách Boys’ love), Yaoi Press (36 tựa sách Boys’ love), và Better with Boys (hơn 25 tựa sách Boys’love đơn tác giả (single-authored) và Yaoi Magazine) trả lời khảo sát. Câu trả lời cho Juné and 801 Media được cung cấp bởi cùng một đại diện DMP, vì họ được tính là một công ty về mặt giấy tờ. Một số câu trả lời không được công bố trong bài nghiên cứu này để làm mờ danh tính của các nhà xuất bản đã yêu cầu giấu tên.

Boys’ love từ cái nhìn đầu tiên không phải là một thị trường tiềm năng cho một nhà xuất bản Hoa Kỳ nắm bắt. Việc miêu tả gợi dục trong manga Boys’ love có thể gây kinh hoàng trong một nền văn hóa như Hoa Kỳ, nơi vẫn còn quan điểm phổ biến cho rằng truyện tranh là dành cho trẻ em, đặc biệt là trẻ em trai, [22] và có xu hướng tránh những nội dung tình dục công khai trong dòng truyện tranh chính thống. Tuy nhiên, Boys’ love đã nhận được sự yêu thích bởi một lượng người hâm mộ rộng rãi tại Hoa Kỳ, những người hâm mộ manga và anime đòi hỏi phải có danh sách và quy định riêng dành cho Boys’ love. Lượng người hâm mộ tồn tại từ trước này đã ảnh hưởng đến quyết định gia nhập vào thị trường Boys’ love của các nhà xuất bản.

Các nhà xuất bản lớn, những người trả lời cho cuộc khảo sát này đều tham gia vào thị trường manga trước khi thêm tiêu đề Boys’ love vào dòng sản phẩm của họ. Họ báo cáo rằng, các quan sát của họ cho thấy sự thành công về mặt thương mại của Boys’ love ở những nơi khác, ở Nhật Bản, hoặc đối với những công ty mới ở Hoa Kỳ – là lý do chính để họ mạo hiểm gia nhập vào việc xuất bản Boys’ love. Trong những trường hợp này, mặc dù một số nhân viên trong các nhà xuất bản có thể đã có một hứng thú cá nhân đối với Boys’ love, mối quan tâm chính của công ty vẫn là lợi nhuận thương mại, và các nhà xuất bản lớn này tiếp cận thể loại Boys’love từ điểm nhìn của tập thể công ty.

Các nhà xuất bản nhỏ hơn, những người trả lời khảo sát, mặt khác, viện dẫn sở thích cá nhân đối với Boys’ love như là lý do chính để họ gia nhập vào ngành công nghiệp này. Mặc dù chắc chắn rằng lợi nhuận thương mại cũng đóng vai trò quan trọng trong quyết định của họ, các nhà xuất bản tiếp cận thể loại này từ quan điểm của người hâm mộ hoặc người tiêu dùng. Mặc dù có những lý do khác nhau để gia nhập thị trường Boys’ love, các nhà xuất bản đều chia sẻ, ở một mức độ khá lớn, những mối quan tâm tương tự nhau.

David Morley và Kevin Robins mô tả mối quan hệ “toàn cầu – địa phương” như là “mối tương quan giữa động lực toàn cầu hóa và cụ thể hóa trong chiến lược của các công ty toàn cầu”[23] Mặc dù, các nhà xuất bản Boys’ love Hoa Kỳ trong cuộc khảo sát này có thể không phải là một tập đoàn toàn cầu theo cách hiểu rằng họ có văn phòng sản xuất và bán hàng ở một loạt các quốc gia khác nhau, đến mức họ được cấp phép và dịch tác phẩm từ nhiều nguồn quốc tế cho một thị trường xuyên quốc gia nói tiếng Anh, họ vẫn được tham gia vào việc sản xuất và phân phối Boys’ love (hoặc các thể loại manga nói chung) như một hàng hóa toàn cầu hóa.

Tuy nhiên, đây không phải là một thứ hàng hóa toàn cầu vẫn được giữ nguyên mẫu từ Nhật Bản sang Hoa Kỳ; Ngược lại, thể loại Boys’ love được tái bản địa hoá (re-localised) bởi các nhà xuất bản Hoa Kỳ để phản ánh “những đặc trưng về bản sắc và sở thích của cộng đồng địa phương và khu vực”[24] trong trường hợp này, một sự kết hợp của cộng đồng người hâm mộ Boys’ love nói tiếng Anh và cộng đồng Anh ngữ lớn hơn, cộng đồng phương Tây với việc các tổng công ty phải sản xuất, tiếp thị, và bán các tác phẩm của họ. Đó là, khi lựa chọn manga nào sẽ được mua bản quyền (license) và chuyển ngữ, các nhà xuất bản Boys’ love Hoa Kỳ không chỉ phải tính toán đến các nhu cầu của người hâm mộ, mà còn phải quan tâm đến những phong tục xã hội và pháp luật của bất kỳ quốc gia nào, nơi mà họ hy vọng sẽ bán được sản phẩm. Do đó, các nhà xuất bản hoạt động như những người kiểm duyệt văn hóa, quyết định những sản phẩm sẽ đưa ra thị trường Hoa Kỳ, ở một mức độ nào đó, định hình sự hiểu biết của người tiêu dùng Hoa Kỳ về thể loại này. [25] Nói cách khác, các nhà xuất bản Hoa Kỳ quyết định tái tạo (re-create) thể loại Boys’ love tại Hoa Kỳ không giống với bản gốc, thứ được gọi là thể loại “nguyên mẫu” (authentic) đã phát triển ở Nhật Bản, nhưng đúng hơn là một thể loại “tiếp biến” (hybrid), “đặc biệt” (particularised), “bản địa” (localised) phản ánh pháp luật địa phương, những cấm kỵ xã hội, nhu cầu và sở thích của người hâm mộ địa phương. Các nhà xuất bản lẩn tránh một số nội dung nhất định và thích ứng với các nội dung khác.

Chiến lược phòng tránh

Mặc dù người ta có thể giả định rằng các nhà xuất bản ở Hoa Kỳ sẽ chỉ mua bản quyền các hình thức an toàn và chung nhất của manga Boys’ love, các nhà xuất bản vẫn phải sẵn sàng chấp nhận rủi ro đối với các loại nội dung mà họ mua bản quyền. Bảng 1 cho thấy các đối tượng có khả năng gây tranh cãi đã được xuất bản hoặc có kế hoạch xuất bản trong tương lai gần:

Bảng 1. Những miêu tả gây tranh cãi

Hành động Manga Tiểu thuyết*
Uống rượu khi chưa đủ tuổi hoặc sử dụng ma túy 2 2
Vẽ hoặc mô tả một cách rõ ràng hành vi tình dục giữa những người đàn ông (chứ không phải là bôi đen, che phủ bằng hoa) 2 2
Quan hệ tình dục tàn bạo (S&M hay B&D) 2 1
Quan hệ tình dục không đồng thuận 3 2
Quan hệ tình dục giữa những người thân là nam nhưng không phải là anh em, cha mẹ hoặc con trai 2 1
Quan hệ tình dục giữa những anh em là con riêng trong gia đình cha mẹ tái hôn 1 0
Quan hệ tình dục giữa anh em cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha 2 0
Quan hệ tình dục giữa anh em ruột 1 0
Quan hệ tình dục giữa các đối tượng thiếu niên từ 13-17 tuổi 1 1
Quan hệ tình dục giữa các đối tượng 12 tuổi hoặc nhỏ hơn 0 1
Quan hệ tình dục với một đối tượng  động vật hoặc bán động vật (ví dụ, người hóa thú, hồ ly tinh, vv) 1 1
Quan hệ tình dục với một thực thể phi nhân (ác quỷ, thiên thần, ma, yêu tinh, kappa, vv) 3 2
Mối quan hệ giữa giáo viên và học sinh (viết trong phản ứng… **) 1 0

* Một nhà xuất bản báo cáo đơn giản rằng, “không có bất kỳ sự khác biệt nào.”

** Trong quá khứ, điều này đã được cung cấp trong cuộc khảo sát, vì nó không phải là một cặp đôi thường thấy trong Boys’ love.

Ngay cả khi nội dung tiềm ẩn tính bạo lực, các nhà xuất bản vẫn quyết định lựa chọn, nhìn chung một số nội dung được đồng ý giới thiệu ra thị trường Hoa Kỳ vẫn mang nhiều rủi ro hơn phần thưởng.

Một số miêu tả gây tranh cãi liên quan đến yếu tố loạn luân. Cốt truyện loạn luân không phải là hiếm trong manga khiêu dâm của Nhật Bản; Timothy Perper và Martha Cornog viết một loạt bài về điều này, “Cốt truyện không có mối liên hệ với những thực tế loạn luân, nhưng trình bày một góc nhìn thích thú và nhạo báng về những điểm yếu và sức mạnh của ham muốn tình dục… Không ai có thể giữ bàn tay của mình rời khỏi người kia trong những câu chuyện. “[26] Tuy nhiên, các nhà xuất bản Hoa Kỳ được khảo sát đồng ý rằng những câu chuyện thể hiện quan hệ tình dục giữa những người có họ hàng gần đã bị ngăn chặn một cách tốt nhất tại Hoa Kỳ, nơi mà những miêu tả như vậy ít phổ biến, đặc biệt là trong truyện tranh. Một nhà xuất bản báo cáo rằng, họ sẽ không in tác phẩm miêu tả quan hệ tình dục giữa anh em ruột, hoặc anh em cùng cha khác mẹ hay cùng mẹ khác cha. Hai nhà xuất bản báo cáo rằng, họ sẽ không in tác phẩm miêu tả quan hệ tình dục giữa cha và con trai.

Tuy nhiên, vì mong muốn làm hài lòng người hâm mộ của các nhà xuất bản Hoa Kỳ, trong khi việc tránh gây tranh cãi vẫn phải được đảm bảo cân bằng, loạn luân không hoàn toàn tránh được. Ví dụ, Brother được mua bản quyền bởi DramaQueen đã miêu tả sinh động quan hệ tình dục giữa “những anh em là con riêng trong gia đình mà cha mẹ tái hôn” (stepbrothers), và Yamila Abraham chủ sở hữu của Yaoi Press cho biết rằng, sự hứng thú của người hâm mộ đối với cốt truyện loạn luân là một trong những lý do khiến cô quyết định tính đến mối quan hệ loạn luân chú cháu trong Dark Prince, mặc dù có thể bị “ô danh” (scared) khi xuất bản nó. [27] Trong một cuộc trao đổi thông tin riêng với tác giả, Sarah Payne thuộc nhà xuất bản Better with Boys cho biết, “tôi sẽ viết nó, tôi sẽ xuất bản nó… nhưng cần phải có một lý do.” Cả Payne và Abraham đều lưu ý rằng, loạn luân trong Boys’ love hấp dẫn một số độc giả bởi vì nó được thể hiện vô cùng rõ ràng như là một sự tưởng tượng lãng mạn, không phải là sự hình dung về loạn luân trong thế giới thực. Payne chỉ ra rằng, series tiểu thuyết Dollanganger “bán chạy nhất” (bestselling) của Cleo Virginia Andrews, bắt đầu với Flowers in the Attic, như một ví dụ về sự lãng mạn hóa mối quan hệ loạn luân đồng thuận trong dòng tiểu thuyết đại chúng. Loạn luân trong Boys’ love làm cho người hâm mộ tranh cãi vận hành theo cùng một cách. Câu hỏi đặt ra là, vượt qua mức độ nào thì hình ảnh hư cấu được nhìn nhận là sự tưởng tượng hay thực tế, đây là cốt lõi của các cuộc thảo luận gây ảnh hưởng trên nhiều phương tiện truyền thông, đặc biệt là những tranh cãi về khiêu dâm trẻ em “ảo” (virtual). Luật khiêu dâm trẻ em và những điều cấm kỵ đặt thêm thách thức cho các nhà xuất bản Boys’ love.

Shota là một thuật ngữ Nhật Bản thông dụng để chỉ thể loại manga miêu tả nội dung trẻ em nam hay những nhân vật “như trẻ em” (childlike) có quan hệ tình dục với nhau, hoặc với người đàn ông trưởng thành [28] – một hình thức khiêu dâm trẻ em “ảo”. Khiêu dâm trẻ em “ảo” là bất hợp pháp tại Australia và Canada, mặc dù đến nay nó đã được “bảo hộ” (protected) tại Hoa Kỳ. [29] Tuy nhiên, các nhà xuất bản Hoa Kỳ vẫn ngần ngại trong việc mua bản quyền về chúng. Một nhà xuất bản nhận xét, “mặc dù không bất hợp pháp tại Hoa Kỳ, khiêu dâm trẻ em “ảo” vẫn vi phạm ý thức về khuôn phép của công ty chúng tôi. Chúng tôi đã nhận được nhiều yêu cầu của người hâm mộ về những câu chuyện đề cập đến shota, nhưng chúng tôi sẽ không xuất bản chúng hay bất cứ điều gì tương tự như vậy, những thứ khiến chúng ta cảm thấy run sợ”. Một người khác nói, “Shota khẳng định là không thể.”

Như thể hiện trong Bảng 1, khảo sát cho thấy không có câu trả lời nào thể hiện sự quan tâm đến việc xuất bản manga miêu tả quan hệ tình dục với, hoặc giữa các đối tượng 12 tuổi trở xuống, mặc dù một báo cáo xuất bản cho thấy đã có một truyện ngắn hoặc tiểu thuyết, trong đó quá khứ của một nhân vật tiết lộ rằng anh ta đã bị buộc phải quan hệ tình dục không đồng thuận khi còn là một cậu bé.

Một tình huống tương tự xảy ra trong xuất bản phẩm của Be Beautiful [30] là Midaresomenishi: A Legend of Samurai Love, sáng tác bởi họa sĩ manga nổi tiếng Kazuma Kodaka. Trong Midaresomenishi, samurai Shirou bị điều khiển bởi một tướng cướp khi em trai của Shirou là Fujimaru bị giữ làm con tin; trong suốt quá trình này, Fujimaru bị hãm hiếp bởi một vài người lớn. “Lưu ý chung” (disclaimer) của Be Beautiful nhấn mạnh rằng tất cả các nhân vật có quan hệ tình dục đều từ 19 tuổi trở lên – mặc dù Fujimaru xuất hiện có vẻ trẻ hơn nhiều so với tuổi 19 [31] – và các nhà xuất bản đã đi theo một chiến lược thích ứng (được thảo luận dưới đây) nhằm giảm thiểu ảnh hưởng của hầu hết những “thẩm định” (panel) rắc rối. Hơn nữa, câu chuyện miêu tả hành vi lạm dụng ngược đãi Fujimaru như tội ác bạo lực và không lãng mạn hóa, điều này rất khác biệt với những miêu tả quan hệ tình dục đồng thuận thường thấy trong shota. Lảng tránh bất kỳ dấu hiệu nào thể hiện một cách rõ ràng độ tuổi của các nhân vật là một chiến lược khác được những họa sĩ hoặc nhà xuất bản sử dụng. Yaoi Press báo cáo rằng, trong series Cain của mình, cậu bé bụi đời Vanqisher được mô tả khi còn trẻ nhưng câu chuyện không bao giờ nó rõ về tuổi của cậu ta.

 pagliassotti1

Hình 1. Nhân vật  Vanquisher. Hình ảnh từ Cain, Vol. 2. Copyright © 2008 Yaoi Press LLC. Tác phẩm của Le Peruggine.

Việc tuân thủ các cấm kỵ xã hội không phải là lý do duy nhất làm cho các nhà xuất bản lảng tránh việc xuất bản những tác phẩm miêu tả quan hệ tình dục của vị thành niên. Chừng nào mà khiêu dâm trẻ em “ảo” vẫn là bất hợp pháp ở các nước nói tiếng Anh khác, các nhà xuất bản Hoa Kỳ, người vẫn hy vọng sẽ thu hút thêm nhiều khách hàng sống bên ngoài Hoa Kỳ, không có khả năng dành thời gian và tiền bạc để mua bản quyền và chuyển ngữ những tác phẩm không thể bán trong thị trường thứ hai rộng lớn nhất của họ. Nhu cầu lợi nhuận cũng quan trọng như việc xem xét về đạo đức của cá nhân hay công ty.

Tuy nhiên, như trường hợp loạn luân, một số tựa sách được mua bản quyền thật sự miêu tả tình trạng lãng mạn hoặc quan hệ tình dục giữa các nhân vật vị thành niên và người trưởng thành. Ví dụ, Loveless, được mua bản quyền tại Hoa Kỳ bởi TokyoPop, đã được dán nhãn shota hay “tương tự shota” (shota-like) bởi một số độc giả, bởi vì Soubi Agatsuma (20 tuổi) hôn, đụng chạm và bày tỏ tình yêu của anh ta với “cậu bé mèo” (catboy) Ritsuka Aoyagi (12 tuổi). Trong tuyển tập Boys’ love có tên Wagamana Kitchen, được mua bản quyền bởi June, xuất hiện cảnh hồi tưởng cho thấy một thanh niên không xác định độ tuổi tắm cho một đứa bé, kèm theo dòng chữ: “Khi Takashi còn nhỏ… Chúng tôi đã từng tắm cùng nhau … Bây giờ tôi tin rằng … Lý do những thứ này xảy ra như vậy là vì tôi đã quay trở lại” (lược trích từ bản gốc). Trong cả hai trường hợp, các mối quan hệ giữa người lớn và trẻ em bao gồm tình cảm (intercourse), điều này có thể là lý do tại sao chúng được coi là chấp nhận được, mặc dù tình dục giữa người lớn và trẻ em hiếm khi được đề cập trong truyện tranh không phải manga tại Hoa Kỳ.

Có khả năng rằng, những gợi ý tình dục vị thành niên hoặc nhận thức tình dục dễ dàng được độc giả Hoa Kỳ chấp nhận hơn khi đó là manga, chứ không phải truyện tranh kiểu phương Tây. Họa sĩ Boys’ love Hoa Kỳ Tina Anderson cho rằng độc giả phương Tây có thể thưởng thức shota vì các nhân vật trong manga được vẽ theo phong cách cường điệu, không thực tế, cho nên các trẻ em rõ ràng là tưởng tượng. Tuy nhiên, cô cho biết thêm, “nhiều người sáng tạo và người hâm mộ Shotakon Nhật Bản [bao gồm bản thân tôi trong đó] có một vấn đề thực sự với những nam giới vị thành niên được mô tả trong nghệ thuật khiêu dâm, được vẽ theo phong cách châm chọc của phương Tây. Tại sao? Bởi vì “Shota phương Tây”… quá thực tế, quá giống thật”. [32]

Sự xuất hiện quá trẻ trung của các nhân vật trong manga đặt ra một thách thức về “bất đồng văn hóa” (intercultural) cho việc kinh doanh Boys’ love ở Hoa Kỳ. Ví dụ, TokyoPop đã nhận được rất nhiều yêu cầu của người hâm mộ cho Gravitation Remix, một loại truyện tranh tự xuất bản, hay truyện tranh được sáng tác bởi người hâm mộ dựa trên những nhân vật nguyên mẫu của bộ truyện tranh khác (doujinshi) bởi mangaka (tác giả sáng tác manga) của series Gravitation nổi tiếng, có chứa đựng cảnh quan hệ tình dục giữa các nhân vật nam. Tuy nhiên, “chúng liên quan đến các nhân vật trong giống như vị thành niên cùng yếu tố loạn luân, và những điều này được thể hiện rất rõ ràng”, các nhà xuất bản cho biết. Nhận thức của người đọc ảnh hưởng đến sự tiếp nhận của thị trường, và những độc giả Hoa Kỳ có thể cảm nhận các nhân vật trong manga không giống như cách mà độc giả Nhật Bản cảm nhận (xem, ví dụ, Chú thích 8).

Các hình thức khác của hành vi tình dục cũng có thể khiến cho các nhà xuất bản gặp rủi ro trên thị trường Hoa Kỳ. Ví dụ, TokyoPop báo cáo trong cuộc khảo sát rằng, ban đầu họ đã miễn cưỡng xuất bản Under Grand Hotel theo yêu cầu của người hâm mộ, mặc dù truyện chứa đựng nội dung “quan hệ tình dục trong nhà giam – một vài cảnh rất bạo lực”, truyện được đều nghị vì tựa đề.

 Mặc dù các nhà xuất bản Boys’ love luôn cẩn thận về sản phẩm mà họ chọn mua bản quyền, một số các nhà xuất bản báo cáo trong cuộc khảo sát rằng, đã nhận được khiếu nại về nội dung các ấn phẩm Boys’ love của họ. Đại diện DMP cho Juné và 801 Media cho biết rằng, đôi khi công ty nhận được tin nhắn từ các cặp cha mẹ có liên quan; công ty trả lời với họ bằng cách giải thích về giới hạn độ tuổi và những nhãn cảnh báo trên từng tuyển tập và mô tả về nhãn hiệu đặc biệt đó. Họ cũng thực hiện các khuyến nghị về các tựa sách phù hợp với lứa tuổi của trẻ em. Người đại diện nói thêm, “cuối cùng, đến các nhà bán lẻ, người bán các quyển sách của chúng tôi cho những người tiêu dùng phải đảm bảo rằng khách hàng 13 tuổi không mua những quyển sách có giới hạn Mature hoặc Adult (sách chỉ dành cho người trưởng thành). Chúng tôi rất công khai và trung thực về nội dung của các quyển sách. Nhưng có quá nhiều thứ đến nỗi mà chúng ta chỉ có thể làm như một nhà xuất bản. Thành thật mà nói, có rất nhiều manga shoujo (truyện tranh Nhật Bản miêu trả tình yêu lãng mạn nam nữ) ngoài kia, những thứ miêu tả rõ ràng hơn rất nhiều so với phần lớn các yaoi chúng tôi xuất bản. Vì vậy, khiếu nại không chỉ giới hạn đối với manga yaoi. Chúng tôi nhận được khiếu nại về những bộ ngực (boobs) và dịch vụ cho người hâm mộ (fan service) [33] trong dòng sách chính thống của chúng tôi”.

Người tiêu dùng không phải là những người duy nhất có khả năng phàn nàn. TokyoPop lưu ý rằng, “Chúng tôi chưa bao giờ có bất kỳ khiếu nại nội dung từ người tiêu dùng, nhưng các nhà bán lẻ đã bày tỏ băn khoăn đến những nội dung về mối quan hệ giữa học sinh và giáo viên”. Như sẽ nhìn thấy trong các phần tiếp theo, ý kiến của các nhà phân phối và bán lẻ được thực hiện nghiêm túc khi nói đến việc kinh doanh manga Boys’love.

Các nhà xuất bản Boys’ love ở Hoa Kỳ, sau đó, đóng vai trò như người kiểm duyệt văn hóa, chỉ lựa chọn mua bản quyền những manga Boys’ love tránh được những cấm kỵ phương Tây mạnh mẽ nhất, do đó, có nhiều khả năng để thành công thương mại ở Hoa Kỳ và ở các nước nói tiếng Anh khác. Các nhà xuất bản xem xét không chỉ các vấn đề pháp lý mà còn về sở thích cá nhân của họ và nhận thức về hứng thú của độc giả. Khi làm như vậy, họ đóng góp vào sự tiếp biến hóa toàn thể của thể loại Boys’ love như một hàng hóa toàn cầu; cho nên, bản thân thể loại đó là một thứ hàng hóa vượt biên giới quốc gia và văn hóa, nhưng có hình thức khác nhau vì nó phải thích nghi với nhu cầu và sở thích của các cộng đồng địa phương khác nhau.

Xa hơn, sự tiếp biến hóa của Boys’ love có thể xảy ra ở mức độ cá nhân khi những từ ngữ hoặc hình ảnh cụ thể bị thay đổi từ bản gốc cho những người thưởng thức địa phương. Quyết định để thích nghi, chứ không chỉ đơn giản là phòng tránh, là một chiến lược tiềm năng hơn đối với những manga có nội dung gây tranh cãi.

Chiến lược thích nghi

Những sản phẩm văn hóa bắt buộc phải thích ứng từ thị trường địa phương này đến thị trường địa phương khác không còn là sự quan sát mới mẻ, và tất nhiên sự dịch chuyển đòi hỏi sự thích nghi. Trong trường hợp của manga, tên cá nhân, những biểu hiện văn hóa cụ thể, phương ngữ, tiếng lóng và tất cả những vấn đề khác đều có thể bị thay đổi trong bản dịch.[34] Nhưng hình ảnh cũng có thể được sửa đổi cho phù hợp. Ví dụ, mức độ ảnh khoả thân và nội dung tình dục có thể chấp nhận ở Nhật Bản đã đặt ra những vấn đề đặc biệt cho các nhà xuất bản manga Hoa Kỳ. Các nhà xuất bản như DC Comics, [35] Del Rey Manga, [36] và Viz [37] đã chỉnh sửa hoặc công bố ý định chỉnh sửa nội dung tình dục hoặc các hình ảnh khác [38] và phải đối mặt với sự phản đối từ các độc giả tiềm năng như một kết quả tất yếu. Sự phản đối này, thỉnh thoảng, thay đổi suy nghĩ của các nhà xuất bản.

Tuy nhiên, bất chấp khả năng tranh cãi, nếu người hâm mộ yêu cầu một tác phẩm có khả năng gặp vấn đề và tác phẩm này có thể thành công cao về thương mại, các nhà xuất bản vẫn có thể mua bản quyền và làm cho nó thích ứng, dù thế nào đi nữa.

Bảng 2. Sự thích ứng các nhà xuất bản được khảo sát cho biết về cách thức làm cho các  manga Boys’ love có thể xuất bản tại Hoa Kỳ

Thay đổi Của nhà xuất bản
Thêm lưu ý chung giải thích rằng tất cả các nhân vật tham gia vào quan hệ tình dục đều từ 18 tuổi trở lên 1

 

Thay đổi trang bìa gốc, hoặc loại bỏ nó hoàn toàn hoặc tái tạo nó bên trong và sử dụng một hình ảnh ít gây tranh cãi hoặc rõ ràng cho trang bìa 2
Loại bỏ một minh họa 2
Thay đổi các từ ngữ hoặc các tình huống nhất định 1

Ví dụ, trong năm 2004, người hâm mộ phản đối khi Be Beautiful loại bỏ một số khung hình trong tập 1 của Kizuna, miêu tả cậu học sinh tiểu học Kai hôn lên môi người đàn ông trẻ tên Masa, một người lính “yakuza” (xã hội đen Nhật Bản). Mặc dù Be Beautiful không trả lời cuộc khảo sát này, có vẻ hợp lý khi suy đoán rằng mối quan tâm về những điều cấm kỵ tuổi tác thúc đẩy sự sửa đổi, đặc biệt vì Kai và Masa sau đó trở thành người yêu khi trưởng thành hơn trong series này. Be Beautiful thực hiện một sự sửa đổi tinh tế hơn trong Midaresomenishi: A Legend of Samurai Love, bằng cách đặt một khung thoại lên thân mình của Fujimaru lúc trẻ, cậu đang bị tấn công bởi ba người đàn ông trưởng thành trong khung hình; sự thích ứng này dường như không gây phản đối (xem Chú thích 31).

Không ngạc nhiên, trong cuộc thảo luận trước về các chiến lược phòng tránh, một số nhà xuất bản báo cáo rằng, họ đã làm cho thị trường Hoa Kỳ liên quan (involve) với những hình ảnh hoặc độ tuổi của các nhân vật quá trẻ. Ví dụ, Yaoi Press cho biết, họ tái bản một trong những tiểu thuyết đồ họa Boys’ love của mình với một câu chuyện thay thế, vì một số nhân vật thanh niên trẻ tuổi có thể bị phản đối, và trong câu chuyện khác họ đã loại bỏ một minh họa cho thấy một cậu bé trai rất nhỏ leo ra khỏi bồn tắm. TokyoPop báo cáo rằng, trong một vài cuốn sách đầu tiên, họ đã loại bỏ sự ám chỉ về độ tuổi của một nhân vật trẻ khi mang vào các cuộc trò chuyện bình thường, mặc dù họ không thay đổi những liên quan tuổi tác của nhân vật khi độ tuổi đã được chỉ định rõ ràng hơn trong văn bản.

Ảnh bìa thỉnh thoảng đặt thêm vấn đề cho các nhà xuất bản; đôi khi bìa gốc tiếng Nhật quá rõ ràng đối với các nhà phân phối và bán lẻ tại Hoa Kỳ, nhưng ảnh bìa là một điểm quan trọng trong việc bán hàng cho tuyển tập, đặc biệt là nếu quyển sách đã được thu nhỏ và đóng gói (shrink-wrapped). DMP/Juné báo cáo rằng các tiêu đề ban đầu của một trong những ấn phẩm của mình, A.N.A.L., gây lo âu cho các nhà bán lẻ: “vì vậy chúng tôi đã phải thay đổi tên cho All Nippon Airlines: Paradise tại 3.000 Feetand, chúng tôi thay đổi ảnh bìa để loại bỏ ANAL từ cánh của chiếc máy bay… Tuy nhiên, chúng tôi in bìa thực của ‘ANAL’ thật rực rỡ và làm nó có giá trị đối với khách hàng. Họ có thể mua nó từ chúng tôi tại một hội chợ hoặc gửi cho chúng tôi 3 chiếc tem và chúng tôi sẽ gửi nó cho họ”.

Độc giả tinh mắt vẫn có thể phân biệt các từ viết tắt trên trang bìa, vì các chữ cái đầu tiên của mỗi từ trong tên của hãng hàng không được nhấn mạnh. Sự lựa chọn thay đổi ảnh bìa được công khai cho người tiêu dùng biết về lý do đằng sau của sự thay đổi và đưa ra một cơ hội để có được bản gốc dường như thỏa mãn được độc giả.

Tương tự như vậy, TokyoPop thay đổi bìa gốc của Man’s Best Friend bằng cách “chuyển đổi hình ảnh của một người đàn ông trong bộ bikini cùng một khẩu súng lục trên đáy quần của anh ta với một trang ảnh đầy màu sắc khác, đây là một lựa chọn an toàn hơn cho ảnh bìa. Trang bìa gốc đã được sao chép vào bên trong”. Một lần nữa, quyết định này đã không được giữ bí mật; ở bảng điều khiển của nhà xuất bản tại Yaoi-Con, người đại diện của TokyoPop công khai nói về sự lựa chọn này, trước tiếng phàn nàn và cười đùa của người tham dự.


page

Hình 2. Ảnh bìa mới cho Man’s Best Friend đã được tạo ra cho thị trường Hoa Kỳ từ hình vẽ nội bộ được tìm thấy trong các phiên bản gốc tiếng Nhật; hình ảnh ban đầu của trang bìa từ Nhật Bản đã được sao chép vào bên trong của tuyển tập tiếng Anh. Hình ảnh lịch sự của TokyoPop. INU MO ARUKEBA FALLIN LOVE © Kazusa Takashima 2004. Nguyên gốc xuất bản tại Nhật Bản vào năm 2004. Quyền bản dịch tiếng Anh với Libre Publishing Co., Ltd.

Tuy nhiên, không phải tất cả sự thích nghi bắt nguồn từ các nhà xuất bản ở Hoa Kỳ hoặc liên quan đến bối cảnh tình dục. TokyoPop đã báo cáo rằng Biblos/Libre (nhà xuất bản gốc tiếng Nhật) đã gợi ý hoặc yêu cầu chúng tôi xóa đi biểu tượng “chữ Vạn” (swastika) trên trang phục của một nhân vật ăn mặc như quân nhân Đức Quốc xã, vì họ đã gặp phải vấn đề với điều đó trong quá khứ liên quan đến việc cấp phép”. [ 39] Better with Boys cho biết rằng, “chúng tôi vừa xuất bản một mini-manga gồm có một người múa thoát y mặc trang phục con mèo, ban đầu, người múa thoát y này là một cậu bé mèo mang hình dáng con người; tuy nhiên họa sĩ đã thỏa hiệp, vẫn bao gồm các khía cạnh mèo nhưng để cho nhân vật hoàn toàn là con người”. Chủ sở hữu Payne của BWB giải thích rằng, cô không muốn xúc phạm bất kỳ độc giả phương Tây nào, người có thể liên hệ “các cậu bé mèo” (cat-boys) với thú tính.

Một chiến lược thích ứng mà các nhà xuất bản Boys’ love có thể theo đuổi là hạn chế sự truy cập của độc giả đối với manga có những hình ảnh rõ ràng. Thu nhỏ và đóng gói (shrink-wrapping) các tuyển tập, những thứ chứa đựng nhiều hình ảnh đặc biệt bạo lực hay tình dục là một quy trình chuẩn tại Hoa Kỳ để ngăn chặn trẻ em nhìn thấy các tài liệu tiềm ẩn nguy hiểm. Mặc dù nhiều cửa hàng ở Hoa Kỳ đã dành những kệ riêng cho các tạp chí người lớn hay tiểu thuyết khiêu dâm, khá ít nơi dành kệ riêng cho manga người lớn. Kết quả là, thu nhỏ và đóng gói thực hiện vai trò như một thỏa hiệp, khuyến khích các nhà bán lẻ đặt manga hay tiểu thuyết dành cho người lớn bên cạnh các tài liệu của trẻ em chứ không phải cô lập chúng trong một khu vực khó tiếp cận hoặc kém hấp dẫn ở các cửa hàng. Tựa sách Boys’ love là những manga đầu tiên được thu nhỏ và đóng gói trong các chuỗi cửa hàng sách lớn ở Hoa Kỳ, mặc dù nhiều yêu cầu phải tuân theo khi các nhà xuất bản tăng số lượng các tựa sách chứa dựng nội dung bạo lực hay đa dạng tình dục (heterosexually) quá rõ ràng mà họ cung cấp.

Mặc dù là một cách thích nghi ít gây tranh cãi hơn việc thực sự sửa đổi văn bản hoặc hình ảnh, thu nhỏ và đóng gói vẫn thay đổi cách thức mà Boys’ love được đón nhận tại Hoa Kỳ; Điều này biểu thị rõ ràng [40] rằng có những nội dung không thể chấp nhận được về mặt xã hội theo cách nào đó, làm cho thể loại này tiềm ẩn tính bất hợp pháp, thứ có thể không xảy ra đối với Boys’ love ở Nhật Bản.

Tương tự như vậy, Yaoi Magazine khẳng định trên trang web của mình rằng, họ gửi “từng tạp chí trong một phong bì mộc mạc được đánh dấu đơn giản là Y.M./BWBP trên phần ghi địa chỉ phản hồi”. Chiến lược “đơn giản bìa” (plain-cover) có chức năng giống như thu nhỏ và đóng gói, bởi vì nó gợi ý cho người tiêu dùng rằng Boys’ love có thể gặp ngăn trở trong quá trình chuyển phát; có lẽ vài thứ nên bị che giấu khỏi những nhân viên bưu điện, bạn cùng phòng, hoặc đồng nghiệp.

Cả hai cách thu nhỏ và đóng gói hoặc gửi đi dưới hình thức đơn giản bìa quyết định rằng, mặc dù có thể cần thiết cho việc phân phối thành công các sản phẩm, nhưng việc này đã thay đổi ý nghĩa của thể loại Boys’ love bằng cách thay đổi phương pháp mà Boys’love được tiếp nhận ở Hoa Kỳ so với ở Nhật. Các sản phẩm Boys’ love được giới hạn ở độ tuổi trưởng thành (Adult-rated) bị quy định bởi nhiều chiến lược khác biệt, cũng có khả năng gây nguy hiểm hay không đứng đắn, và người tiêu dùng, những người chọn mua tuyển tập đã thu nhỏ và đóng gói bằng tiền mặt hoặc nhận phong bì đơn giản được chuyển phát, có nhiều khả năng để làm như vậy với một nhận thức về việc họ đang tham gia vào một thứ bị hạn chế, có thể bị kỳ thị trong xã hội.

Trọng tâm của bài viết này là manga Boys’ love; Tuy nhiên, một số các nhà xuất bản được khảo sát đã bắt đầu mua bản quyền các tiểu thuyết Boys’ love, cũng như, Yaoi Magazine kết hợp giữa manga gốc và truyện ngắn. Nhìn chung, mặc dù Boys’ love được biết đến nhiều nhất tại Hoa Kỳ trong hình thức manga, một số nhà xuất bản đã bắt đầu mua bản quyền tiểu thuyết Boys’ love, và Yaoi Magazine kết hợp manga và truyện ngắn. Nói chung, các chiến lược phòng tránh và thích nghi đã được áp dụng đối với manga Boys’ love cũng đang được áp dụng cho tiểu thuyết Boys’ love. Hai nhà xuất bản chỉ ra trong cuộc khảo sát rằng, không có bất kỳ sự khác biệt nào giữa nội dung có thể chấp nhận và không thể chấp nhận trong manga và tiểu thuyết, nhưng một nhà xuất bản nói thêm rằng, văn xuôi được đối xử khoan dung hơn theo luật pháp của Hoa Kỳ: “Khi bạn thêm những hình ảnh, bạn bắt đầu đi vào vấn đề có hay không thứ gì đó có thể bị phân loại là nội dung khiêu dâm hoặc văn học. Tất cả các tác phẩm được viết trên văn bản được xem xét như là tác phẩm có giá trị văn học và do đó không phải là khiêu dâm “. [41] Một nhà xuất bản khác lưu ý rằng, văn xuôi có thể bao gồm quan hệ tình dục tuổi vị thành niên trong một câu chuyện, nếu có liên quan đến cốt truyện, trong khi điều này sẽ không được xuất bản trong manga. Tokyopop đã viết, “Tôi đoán trên mặt lý thuyết, những tiểu thuyết có thể rõ ràng hơn, nhưng tôi nghĩ rằng trên thực tế chúng tôi đã sai lầm khi nghiêng về phía thận trọng, bởi vì có chút khác thường khi thu nhỏ và đóng gói cũng như đặt giới hạn tuổi cho một quyển sách văn học”. Tuy nhiên, tiểu thuyết Boys’ love S Vol. 1 của Juné đã được tìm thấy bị thu nhỏ và đóng gói trong khung viền, do những ảnh minh họa tình dục rõ ràng ở bên trong. Bảng 1 cho thấy một số khác biệt giữa những gì đã được xuất bản trong manga Boys’ love và tiểu thuyết Boys’ love.

Chiến lược tiếp biến

Boys’ love có thể được mô tả như là một thể loại “tiếp biến” (hybridised) đến mức nó đã được thích nghi từ bối cảnh văn hóa này đến bối cảnh văn hóa khác theo những cách thức hợp lý rất địa phương và cụ thể. Quyết định tránh xuất bản một số dạng Boys’ love nghĩa là, thể loại này như một toàn thể được hiểu và đón nhận một cách khác nhau từ thị trường này đến thị trường khác, và quyết định làm cho các văn bản hay hình ảnh của những tuyển tập đặc biệt phù hợp hơn cũng phục vụ cho việc biến những tuyển tập này thành các ấn phẩm tiếp biến, thay đổi cho phù hợp với nhu cầu của một địa phương cụ thể. Ở mức độ nào đó, cả hai chiến lược phòng tránh và thích nghi được mô tả ở trên có thể được xem là chiến lược tiếp biến.

Tuy nhiên, có một phương pháp quan trọng, cách mà Boys’ love đang được tiếp biến, và đó là việc thể loại này bị chiếm hữu và tái diễn giải bởi các họa sĩ không phải người Nhật, những người tái sản xuất nó trong một hình thức kết hợp giữa những phong cách văn hóa và cách hiểu khác nhau. Họa sĩ và tác giả Boys’ love Tina Anderson đặt ra thuật ngữ “GloBL” để khuyến khích sự hiểu biết về Boys’ love vượt qua nguồn gốc Nhật Bản của thể loại này. GloBL là một thuật ngữ đặc biệt hữu dụng khi xem xét manga Boys’ love như một hình thức nghệ thuật và truyện kể được tiếp biến.

Thuật ngữ “tiếp biến” (hybrid) được tăng sức nặng bằng những ý nghĩa lý luận và đánh giá giá trị. [42] Một hoàn cảnh, nghi lễ hay hàng hóa tiếp biến có thể được xem như một định vị cho việc bảo tồn, hoặc tái xây dựng bản sắc văn hóa, hoặc là một tác phẩm cắt ghép văn hóa tạo điều kiện cho kinh tế toàn cầu hóa . Trong ý nghĩa thứ hai, “Sự tiếp biến, không chỉ tuân theo toàn cầu hóa. Đó là logic văn hóa của toàn cầu hóa”[43] Bởi vì việc chấp nhận và sao chép manga của các họa sĩ bên ngoài Nhật Bản là kết quả của sự đánh giá cao văn hóa hơn là sự kháng cự văn hóa, điều này là cách hiểu thứ hai của sự tiếp biến, như tác phẩm cắt ghép, điều đó có vẻ phù hợp nhất khi xem xét GloBL. Tuy nhiên, việc này không đề xuất rằng, bất kỳ sản phẩm văn hóa tiếp biến nào cũng ưu thế hơn “nguyên mẫu” (authentic); Các nhà xuất bản Hoa Kỳ, ví dụ, đã nhận ra những thách thức để đạt được sự chấp nhận cho manga nguyên bản tiếng Anh (OEL), vì nhiều độc giả thích đọc bản dịch từ manga “nguyên mẫu” Nhật Bản.

Hai trong số các nhà xuất bản tham gia vào cuộc khảo sát chuyên về Boys’ love “không Nhật Bản” (non-Japanese) là Yaoi Press và Better with Boys. Ngoài ra, DMP, công ty mẹ của Juné, xuất bản một hình thức tiếp biến của manga được gọi là manga Nhật Bản gốc tiếng Anh, hoặc JOEL.

JOEL tương tự như Boys’ love Nhật Bản truyền thống ở hầu hết các khía cạnh. Sự khác biệt trung tâm, June giải thích, đó là trong JOEL, “manga được tạo ra bởi công ty chúng tôi dành cho độc giả Hoa Kỳ, nhưng chúng tôi vẫn sử dụng các họa sĩ Nhật Bản”. Đây là loại văn hóa đồng sản xuất được mô tả bởi Kraidy như một chiến lược của công ty để giảm thiểu rủi ro và tối đa hóa lợi nhuận tiềm năng, đối với một sản phẩm toàn cầu hóa. [44] Chiến lược JOEL mang đến cho Juné các lợi thế trong việc sở hữu tác phẩm của một họa sĩ và tăng cường sự kiểm soát về nội dung và hướng phát triển của tác phẩm, điều này khá quan trọng khi lập kế hoạch cho một chiến dịch kinh doanh. Nếu không, những bất ngờ có thể xảy ra. Ví dụ, Juné đã mô tả trong cuộc khảo sát về một trong những kinh nghiệm của họ với một tựa sách đã mua bản quyền vẫn đang được sáng tạo tại Nhật Bản: “[Our Kingdom] Khởi đầu từ một quyển sách được xếp loại Young Adult (dành cho người từ 13 tuổi trở lên). Nhưng từ tập thứ 5, chúng tôi đã phải thay đổi về xếp loại thành Mature (dành cho người từ 17 tuổi trở lên). Bây giờ chúng tôi đang móc hai ngón tay vào nhau (làm dấu thánh giá) để cầu nguyện là các tập tiếp theo không vượt quá tầm kiểm soát! Với các sản phẩm của chúng tôi, chúng tôi có thể xác định giới hạn độ tuổi từ trước và chắc chắn rằng những câu chuyện vẫn nằm trong phạm vi đó”

Chiến lược của Juné trong việc đặt hàng manga Boys’ love nguyên bản trực tiếp từ một họa sĩ Nhật Bản giúp giảm thiểu rủi ro của việc sản xuất và kinh doanh; Tuy nhiên, trong khi nó là một ví dụ về hợp tác sản xuất qua lại giữa các quốc gia, JOEL chỉ một sự tiếp biến theo nghĩa rộng nhất của thuật ngữ; có rất ít dấu hiệu của đa văn hóa được quan sát trong văn bản. Henry Jenkins mô tả những sản phẩm giống nhau là kết quả của tiếp biến kinh doanh – “một chiến lược doanh nghiệp, đến từ vị thế của sức mạnh hơn là dễ bị tổn thương hoặc bên lề, trong đó tìm cách kiểm soát hơn là bao hàm sự tiêu thụ xuyên văn hóa”. [45] JOEL vẫn giữ được “tính nguyên mẫu” (authenticity) của manga Boys’ love Nhật Bản nhưng được tạo ra một cách cụ thể cho thị trường Hoa Kỳ.

Manga nguyên bản được sáng tạo bởi họa sĩ phương Tây hoặc được đào tạo ở phương Tây, mặt khác, có xu hướng kết hợp phong cách nghệ thuật manga với các tiêu chuẩn của phương Tây về bố cục và cốt truyện để tạo ra một tác phẩm cắt ghép văn hóa có thể nhận biết trực tiếp. Abraham của Yaoi Press nói rằng, manga phương Tây sử dụng nhiều văn bản hơn trong khung thoại và cung cấp những bảng vẽ chi tiết làm cho các trang giấy còn ít khoản trống. Manga Nhật Bản được dự định để đọc một cách thật nhanh chóng, trong khi manga phương Tây, “chúng tôi cố gắng tận dụng toàn bộ trang giấy với hình vẽ và câu chuyện nhằm đem lại cho độc giả 60 đến 90 phút giá trị để đọc khoảng 152 trang tiểu thuyết đồ họa”, Abraham nói: “Mặc dù quyển tiểu thuyết đồ họa OEL được lưu ý với phong cách manga (đặt nặng tầm quan trọng về vẻ đẹp của các nhân vật, dựa nhiều hơn vào “screentones” (những tấm giấy hoa văn tạo hiệu ứng phong nền cho truyện tranh) so với việc đánh bóng bằng mực in, cũng như nhiều khác biệt tinh tế khác) các dòng và cách đọc trang cũng khác nhau”.

Anderson nhấn mạnh rằng, sự khác biệt giữa manga Boys’ love Nhật Bản và phương Tây có thể được tìm thấy trong những cảnh quan hệ tình dục. Cô quan sát thấy, các họa sĩ Boys’ love phương Tây có nhiều khả năng miêu tả một cách rõ ràng các hành vi tình dục cùng cơ quan sinh dục và tránh quy ước về “seme X uke” của Nhật Bản [46] (seme là người chiếm ưu thế “top” và uke là người bị động “bottom”; quy ước này có thể bị xuyên tạc để cung cấp động lực và hài hước cho nhân vật). Tương tự như vậy, Payne, của Better with Boys, cho biết rằng, trong tiểu thuyết Boys’ love nguyên bản tiếng Anh của mình, cô cố gắng tránh những khuôn sáo Nhật Bản về một uke miễn cưỡng tình dục và thích viết về những nhân vật chấp nhận và tận hưởng với việc trở thành đồng tính. [47]

pagliassotti5

Hình 3. Manga phương Tây kết hợp phong cách nghệ thuật và bố cục của phương Tây và Nhật Bản để tạo ra một tác phẩm tiếp biến, như đã thấy trong bảng này từ Winter Demon, Vol. 3. Bản quyền © 2008 Yaoi Press LLC. Tác phẩm của Le Peruggine.

Nỗ lực của một số họa sĩ để hòa hợp manga với phong cách đồ họa và các quy tắc cốt truyện không phải Nhật Bản đã làm gia tăng những tranh cãi quen thuộc trong xã hội chống lại sự tiếp biến hóa, một số độc giả từ chối mua bất cứ thứ gì khác với “nguyên mẫu” manga Nhật Bản. “Một số người không tin rằng, manga vẫn còn là “manga” nếu như nó không được sáng tạo tại Nhật Bản”, ghi nhận của một nhà xuất bản tham gia với cuộc khảo sát. Yaoi Press đã dựa vào chiến lược xuất bản trong việc tìm kiếm những họa sĩ Boys’ love nổi tiếng bên ngoài Nhật Bản, chẳng hạn như các studio nghệ thuật Tây Ban Nha Kosen, nhóm họa sĩ người Ý Dany & Dany, họa sĩ người Pháp M.A. Sambre, họa sĩ Indonesia Rhea Silvan, và họa sĩ người Brazil Amelia Woo. Better with Boys báo cáo rằng, việc tìm kiếm các nghệ sĩ địa phương có chất lượng cao và các tác giả cho Yaoi Magazine là một thách thức, vì cộng đồng Boys’ love gốc tiếng Anh vẫn còn đang phát triển.

Các phê phán sự tiếp biến hóa nhấn mạnh vào những hệ quả chính trị của việc chiếm lĩnh những truyền thống, phong cách, hoặc tài nguyên văn hóa của một quốc gia bởi một quốc gia khác, trong nhiều trường hợp sự lai tạo được mô tả như là một sự kết hợp thương mại đã lược bỏ những bất bình đẳng về chính trị hoặc kinh tế giữa hai nền văn hóa. [48] Tuy nhiên, Nhật Bản không phải là một quốc gia đang phát triển. Nhật Bản đã tham gia vào cuộc giao lưu văn hóa với các nước phương Tây trong nhiều thập kỷ, gần đây lại có được một mức độ độc đáo về chỉ số văn hóa thú vị (cultural cool) [49] và một đồng tiền mạnh được tăng cường, đã làm cho Nhật Bản trở thành một trong những cường quốc đứng đầu thế giới. Như vậy, khó có thể nói rằng GloBL khai thác sự bất bình đẳng về chính trị hay kinh tế, và khiến cho những người sáng tạo nguyên bản tiếng Nhật của manga Boys’ love trở nên vô hình. Chắc chắn, các nhà xuất bản GloBL có lợi ích kinh tế trong việc chiếm lĩnh và kinh doanh manga Boys’ love, thứ được tạo ra bên ngoài Nhật Bản; Boys’ love là một mặt hàng trong ngành công nghiệp văn hóa đã và đang được đồng hóa và thích nghi ở các nền văn hóa khác nhau trong nhiều trường hợp – mặc dù không phải lúc nào cũng thế [50] – với một khuôn khổ tư bản chủ nghĩa. Tuy nhiên, cùng lúc đó phải thừa nhận rằng các nhà xuất bản Boys’ love nhỏ hơn tại Hoa Kỳ, ít nhất là trong cuộc phỏng vấn này, lấy cảm hứng kinh doanh chủ yếu không liên quan đến GloBL vì họ là người hâm mộ của Boys’ love. William W. Kelly lưu ý rằng, “người hâm mộ là những người chiếm hữu tích cực nhất và cũng là những nhà sản xuất ngang ngược nhất trong số người tiêu dùng”[51] và sự “phát triển địa phương hóa” (locally-developed) Boys’ love là một phần của văn hóa người hâm mộ; một hành động tham gia và tán thưởng đối với thể loại này. Khi các họa sĩ và nhà xuất bản Boys’ love bước chân vào thế giới thương mại của hoạt dộng sản xuất và phân phối, họ trở thành những ví dụ về những gì Jenkins gọi là “nền tảng hội tụ” (grassroots convergence), hay sự chuyển động từ dưới lên, trong đó người tiêu dùng ảnh hưởng và thậm chí tham gia vào một ngành công nghiệp, thứ đã từng bị thống trị bởi các tập đoàn truyền thông lớn. [52] Sức mạnh liên kết giữa Boys’ love (nguyên mẫu) Nhật Bản và Boys’ love được tiếp biến có thể bị làm cho phức tạp bởi đám đông người hâm mộ theo một cách mà sự phê phán tiếp biến không thừa nhận; cả người hâm mộ và các tổ chức đều chiếm lĩnh và sản xuất, nhưng người hâm mộ đồng thời yêu thương và đạt lợi ích. Câu hỏi này có lẽ tùy thuộc vào các giá trị ưu tiên, của người hâm mộ hay của các công ty, khi GloBL thương mại vẫn tiếp tục phát triển.

Thách thức kinh doanh

Cộng đồng Anh ngữ phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ và vương quốc Anh, đã có truyền thống mạnh mẽ của riêng mình về các sản phẩm khiêu dâm nam/nam được sáng tác bởi phụ nữ từ những năm 1970 dưới hình thức tiểu loại của fanficton gọi là “slash” (dấu gạch chéo). Tuy nhiên, trong khi slash có xu hướng vẫn giữ nguyên tình trạng bí mật do những lo ngại về vi phạm bản quyền, [53] Boys’ love có thể được tìm thấy trên kệ của các nhà sách, và việc giải thích về thể loại của sách cho các nhà phân phối, nhà bán lẻ và người tiêu dùng đặt ra một thách thức đối với các nhà xuất bản. Một số nhà xuất bản lưu ý rằng, các nhà bán lẻ và các phương tiện truyền thông đã có một thời gian khó khăn để hiểu được rằng khách hàng chính của Boys’ love là phụ nữ, chứ không phải đàn ông đồng tính. “Bởi vì quan điểm phụ nữ dị tính thích thú với mối quan hệ lãng mạn hoặc tình dục giữa những người đàn ông đồng tính là một điều mới mẻ trong nền văn hóa của chúng ta (tương phản với việc đàn ông dị tính thích đồng tính nữ), nhiều thị trường truyền thống đã khước từ”, một nhà xuất bản viết. “Các thị trường dị tính truyền thống không cần chúng tôi, và chúng tôi không nhắm đến mục tiêu là những người đàn ông đồng tính”.

Thật vậy, Boys’ love được xem xét một cách phổ biến là thể loại của phụ nữ, được viết bởi phụ nữ cho phụ nữ. [54] TokyoPop’s BLU báo cáo rằng, không có nỗ lực để nắm bắt các độc giả nam hoặc đồng tính luyến ái nam “trừ khi tổng thể thương hiệu cố tình không nữ tính”. Tuy nhiên, nhà xuất bản thêm vào, đã có sự phỏng vấn được thực hiện bởi The Advocate và phương tiện truyền thông đồng tính luyến ái nam khác và cảm thấy “tương đối được đón nhận” trong cộng đồng blogger đồng tính luyến ái nam. Better with Boys báo cáo rằng, không nhắm mục tiêu cụ thể đến nam giới hay những người đồng tính luyến ái nam nhưng vẫn sẽ phải làm như vậy trong tương lai.

Ngược lại, Yaoi Press thực hiện một nỗ lực cố ý để tiếp cận với độc giả đồng tính nam, đóng góp tài nguyên cho các tuyển tập truyện tranh Prism, gửi những bản sao chép tác phẩm đến tạp chí và tuần san đồng tính, và làm việc như một thành viên tích cực của Trung tâm GLBT Las Vegas. Yamila Abraham báo cáo trong blog Yaoi Press vào tháng 7 năm 2007 rằng: “Tại everythingyaoi.com tôi nhìn thấy khoảng 25% đến 30% của các đơn đặt hàng đến từ những người đàn ông. Tại các hội chợ (conventions) có cùng một tỷ lệ nam giới mua sách ở các gian hàng. Tôi đã nghe người ta nói rằng 90-95% người mua yaoi là phụ nữ. Kinh nghiệm của tôi cho thấy 25-30% là nam giới”. [55]

Vấn đề này, cô tiếp tục, là tìm hiểu làm thế nào để bán các sản phẩm cho những cá nhân đồng tính nam, mà không nhất thiết phải tổ chức các hội chợ lớn về anime hoặc manga cho người tham dự.

Trong cuộc khảo sát, Yaoi Press cho rằng, thưởng thức Boys’ love và hỗ trợ quyền lợi người đồng tính không thể tách rời: “Quan điểm chống lại người đồng tính luyến ái nam đôi khi liên lụy đến yaoi với nguyên nhân được đưa ra từ một số người là, họ chống lại nó bởi vì nó chứa nội dung khiêu dâm. Rất ít người sẽ thừa nhận rằng lý do họ sẽ không bán Boys’ love, hoặc cho phép các ngành công nghiệp Boys’ love được triển lãm tại các hội chợ của họ, là bởi vì những quyển sách miêu tả sự lãng mạn của tình dục đồng giới. Họ biết nó không đúng về mặt chính trị khi phân biệt đối xử chống lại người đồng tính luyến ái nam, do đó, họ gọi nó là khiêu dâm. Hầu hết tựa sách yaoi được công bố hiện nay không chứa những cảnh quan hệ tình dục rõ ràng. Nếu câu chuyện là về một người đàn ông và một người phụ nữ thì sẽ không có rào cản. Yaoi không thể tách rời bản thân mình khỏi những vấn đề mà truyền thông của người đồng tính luyến ái nam phải đối mặt. Đó là lợi ích lớn nhất của ngành công nghiệp Boys’ love để hỗ trợ và bao gồm các cộng đồng đồng tính luyến ái nam.”

Điều thú vị là quan điểm này xuất phát từ các nhà xuất bản thương mại nổi bật nhất của GloBL tại Hoa Kỳ; nếu các nhà xuất bản khác chia sẻ quan điểm của Yaoi Press, nó có thể là một sự tiếp biến của Boys’ love để tạo ra hoặc kinh doanh theo cách có nhiều khả năng thu hút độc giả nam giới. [56]

Một thách thức mà các nhà xuất bản Boys’ love phải đối mặt là việc tìm kiếm địa điểm có thể chấp nhận quảng cáo cho các sản phẩm “người lớn”. Một nhà xuất bản Boys’ love báo rằng, họ đã bị từ chối không gian quảng cáo bởi xuất bản phẩm anime và manga Hoa Kỳ, nơi có xu hướng nhắm tới mục tiêu là các độc giả trẻ, và do đó không sẵn lòng quảng cáo cho các sản phẩm người lớn trong các trang của họ. Một số nhà xuất bản Boys’ love cho biết, hầu hết các công việc của họ là tiếp thị trực tuyến và tại các hội chợ, mặc dù một số hội chợ cũng đã phản đối việc bán “các sản phẩm người lớn” cho người tham dự. Yaoi Press báo cáo rằng, họ thúc đẩy công việc của mình tại các hội chợ và bản quảng cáo kinh doanh, đồng thời tiếp thị đến cửa hàng sách người lớn và các cửa hàng phân phối chuyên dụng cho người đồng tính luyến ái nam.

Tương lai của Boys’ love ở Hoa Kỳ

Vào mùa xuân năm 2008, khi cuộc khảo sát được gửi đi, vấn đề trở nên rõ ràng rằng Boys’ love không còn được mở rộng nhanh chóng như nó đã từng trong những năm trước, và các câu trả lời trong khảo sát phản ánh nhận định đó. “Nguyên nhân nó bị chậm lại là do thị trường đang tràn ngập rác phẩm”, được viết bởi Better with Boys trong cuộc khảo sát. “Các công ty xuất bản mỗi mảnh của Boys’ love, họ có thể… rốt cuộc sẽ thất bại”. Đại diện của TokyoPop đã đồng ý: “Có một số lượng lớn sản phẩm hiện tồn ở Nhật Bản, nhưng rất nhiều trong số đó là chung chung và cookie-cutter, vì vậy tôi hoài nghi là có bao nhiêu người hâm mộ Hoa Kỳ đang thực sự quan tâm thể loại này đến mức nó có thể giữ cho ngành công nghiệp tiếp tục phát triển”.

Trong khi logic của thị trường toàn cầu hóa khuyến khích tình trạng cần chi phí thấp nhất để sản xuất và hấp dẫn lớn nhất lượng khách hàng, khi người tiêu dùng phát triển ngày càng sành điệu hơn và quan tâm đến một sản phẩm cụ thể hơn, họ bắt đầu yêu cầu tăng cường sự đa dạng và chất lượng. [57] Mặc dù Boys’ love, trong nhiều năm, được mở rộng nhanh chóng trong thị trường manga Hoa Kỳ, khách hàng của nó hiện giờ đã trở nên sáng suốt hơn. Nếu bản thân các nhà xuất bản Boys’ love tin tưởng rằng nhiều manga Boys’ love có sẵn tại Hoa Kỳ là chung chung, có khả năng là người tiêu dùng hâm mộ (consumer-fans) cũng chia sẻ quan điểm này. Tất nhiên, cũng khó khăn để gỡ rối các vấn đề mà ngành công nghiệp manga phải đối mặt trong năm 2008 với những khủng hoảng kinh tế to lớn mà Hoa Kỳ phải đối đầu với trong năm đó; sự suy giảm doanh số bán hàng Boys’ love ghi nhận trong mùa xuân có thể là một cảnh báo sớm về các vấn đề kinh tế rộng lớn hơn sẽ theo sau trong năm 2008.

Tuy nhiên, làm việc trên giả định rằng, vấn đề là có một sự thừa thãi trong thị trường Boys’ love, nhà xuất bản trong cuộc khảo sát đề nghị một số giải pháp. “Các nhà xuất bản Boys’ love phải tìm các tựa sách độc đáo nhất”, TokyoPop viết. “Cung cấp các tác phẩm chất lượng cao hơn và đặc biệt chú ý đến các OEL và toàn cầu thị trường là điều cần thiết để thành công”, Better with Boys lưu ý, “các nhà xuất bản cũng phải là người hâm mộ, bởi vì những người xa lạ với thể loại này sẽ không biết được những gì thu hút độc giả trung thành của nó”. Yaoi Press thêm rằng, “việc nắm bắt những độc giả mới là một phần quan trọng trong tương lai của Boys’ love, vì “một người hâm mộ chỉ cần chạm vào yaoi một lần duy nhất, họ sẽ trở thành một người hâm mộ suốt đời của nó”.

Mặc dù thị trường suy thoái, TokyoPop vẫn lạc quan về tương lai của Boys’ love: “Trừ khi các thị trường truyện tranh tổng thể mở rộng mạnh mẽ một lần nữa, tôi sẽ không thấy Boys’ love tăng trưởng đặc biệt nhanh chóng. Mặc dù tôi không nhìn thấy bất kỳ phản ứng dữ dội hoặc tai nạn công nghiệp, hoặc cả hai. Chậm mà chắc”.

Kết luận

Việc giới thiệu tương đối gần đây và thành công khắp thị trường của manga Boys’ love ở Hoa Kỳ cung cấp một cơ hội đáng chú ý để theo dõi sự phát triển giao lưu văn hóa thương mại, thích ứng, và tiếp biến của một thể loại phổ biến trên toàn cầu – nhưng mới mẻ tại địa phương – xuyên suốt một quốc gia. Trong cuộc thảo luận này, sự nhấn mạnh được đặt vào chiến lược xuất bản thương mại cho việc giới thiệu Boys’ love đến Hoa Kỳ, mặc dù sự chú ý có thể được dàn trải cho nhiều cách thức, trong đó người hâm mộ Hoa Kỳ và cộng đồng dịch manga đã làm việc để giới thiệu và quảng bá cho thể loại này. Đặc biệt, Boys’ love ở Hoa Kỳ đã được mô tả như là một ví dụ cụ thể của toàn cầu hóa và tiếp biến hóa về một mặt hàng văn hóa.

Các nhà xuất bản manga Hoa Kỳ đã đi đầu trong việc quyết định Boys’ love sẽ được xuất hiện như thế nào trong thị trường đại chúng Hoa Kỳ. Các nhà xuất bản hoạt động như người kiểm duyệt trong cuộc giao lưu văn hóa, lựa chọn sản phẩm mà họ tin rằng sẽ phổ biến và tương đối không theo quy ước cho độc giả phương Tây, các nhà phân phối và bán lẻ. Họ cũng thực hiện hành động tương tự như kiểm duyệt, sửa đổi hoặc điều chỉnh các văn bản gốc hoặc tác phẩm nghệ thuật để tránh sự chỉ trích từ các nhà phân phối, nhà bán lẻ hay người tiêu dùng. Cuối cùng, họ hành động như đại sứ giao lưu văn hóa, giải thích Boys’ love cho các nhà phân phối, nhà bán lẻ và phương tiện truyền thông, đồng thời giới thiệu thể loại này đến các độc giả mới tiềm năng, chủ yếu tại các hội chợ manga và anime.

Các nhà xuất bản tác phẩm GloBL đang ở trong một mối quan hệ đặc biệt thú vị với người sáng tạo và người tiêu dùng khi họ thúc đẩy tính tiếp biến, phát triển manga địa phương, những thứ còn đang phát triển một bản sắc độc đáo như một tác phẩm văn hóa cắt ghép của những phong cách và hình tượng cốt truyện. Boys’ love không phải Nhật Bản, vẫn còn là một thành tố tương đối trẻ của ngành công nghiệp GloBL, xuất hiện như một hình thức “nền tảng hội tụ” văn hóa, thứ đang biến người hâm mộ Boys’ love thành nhà sản xuất và nhà phân phối trong một vũ đài thương mại toàn cầu.

Mặc dù Boys’ love đã được hưởng sự tăng trưởng mạnh mẽ trong nhiều năm tại Hoa Kỳ, sự nổi tiếng bùng nổ ban đầu có thể suy yếu dần. Có thể là vì độc giả Hoa Kỳ hiểu các thể loại tốt hơn và có một số lượng lớn các sản phẩm trên thị trường đại chúng (mass-market) để lựa chọn, họ đang bắt đầu hành xử nhiều hơn theo cách tự do của người tiêu dùng. Kết quả là, các nhà xuất bản Boys’ love Hoa Kỳ đã trụ lại có thể thấy mình buộc phải vật lộn hơn nữa với nhu cầu và mong đợi của giao lưu văn hóa khi họ tìm cách để thu hút nhiều hơn những người tiêu dùng và hâm mộ Boys’ love ngày càng sành điệu ở Hoa Kỳ.

Chú thích

[1] Tác giả đã được chuẩn hóa lại chính tả, ngữ pháp và dấu chấm câu của các phản hồi trong cuộc khảo sát.

[2] Marwan Kraidy, Hybridity, or the Cultural Logic of Globalization, Philadelphia, PA: Temple University Press, 2005.

[3] Douglas McGray, ‘Japan’s gross national cool,’ in Foreign Policy, May/June 2002, pp. 44–54.

[4] Koichi Iwabuchi, Recentering Globalization: Popular Culture and Japanese Transnationalism, Durham and London: Duke University Press, 2002.

[5] ‘Graphic novels hit $375 million, plus comics = $705 million,’ in ICv2.com (April 18, 2008), online: http://www.icv2.com/articles/news/12416.html, site accessed 27 June 2008.

[6] Iwabuchi, Globalization, 2002, pp. 27–28.

[7] ‘Unflopped’ là thuật ngữ dùng cho loại manga giữ lại việc đọc các trang từ phải sang trái theo bản gốc tiếng Nhật; loại manga ‘flop’ được đọc từ trái sang phải để tạo thuận lợi cho độc giả nói tiếng Anh. Hầu hết các nhà xuất bản ở Hoa Kỳ đã từ bỏ manga ‘unflopped’.

[8] See Terry Kawashima, ‘Seeing faces, making races: challenging visual tropes of racial difference,’ in Meridians, vol. 3, no. 1 (2002):161–90, for a discussion of reading racial representations in manga.

[9] Kraidy, Hybridity, p. 101.

[10] Anne Allison, ‘Sailor Moon: Japanese superheroes for global girls,’ in Japan Pop! Inside the World of Japanese Popular Culture, ed. Timothy J. Craig, Armonk, N.Y.: M.E. Sharpe, 2000, pp. 259–78, p. 264.

[11] Hirofumi Katsuno and Jeffrey Maret, ‘Localizing the Pok é mon TV Series for the American Market,’ in Pikachu’s Global Adventure: The Rise and Fall of Pokémon, ed. Joseph Tobin, Durham: Duke University Press, 2004, pp. 80–107.

[12] Allison, ‘Sailor Moon,’ p. 265, pp. 274–275.

[13] Iwabuchi, Globalization, 2002.

[14] Frederik Schodt, Manga! Manga! The World of Japanese Comics, Tokyo: Kodansha International, 1983.

[15] Các thuật ngữ Boys’love, yaoi, shounen-ai, June, và những từ hơi khác nghĩa một chút; bài viết này sẽ sử dụng Boys’love để hay thế cho tất cả các thuật ngữ khác. Đối với bối cảnh lịch sử, xem Fusami Ogi, “Gender insubordination in Japanese comics (Manga) for girls”, được minh họa trong cho Asia: Comics, Humor Magazines, and Picture Books, ed. John A. Lent, Honolulu: University of Hawai’i Press, 2001, pp. 171–86; Akiko Mizoguchi, ‘Male-male romance by and for women in Japan: a history and the subgenres of yaoi fictions,’ in U.S.-Japan Women’s Journal, vol. 25 (2003):49–75; or Mark J. McLelland, ‘The love between “beautiful boys” in Japanese women’s comics,’ in Journal of Gender Studies, vol. 9, no. 1 (March 2000)13–25.

[16] Slash là một hình thức truyện kể do người hâm mộ tạo ra dựa trên cốt truyện, văn bản, nhân vật được sáng tạo bởi người khác trong các bộ phim, chương trình truyền hình, hay tiểu thuyết đại chúng và đặt những nguyên mẫu này vào những tình huống lãng mạn hay tình dục; see Sonia K. Katyal, “Performance, property, and the slashing of gender in fan fiction” in American University Journal of Gender, Social Policy & the Law, vol. 14, no. 3 (2006):461–518 cho thấy những thông tin về vấn đề bản quyền xung quanh fanfiction. Manga BL, mặt khác, bao gồm những câu chuyện ban đầu hoặc chuyển thể ủy quyền của các nhân vật trong tiểu thuyết hay chương trình truyền hình – slash cũng tương tự như doujinshi, hoặc truyện tranh tự xuất bản (self-published comics), dựa trên nhưng series manga hay anime khác đã có từ trước.

[17] For more information, see Midori Matsui, ‘Little girls were little boys: displaced femininity in the representation of homosexuality in Japanese girls’ comics,’ in Feminism and the Politics of Difference, ed. Sneja Gunew and Anna Yeatman, Boulder: Westview Press, 1993, pp. 177–96; Tomoko Aoyama, ‘Male homosexuality as treated by Japanese women writers,’ in The Japanese Trajectory: Modernization and Beyond, ed. Gavin McCormack and Yoshio Sugimoto, Cambridge: Cambridge University Press, 1988, pp. 186–204; or Mark McLelland, ‘Why are Japanese girls’ comics full of boys bonking?’ in Refractory, vol. 10 (2006), online: http://blogs.arts.unimelb.edu.au/refractory/2006/12/04/why-are-japanese-girls%e2%80%99-comics-full-of-boys-bonking1-mark-mclelland/#more-88, site accessed 2 January 2009.

[18] Mặc dù rất nhiều, nếu không muốn nói là hầu hết, Boys’love đến từ Nhật Bản và Hàn Quốc hiện đang có sẵn những bản tiếng Anh được scan và chuyển ngữ không có bản quyền được tạo sẵn cho độc giả thông qua việc download trực tuyến, IRC, hoặc peer-to-peer file sharing;  phân tích này sẽ chỉ tập trung vào sự thích ứng, tiếp thị  và phân phối sản phẩm có bản quyền và được dịch từ tiếng Nhật, hoặc không phải từ tiếng Nhật, Boys’ love ở Hoa Kỳ. Các nhóm dịch đã đóng một vai trò quan trọng trong việc xây dựng Boys’ love fandom ở Hoa Kỳ, nhưng các nhà xuất bản thương mại mới là người chịu trách nhiệm trong việc giới thiệu và hợp pháp hóa Boys’ love với dòng văn hóa đại chúng chính thống rộng lớn hơn của Hoa Kỳ.

[19] Đối với thời gian biểu chi tiết về sự giới thiệu và lan rộng của Boys’ love ở Hoa Kỳ, see Dru Pagliassotti, ‘Yaoi timeline: spread through U.S.,’ 2 June 2008, online: http://ashenwings.com/marks/2008/06/02/yaoi-timeline-spread-through-us/, site accessed 1 November 2008.

20] Ed Chavez, ‘Yaoi-Con and BL, no longer “niche”,’ in Publisher’s Weekly (Oct. 30, 2007), online: http://www.publishersweekly.com/article/CA6495479.html?q=yaoi, site accessed 9 June 2008.

[21] ‘Iris Print Wilts: BL publisher shuts down,’ in iCv2.com (June 17, 2008), online: http://www.icv2.com/articles/news/12751.html, site accessed 18 June 2008.

[22] Matthew Pustz, Comic Book Culture: Fanboys and True Believers, Mississippi: University Press of Mississippi, 1999.

[23] David Morley & Kevin Robins, Spaces of Identity: Global Media, Electronic Landscapes and Cultural Boundaries, New York: Routledge, 1995, p. 117.

[24] Morley & Robins, Spaces of Identity, p. 18.

[25] Tất nhiên, người tiêu dùng – người hâm mộ (consumer-fans) có nhiều sự lựa chọn để có được Boys’love manga, chẳng hạn như đặt hàng từ các nước khác nhau, mua manga chưa được dịch từ các hiệu sách tiếng Nhật ở Hoa Kỳ, hoặc có được bản dịch không có bản quyền thông qua mạng lưới người hâm mộ.

[26] Timothy Perper & Martha Cornog, ‘Eroticism for the masses: Japanese manga comics and their assimilation into the U.S.,’ in Sexuality & Culture, vol. 6, no. 1 (Winter 2002):3–126, p. 23, italics in original.

[27] Yamila Abraham, ‘Incest in yaoi,’ in Yaoi Press blog (Dec. 6, 2007), online: http://yaoipress.wordpress.com/2007/12/06/incest-in-yaoi/, retrieved 9 June 2008.

[28] Shotaro là tên của một nam thanh niên trong series manga Tetsujin 28-go, và thông tin về thuật ngữ shotacon – tác giả vẫn chưa xác định được thông tin chính xác – xuất phát từ tên nhân vật này để mô tả phức cảm “’Shōtarō complex”, như một sự đánh giá cho sự dễ thương/hấp dẫn tình dục của chàng trai trẻ, song song với việc sử dụng các thuật ngữ lolicon cho “Lolita complex”, như một sự đánh giá cho sự dễ thương/hấp dẫn tình dục của cô gái trẻ. Shota hay shotacon được sử dụng chung để chỉ manga hoặc anime mô tả hành vi tình dục giữa thanh thiếu niên hoặc giữa người lớn và trẻ em trai.

[29] See Mark McLelland, ‘The world of yaoi: the internet, censorship and the global “boy’s love” fandom,’ in The Australian Feminist Law Journal, vol. 23 (2005):61–77. Với những điều khoảng nặng nề trong pháp luật của Australia chống lại việc khiêu dâm trẻ em, nhiều cuộc thảo luận đã diễn ra giữa các nhà tổ chức sự kiện The Original Japanese Transnational Fandoms và sau đó với các biên tập viên của Intersections (một tạp chí khoa học) về loại hình ảnh có thể sử dụng trong các bài thuyết trình và bài nghiên cứu. Một số hình ảnh tự do có sẵn trên mạng Boys’ love thương mại tại Hoa Kỳ mà ban đầu được đề xuất để hỗ trợ cho lập luận của nghiên cứu này đã bị cắt giảm do các biên tập viên lo ngại rằng họ có thể đã vi phạm pháp luật Australia. Pháp luật Australia thậm chí cấm các nhân vật dưới 16 tuổi xuất hiện trong bối cảnh tình dục, thus rendering illegal even publications that clearly state the age of the characters to be over 18 but given the manner in which they are drawn may suggest a younger age to readers not familiar with manga’s stylistic conventions.

[30] Be Beautiful không trả lời cuộc khảo sát này; các ấn phẩm của công ty này được mô tả ở đây chỉ dựa trên quan sát và phân tích riêng của tác giả.

[31] Lưu ý chung của nhà xuất bản ở bên trong bìa sau của Midaresomenishi tuyên bố rằng “Tất cả các nhân vật được miêu tả trong hành vi tình dục hoặc trong cảnh khỏa thân đều từ 19 tuổi trở lên. ‘ Tuy nhiên, Fujimaru có vẻ trẻ hơn nhiều so với tuổi 19 ở phần đầu của manga. Hơn nữa, khi câu chuyện bắt đầu, his crown is bald but his forelock intact, ngụ ý rằng anh vẫn là một con người chưa trải qua lễ genpuku đánh dấu sự trưởng thành để cạo một phần tóc. Lễ này chắc chắn sẽ diễn ra khi anh 19 tuổi, và sớm nhất là 12 tuổi. Vì vậy, có thể Fujimaru lớn hơn 12 tuổi trong câu chuyện, nhưng không chắc 19 tuổi. Nhưng câu chuyện không bao giờ xác định độ tuổi của nhân vật này.

Xu hướng đặt lưu ý chung về độ tuổi cho các tuyển tập Boys’love của các nhà xuất bản manga Boys’love Hoa Kỳ như vậy là bởi vì độc giả của chúng ít hơn so với các loại tiểu thuyết khác, bằng chứng là rất nhiều manga liên quan đến học sinh trung học có lưu ý như vậy được độc giả tin rằng các nhân vật đều từ mười tám tuổi trở lên. Lời phủ nhận về độ tuổi nhân vật đã trở nên ít phổ biến hơn trong các tác phẩm mới xuất bản hơn.

[32] Tina Anderson, ‘That Shotakon article!’ in GGY-Meta: Guns, Guys, & Yaoi blog (n.d.), online: http://ggymeta.wordpress.com/that-shotakon-article/, site accessed 9 June 2008.

[33] Fan service đề cập đến nội dung thường xuyên cho không gợi tình hoặc tình dục định hướng, nhưng đôi khi chỉ là ‘dễ thương’, như trong trường hợp của mặc quần áo nhân vật trong trang phục-đó đã được thêm vào một manga hay anime đến hấp dẫn đối với người hâm mộ nhưng không làm gì để tiếp tục cốt truyện.

[34] Peter Howell, ‘Strategy and style in English and French translations of Japanese comic books,’ in Edinburgh Working Papers in Applied Linguistics, no. 11 (2001):59 –66.

[35] Calvin Reid, ‘Fans ticked over manga censorship,’ in Publisher’s Weekly (May 9, 2005), online: http://www.publishersweekly.com/article/CA509540.html, site accessed 29 October 2008.

[36] ‘Negima to not be censored,’ in Anime News Network (February 27, 2004), online: http://www.animenewsnetwork.com/news/2004-02-27/negima-to-not-be-censored, site accessed 29 October 2008.

[37] ‘Viz edits Fullmetal Alchemist,’ in Anime News Network (September 11, 2006), online: http://www.animenewsnetwork.com/news/2006-09-11/viz-edits-fullmetal-alchemist, site accessed 29 October 2008.

[39] See Heike Elisabeth Jüngst, ‘Japanese comics in Germany,’ in Perspectives: Studies in Translatology, vol. 12, no. 2 (2004):83–105 for another discussion of the cross-cultural problematic of swastikas in manga.

[40] Việc xếp loại thường được tìm thấy trên mặt sau của manga được xuất bản ở Hoa Kỳ, dùng để chỉ định cho manga này thích hợp với các nhóm tuổi cụ thể nào là một hình thức khác của việc tiếp thị, nhưng vì sự xếp loại không thật sự đáng chú ý, chúng không phải là một cách thích ứng. Một người quan sát bình thường sẽ không biết về xếp loại hay giới hạn độ tuổi của manga, bằng việc chỉ nhìn bên ngoài một người nào đó đang cầm manga này, trong khi một tuyển tập bị thu nhỏ và đóng gói lại có nhiều khả năng được coi là chứa nội dung người lớn. Một ngoại lệ có thể xảy ra nếu một cửa hàng thu nhỏ và đóng gói tất cả các manga của mình để ngăn chặn việc đọc miễn phí; đây không phải là hành động thường thấy trong các chuỗi cửa hàng sách lớn của Hoa Kỳ, nhưng đôi khi nó xảy ra ở, nhà sách tư nhân nhỏ hơn hoặc các cửa hàng truyện tranh.

[41] Tác phẩm viết, trên lý thuyết, được coi là khiêu dâm bởi một tòa án Mỹ, sử dụng “the three-pronged test” được thành lập vào năm 1973, trường hợp Miller v. California – các tác phẩm phải (1) theo phán đoán của một người bình thường, áp dụng các tiêu chuẩn đương thời của cộng đồng, thu hút sự quan tâm mang nghĩa dâm dục, (2) mô tả hoặc giải thích, một cách rõ ràng xúc phạm, hành vi tình dục hoặc các chức năng bài tiết đặc biệt theo quy định của pháp luật nhà nước hiện hành, và (3) thiếu giá trị văn học, nghệ thuật, chính trị hay khoa học nghiêm túc. Trong thực tế, theo luật của Hoa Kỳ, vô cùng khó khăn để xác định rằng văn bản được viết là khiêu dâm. Kể từ khi Miller v. California và tới tháng 11 năm 2008 (thời gian bài nghiên cứu được viết), Chính phủ liên bang Hoa Kỳ chưa bao giờ xác định được đâu là khiêu dâm dựa trên văn bản của một tác phẩm đã được hoàn toàn.

[42] See, for example, discussions in John Hutnyk, ‘Hybridity,’ in Ethnic and Racial Studies, vol. 28, no. 1 (January 2005):79–102, and Kraidy, Hybridity.

[43] Kraidy, Hybridity, p. 148.

[44] Kraidy, Hybridity.

[45] Henry Jenkins, Fans, Bloggers, and Gamers: Exploring Participatory Culture, New York: New York University Press, 2006, p. 167.

[46] Tina Anderson, ‘The Western BL sex scene!’ in GGY-Meta: Guns, Guys, & Yaoi blog (n.d.), online: http://ggymeta.wordpress.com/the-western-bl-sex-scene/, site accessed 9 June 2008.

[47] Sarah Payne, thông tin liên lạc cá nhân, 19 Tháng sáu 2008. Ngược lại, Andrea Wood tóm tắt một số câu chuyện và những khó khăn trong việc xác định hoặc diễn giải các nhân vật của Boys’ love có căn tính tình dục là “gay” hay “straight” trong suy nghĩ của phụ nữ “Straight”, queer texts: boy-love manga and the rise of a global counterpublic,’ in Women’s Studies Quarterly, vol. 34, nos 1/2 (Spring 2006):394–414.

[48] John Hutynk, ‘Hybridity saves? Authenticity and/or the critique of appropriation,’ in Amerasia Journal, vol. 25, no. 3 (1999/2000):39–58.

[49] McGray, ‘Japan’s gross national cool.’

[50] Người hâm mộ là những người tiêu dùng háo hức, nhưng họ không phải là người luôn luôn tiêu thụ các sản phẩm Boys’ love thương mại. Các bản scan được cung cấp miễn phí và fan art, truyện chữ, truyện tranh và video phá vỡ thị trường tư bản chủ nghĩa, và trong một số trường hợp, phá hoại nó, như khi người hâm mộ quyết định không mua một sản phẩm có bản quyền bởi vì họ đã sở hữu nó trong một hình thức trái phép.

[51] William W. Kelly, ‘Introduction: locating the fans,’ in Fanning the Flames: Fans and Consumer Culture in Contemporary Japan, New York: State University of New York Press, 2004, pp. 1–16.

[52] Người hâm mộ cũng có ảnh hưởng đến nhà xuất bản trong việc mua bản quyền các tựa sách, bằng cách trả lời khảo sát của các nhà xuất bản Boys’ love Hoa Kỳ và phản hồi các truy vấn trên các diễn đàn và hội chợ manga.

[53] See Sonia K. Katyal, ‘Performance, property, and the slashing of gender in fan fiction,’ in Journal of Gender, Social Policy, and the Law, vol. 14 (2006):463–518, for an analysis of fanfiction, slash, and copyright law in the United States.

[54] Tuy nhiên, một cuộc khảo sát trước đó của các tác giả cho thấy rằng khoảng 10 phần trăm độc giả Boys’love phương Tây, tự báo cáo là đồng tính hay lưỡng tính; see Dru Pagliassotti, ‘Reading boys’ love in the West,’ in Participations, vol. 5, no. 2 (2008), online: http://www.participations.org/Volume%205/Issue%202/5_02_pagliassotti.htm, date accessed 2 January 2009.

[55] Yamila Abraham, ‘SDCC / Rambles / Gay Men and Yaoi,’ in Yaoi Press blog (July 24, 2007), online: http://yaoipress.wordpress.com/2007/07/24/sdcc-rambles-gay-men-and-yaoi/, site accessed 9 June 2008.

[56] Tại Hoa Kỳ, một họa sĩ/nhà xuất bản, người đã làm điều này là Alex Woolfson của Yaoi 911. Ông lưu ý rằng ông không nhất thiết tạo ra các tác phẩm Boys’love “chỉ dành cho những người đàn ông đồng tính khác”; see ‘Why this gay man is creating yaoi,’ in Yaoi 911 (August 20, 2006), online: http://www.yaoi911.com/why-this-gay-man-is-creating-yaoi/, site accessed 1 November 2008.

Mặc dù có vẻ như những sản phẩm manga Boys’ love được tiếp biến đó nhắm mục tiêu là các độc giả nam, không có lý do nào khác hơn vì Boys’love là một thể loại cố hữu dành cho những người phụ nữ Nhật Bản, Tina Anderson cho rằng thể loại “Bara” của Nhật Bản, được viết bởi và cho những người đàn ông đồng tính, là hình thức đương đại và thu hút người hâm mộ là đồng tính nam cho Boys’ love. See Anderson’s article ‘That damn bara article!,’ n.d., online: http://ggymeta.wordpress.com/that-bara-article/, site accessed 1 November 2008.

[57] Tyler Cowen, Creative Destruction: How Globalization is Changing the World’s Cultures, Princeton: Princeton University Press, 2002, pp. 102–127.

Phụ lục

Zoomerang: http://app.zoomerang.com/Report/print_survey_body.zgi?ID=L23

 http://intersections.anu.edu.au/issue20/images/pagliassotti_appendix1.pdf.

MANG BOYS’ LOVE ĐẾN PHƯƠNG TÂY

Mang Boys’ Love đến phương Tây
Một công trình nghiên cứu Yaoi
Dru Pagliassotti, Ph.D.

Cảm ơn bạn đã tham gia cuộc khảo sát này. Tôi hy vọng tìm hiểu về các chiến lược kinh doanh Boys’ love (BL)  mà nhà xuất bản thực hiện một cách thành công để mang Boys’ love đến phương Tây, chủ yếu là các thị trường đọc tiếng Anh, và về các khuynh hướng phát triển của thể loại này trong tương lai mà các nhà xuất bản tin tưởng.

BẠN LUÔN LUÔN CÓ THỂ CHỌN GIỮ CÁC CHI TIẾT VỀ CÁC VÍ DỤ CỤ THỂ

Nếu bạn yêu cầu giấu tên cho một phản hòi, tôi sẽ loại bỏ tất cả các ngày, tên, tựa đề manga / cuốn sách, vv từ ví dụ của bạn tôi nên đề cập đến nó trong một bài báo hoặc bài thuyết trình.

THÔNG TIN LAI LỊCH

1. Tên công ty:

2. Tên người khảo sát (không bắt buộc):

3. Tên công việc/Chức danh:

4. Điều gì sau đây Công ty bạn hiện đang xuất bản? (Bạn có thể chọn nhiều hơn một):

Cấp phép & dịch manga BL Nhật Bản
Cấp phép & dịch manhwa BL Hàn Quốc
Cấp phép & dịch tiểu thuyết BL Nhật Bản
Manga BL nguyên bản tiếng Anh
Truyện và tiểu thuyết BL nguyên bản tiếng Anh
Những bình luận khác:

5. Khoảng bao nhiêu tựa sách Boys’ love công ty của bạn đã xuất bản cho đến nay?

6. Khi nào tác phẩm Boys’ love của công ty bạn được xuất bản?

Năm nay (2008)
Năm ngoái (2007)
2006
2005
2004
2003
2002
Sớm hơn:

7. Những kỳ vọng về lợi nhuận là trung tâm của hầu hết các quyết định xuất bản, tất nhiên, nhưng lý do khác có thể ảnh hưởng đến thị trường mà nhà xuất bản quyết định bước vào hoặc lảng tránh.

Lý do chính công ty của bạn quyết định bắt đầu xuất bản tác phẩm với thể loại Boys’ love là gì?

Sở thích cá nhân đối với thể loại Boys’ love tại vị trí một quản lý/quyết định kinh doanh
Khuyến khích/áp lực từ người hâm mộ bên ngoài công ty
Thấy rằng Boys’ love đã có lợi nhuận ở Nhật Bản và hy vọng nó sẽ như vậy tại Hoa Kỳ.
Thấy rằng Boys’ love đã có lợi nhuận ở Hoa Kỳ và đã quyết định gia nhập thị trường
Những bình luận khác:

8. Một số tác phẩm Boys’ love chứa các chủ đề hoặc tình huống không được chú ý ở Nhật Bản nhưng có thể tăng tranh cãi tại Hoa Kỳ.

Chủ đề hoặc tình huống gây tranh cãi nào sau đây trong manga ĐÃ ĐƯỢC công ty của bạn  xuất bản? (Xin vui lòng không bao gồm tiểu thuyết / truyện)

Uống rượu khi chưa đủ tuổi hoặc sử dụng ma túy
Vẽ hoặc mô tả một cách rõ ràng hành vi tình dục giữa những người đàn ông (chứ không phải là bôi đen, che phủ bằng hoa)
Quan hệ tình dục tàn bạo (S&M hay B&D)
Quan hệ tình dục không đồng thuận
Quan hệ tình dục giữa những người thân là nam nhưng không phải là anh em, cha mẹ hoặc con trai
Quan hệ tình dục giữa những anh em là con riêng trong gia đình cha mẹ tái hôn
Quan hệ tình dục giữa anh em cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha
Quan hệ tình dục giữa anh em ruột
Quan hệ tình dục giữa cha và con trai
Quan hệ tình dục giữa các đối tượng thiếu niên từ 13-17 tuổi.
Quan hệ tình dục giữa các đối tượng 12 tuổi hoặc nhỏ hơn.
Quan hệ tình dục với một đối tượng  động vật hoặc bán động vật (ví dụ, người hóa thú, hồ ly tinh, vv)
Quan hệ tình dục với một thực thể phi nhân (ác quỷ, thiên thần, ma, yêu tinh, kappa, vv)
Những bình luận khác:

9. Các chủ đề hoặc tình huống gây tranh cãi nào sau đây công ty của bạn sẽ KHÔNG BAO GIỜ xuất bản trong manga?

Uống rượu khi chưa đủ tuổi hoặc sử dụng ma túy
Vẽ hoặc mô tả một cách rõ ràng hành vi tình dục giữa những người đàn ông (chứ không phải là bôi đen, che phủ bằng hoa)
Quan hệ tình dục tàn bạo (S&M hay B&D)
Quan hệ tình dục không đồng thuận
Quan hệ tình dục giữa những người thân là nam nhưng không phải là anh em, cha mẹ hoặc con trai
Quan hệ tình dục giữa những anh em là con riêng trong gia đình cha mẹ tái hôn
Quan hệ tình dục giữa anh em cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha
Quan hệ tình dục giữa anh em ruột
Quan hệ tình dục giữa cha và con trai
Quan hệ tình dục giữa các đối tượng thiếu niên từ 13-17 tuổi.
Quan hệ tình dục giữa các đối tượng 12 tuổi hoặc nhỏ hơn.
Quan hệ tình dục với một đối tượng  động vật hoặc bán động vật (ví dụ, người hóa thú, hồ ly tinh, vv)
Quan hệ tình dục với một thực thể phi nhân (ác quỷ, thiên thần, ma, yêu tinh, kappa, vv)
Những bình luận khác:

10. Lý do chính khiến công ty của bạn sẽ không xuất bản manga có chứa các chủ đề mà bạn đã chọn trong câu hỏi trước đó là gì?

N / A: Chúng tôi sẽ xuất bản bất kỳ chủ đề nào ở trên

Nhà phân phối có thể sẽ phản đối
Độc giả (người hâm mộ BL) nhiều khả năng sẽ phản đối
Cá nhân hoặc các tổ chức không phải người hâm mộ sẽ có khả năng phản đối
Miêu tả trên là bất hợp pháp tại quốc gia mà công ty của tôi tọa lạc
Miêu tả trên là bất hợp pháp ở các nước mà công ty của tôi bán sản phẩm
Những bình luận khác:

11. Bạn có thể cung cấp một ví dụ về một tác phẩm mà công ty của bạn đang xem xét nhưng đã quyết định không xuất bản do nội dung gây tranh cãi hoặc nhạy cảm?

Ưu điểm và nhược điểm mà công ty của bạn xem xét trước khi quyết định cho phép một tác phẩm?

12. Nếu công ty của bạn xuất bản truyện ngắn hay tiểu thuyết Boys’ love trong đó nếu có tình huống, có khả năng gây tranh cãi hoặc nhạy cảm đã nó bao gồm trong những câu chuyện hay tiểu thuyết?

Chúng tôi không xuất bản truyện ngắn hay tiểu thuyết

Uống rượu khi chưa đủ tuổi hoặc sử dụng ma túy
Vẽ hoặc mô tả một cách rõ ràng hành vi tình dục giữa những người đàn ông (chứ không phải là bôi đen, che phủ bằng hoa)
Quan hệ tình dục tàn bạo (S&M hay B&D)
Quan hệ tình dục không đồng thuận
Quan hệ tình dục giữa những người thân là nam nhưng không phải là anh em, cha mẹ hoặc con trai
Quan hệ tình dục giữa những anh em là con riêng trong gia đình cha mẹ tái hôn
Quan hệ tình dục giữa anh em cùng cha khác mẹ hoặc cùng mẹ khác cha
Quan hệ tình dục giữa anh em ruột
Quan hệ tình dục giữa cha và con trai
Quan hệ tình dục giữa các đối tượng thiếu niên từ 13-17 tuổi.
Quan hệ tình dục giữa các đối tượng 12 tuổi hoặc nhỏ hơn.
Quan hệ tình dục với một đối tượng  động vật hoặc bán động vật (ví dụ, người hóa thú, hồ ly tinh, vv)
Quan hệ tình dục với một thực thể phi nhân (ác quỷ, thiên thần, ma, yêu tinh, kappa, vv)
Những bình luận khác:

  1. Ẩn danh phản hồi này?

Có gì khác biệt trong nội dung “chấp nhận được” mà bạn mong đợi nhìn thấy giữa truyện ngắn và tiểu thuyết Boys’ love so với manga Boys’ love, và tại sao?

  1. Ẩn danh phản hồi này?

Nếu công ty của bạn đã nhận được khiếu nại về nội dung gây tranh cãi hay gây khó chịu ở một hoặc nhiều ấn phẩm của mình, làm thế nào để ứng phó với những khiếu nại, nếu như đã làm ở tất cả?

Những thay đổi trong chính sách hoặc thủ tục, nếu có, kết quả?

  1. Các người hâm mộ đôi khi yêu cầu xuất bản các tác phẩm chứa nội dung có vấn đề. Đôi khi, những thay đổi nhỏ có thể phá vỡ hoặc loại bỏ những vấn đề.

Trong đó, nếu có, các thay đổi hoặc thích nghi sau đây mà công ty đã thực hiện để xuất bản một tác phẩm có thể gây ra vấn đề?

Thêm lưu ý chung tuyên bố rằng tất cả các nhân vật tham gia vào quan hệ tình dục đều từ 18 tuổi trở lên
Thay đổi trang bìa gốc, hoặc loại bỏ nó hoàn toàn hoặc tái tạo nó ở bên trong và sử dụng một hình ảnh ít gây tranh cãi hoặc ít rõ ràng cho trang bìa
Loại bỏ một minh họa
Loại bỏ một khung hay một loạt các khung vẽ
Loại bỏ một câu chuyện hay một chương, có thể thay thế nó bằng một phần khác
Thay đổi trong bản dịch các từ hoặc các tình huống nhất định có thể chấp nhận
Chúng tôi chưa bao giờ làm sản phẩm thích nghi hoặc thêm lưu ý chung
Những bình luận khác:

  1. Ẩn danh phản hồi này?

Bạn vui lòng cung cấp một ví dụ về việc công ty của bạn thực hiện một tiếp thị theo định hướng thay đổi nội dung? Tại sao lại thay đổi trong nội dung cụ thể được chọn này?

  1. Công ty của bạn cos xuất bản bất kỳ manga, truyện, hay tiểu thuyết nguyên bản tiếng Anh (OEL) hay không?
  1. Tại sao bạn quyết định xuất bản manga hoặc truyện ngắn OEL?
  1. Những loại vấn đề hoặc thách thức bạn nghĩ là khác nhau cho các nhà xuất bản OEL và các nhà xuất bản của Boys’ love dịch?
  1. Bạn đã nhận thấy bất kỳ sự khác biệt đáng kể trong kiểu nhân vật, cốt truyện, phát triển quan hệ, kiểu quan hệ tình dục, vv giữa Boys’ love OEL và Boys’ love Asian hay không?
  1. Ẩn danh phản hồi này?

Các thách thức đặc biệt của việc tiếp thị Boys’ love đến độc giả phương Tây là gì?

Nếu bạn muốn, hãy mô tả một thách thức công ty của bạn đã giải quyết thành công.

  1. Ẩn danh phản hồi này?

Điều gì, bất kỳ, chiến lược quảng cáo hay tiếp thị mà công ty của bạn đang thực hiện để nhắm mục tiêu cụ thể là phụ nữ?

  1. Ẩn danh phản hồi này?

Điều gì, bất kỳ, chiến lược quảng cáo hay tiếp thị mà công ty của bạn đang thực hiện để nhắm mục tiêu cụ thể là nam giới hoặc cá nhân người đồng tính luyến ái nam.

  1. Ẩn danh phản hồi này?

Công ty của bạn có cần thực hiện bất kỳ bước đi đặc biệt nào để tập huấn cho các nhà phân phối hoặc nhà về sách Boys’ love hay khong? Nếu có, là những gì?

  1. Phát triển Boys’ love, công ty của bạn đã xuất bạn hoặc xem xét sẽ xuất bản bất cứ tác phẩm nào thuôc thể loại yuri, còn gọi là girl’s love (tình yêu của các cô gái) hay không?

Chúng tôi xuất bản nó
Chúng tôi đang xem xét xuất bản nó
Chúng tôi không có hứng thú trong việc xuất bản nó
Chúng tôi đã không được thảo luận công khai nó
Những bình luận khác:

  1. Mặc dù Boys’ love đã được mở rộng nhanh chóng trong việc xuất bản, một vài dấu hiệu cho thấy rằng nó có thể bị làm chậm lại. Theo ý kiến của bạn, tương lai của thể loại Boys’ love là những gì?
  1. Câu hỏi sau cùng! Bạn có bất cứ bình luận cuối cùng nào về các quyết định chiến lược đã được dụng là độc đáo để xuất bản Boys’ love hay không?

.

Bạn đã bảo vệ thành công đề cương. Tất nhiên là có sửa, nhưng không đến nỗi quá bi thảm. Tên đề tài gốc  “Trào lưu Boy’s love và ảnh hưởng của nó đến Việt Nam” =))))))))))))))))

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s