Các bộ phim có nhân vật vua Lê Long Đĩnh

.

1. KHÁT VỌNG THĂNG LONG

Đạo diễn: Lưu Trọng Ninh
Biên kịch: Lưu Trọng Ninh và Charlie Nguyễn

Link Trailer, không tìm được phim trên mạng.

Nghệ sĩ Đình Toàn trong vai Lê Long Đĩnh. Theo đánh giá cá nhân thì đây là hình tượng kinh điển về Lê Long Đĩnh theo chiều hướng hơi “nữ vương”, có tâm cơ, tài trí và khát vọng.

2. HUYỀN SỬ THIÊN ĐÔ

Đạo diễn: Đặng Tất Bình
Kịch bản: Nguyễn Mạnh Tuấn

Link phim trên youtube

Nghệ sĩ Trung Dũng trong vai Lê Long Đĩnh. Đây cũng là một hình tượng kinh điển của Lê Long Đĩnh, theo hướng “đế vương”, nghiêm khắc, tàn nhẫn, độc đoán, nhưng tài trí, dũng mãnh và tham vọng.

Hình ảnh Lê Long Đĩnh của nghệ sĩ Trung Dũng, giống đến 70-80% Lê Long Đĩnh mà tôi tưởng tượng. Thần tượng diễn đúng là không thể chê được. Vì đây là hình tượng Lê Long Đĩnh mà tôi thích nhất nên bonus thêm cái ảnh Lê Long Đĩnh thời hiện đại.

15442119_376090552724077_3084177184400320672_n

3. VỀ ĐẤT THĂNG LONG

Đạo diễn: Trần Ngọc Phong, Đinh Thái Thụy, Lê Chí Bửu
Biên kịch: Phạm Thùy Nhân

Link phim trên youtube

Diễn viên  Lâm Minh Thắng vai Lê Long Đĩnh. Hình ảnh Lê Long Đĩnh nguyên bản của sử sách. Một vị vua tàn bạo, ham mê tửu sắc, quyền lực nhưng vô dụng, bất tài.

4. LÝ CÔNG UẨN – ĐƯỜNG TỚI THÀNH THĂNG LONG

Đạo diễn:  Cận Đức Mậu (người Trung Quốc)
Biên kịch: Trịnh Văn Sơn, Kha Chương Hòa (người Trung Quốc) chỉnh sửa

Diễn viên Mạnh Quân vai Lê Long Đĩnh. Phim không được chiếu, vì quá giống phim Trung Quốc, nên không biết hình tượng Lê Long Đĩnh được xây dựng như thế nào.

5. VỞ CẢI LƯƠNG VƯƠNG QUYỀN BẠO CHÚA

Đạo diễn: Hoàng Dũ
Soạn giả: Đào Việt Anh, Bạch Mai
Dàn dựng: Hữu Huệ

Link xem cải lương trên youtube

Nghệ sĩ Chí Linh đảm nhận vai Lê Long Đĩnh. Hình tượng Lê Long Đĩnh như trong sử sách, nhưng so với Lê Long Đĩnh trong Về Đất Thăng Long của Lâm Minh Thắng thì có hồn hơn hẳn.

Hình minh họa 2 vợ chồng nghệ sĩ Chí Linh và Vân Hà, không phải là hình ảnh trong Vương Quyền Bạo Chúa, nhưng thấy đẹp nên post.

.

.

.

Advertisements

Vua Lê Long Đĩnh và những “ẩn số” trong cuộc đời – Hoa Anh Đào

Nguồn:  Nghiên cứu Lịch Sử

Cách đây lâu lắm rồi, tôi rất ấn tượng với một tiết dạy giờ lịch sử. Trong đó, cô giáo của tôi kể về những tội ác của Lê Long Đĩnh, ông vua cuối cùng của nhà Tiền Lê. Những mẫu chuyện về những việc làm “tàn bạo” của Ông “đóng đinh” trong lòng tôi.

Theo như những gì thầy cô kể và những sách sử bấy lâu nay tôi đọc Lê  Long Đĩnh là vị vua tàn bạo nhất trong lịch sử Việt Nam. Một con người bất nhân, bất nghĩa, bạo ngược và hoang dâm vô độ. Như học giả Trần Trọng Kim trong cuốn Việt Nam sử lược nhận xét về vị vua này như sau: “Long Đĩnh là người bạo – ngược, tính hay chém giết, ác bằng Kiệt, Trụ ngày xưa.

Khi đã giết anh rồi, lên làm vua thường cứ lấy sự giết người làm trò chơi: có khi những tù phạm phải hình, thì bắt lấy rơm tẩm dầu quấn vào người rồi đốt sống; có khi bắt tù trèo lên cây rồi ở dưới sai người chặt gốc cho cây đổ; có khi bỏ người vào sọt rồi đem thả xuống sông.

Làm những điều ác như thế thì lấy làm thích chí. Một hôm lấy mía để lên đầu nhà sư mà róc vỏ, rồi thỉnh – thoảng giả tảng nhỡ tay bổ dao vào đầu sư chảy máu ra, trông thấy thế làm vui cười. Còn khi ra buổi chầu, có ai tấu sớ điều gì thì cho những thằng hề nói khôi – hài hay là nhại tiếng làm trò. Long Đĩnh làm vua được 2 năm đổi niên -hiệu là Cảnh – thụy (1008-1009). Sang năm sau là năm Kỷ – Dậu (1009) thì mất, làm vua được 4 năm, thọ 24 tuổi.

Vì lúc sống dâm dục quá độ, mắc bệnh không ngồi được, đến buổi chầu thì cứ nằm mà thị triều, cho nên tục gọi là Ngọa-triều”.

Những sử liệu của học giả Trần Trọng Kim đưa ra chủ yếu dựa vào các sách sử do các nhà sử học đời sau viết. Và sau này, các nhà sử học Việt Nam hiện đại khi biên soạn sách giáo khoa lịch sử chủ yếu dựa vào đánh giá này của Trần Trọng Kim để dạy cho hàng chục thế hệ học sinh. Vậy nên cái tên Lê Long Đĩnh đã in dấu không chỉ riêng tôi mà là những con người dù ghét hay thích bộ môn lịch sử là ông vua tàn bạo nhất Việt Nam từ xưa đến nay.

Vậy sự thật lịch sử ra sao, nếu nhìn theo một chiều hướng khác bằng những sử liệu khách quan, công bằng hơn, đặt vua Lê Long Đĩnh vào bối cảnh lịch sử luc bấy giờ, chúng tôi xin mạn phép viết vài điều về vị vua này thông qua những câu hỏi nghi vấn:

*Thứ nhất: Liệu vua Lê Long Đĩnh có phải là người giết anh trai ruột của mình để cướp ngôi?

Năm 980, Lê Hoàn lên ngôi, lấy hiệu là Lê Đại Hành, lập ra nhà tiền Lê, Ông đánh bại nhà Tống xâm lược năm 981. Lê Đại Hành có tổng thể 11 người con trai trong đó có 1 người con nuôi, tuy nhiên Ông lại không lập thái tử cho một người con trai nào mà phong vương cho các con trai mình cai quản các vùng đất khác nhau và Ông lập đến 5 bà hoàng hậu. Năm 1005, Lê Đại Hành băng hà, nhường ngôi cho con thứ 3 là Lê Long Việt. Tuy nhiên, xảy ra cuộc chiến tranh giành ngôi báu giữa các con trai của Lê Đại Hành. Lê Long Việt trấn áp các hoàng tử khác, lên ngôi hoàng đế. Tuy nhiên, chỉ trong vòng 3 ngày Ông bị giết hại. Lê Long Đĩnh lên thay anh, và lịch sử ập ờ ghi lại, chính Lê Long Đĩnh là người đã giết anh trai của mình để cướp ngôi. Đại Việt sử ký toàn thư viết như sau: “Đại Hành băng, Trung Tông vâng di chiếu nối ngôi. Long Đĩnh làm loạn, Trung Tông vì anh em cùng mẹ không nỡ giết, tha cho. Sau Long Đĩnh sai bọn trộm cướp đêm trèo tường vào cung giết Trung Tông.”

Trong chuyện này có hai nghi vấn như sau:

– Thứ nhất, sự việc Đại Việt sử ký toàn thư chép lại từ “dã sử”. Dã sử có thể tin được nếu có căn cứ để đối chiếu hoặc nó hợp logic, nếu không nó chỉ có giá trị như một lời đồn.

– Thứ hai, đã là dã sử mà còn nói “Long Đĩnh sai bọn trộm cướp đêm trèo tường vào cung giết Trung Tông”. Quy cho người khác tội chủ mưu giết người thì phải có chứng cứ. Ai làm chứng và tài liệu nào chứng minh việc Lê Long Đĩnh “sai bọn trộm cướp”? Chắc chắn là không có ai cả và không có bất cứ tài liệu nào. Một lời đồn đã là không có cơ sở, một lời đồn nói về một việc không thể có chứng cứ càng không có cơ sở.

Vả lại, nếu Lê Long Đĩnh giết anh trai của mình nhưng khi thấy Lý Công Uẩn đang ôm xác vua mà rên khóc đau đớn, vua cho đây là con người trung nghĩa, thăng chức cho Lý Công Uẩn. Giết vua giết anh là bất trung bất nghĩa, một con người như vậy, khó mà trọng dụng một con người trung nghĩa?

Như vậy sự việc Lê Long Đĩnh có thực sự giết anh cướp ngôi hay không còn là một “ẩn số” lịch sử, chưa có tài liệu nào thỏa đáng để giải thích vì vậy quy kết cho vị vua này cái tội tày đình đó có phải là quá vội vàng hay không?

* Thứ hai, Ông thực sự là một người tàn bạo?

Sử sách kể lại những việc làm tàn ác của Lê Long Đĩnh, như Đại Việt sử ký toàn thư chép: “Vua tính thích giết người, phàm người bị hành hình hoặc sai lấy cỏ gianh quấn vào người mà đốt để cho lửa cháy chết, hoặc sai tên kép hát người Tống là Liêu Thủ Tâm lấy dao ngắn, dao cùn xẻo từng mảnh để cho không được chết chóng… Đi đánh dẹp bắt được thù thì giải đến bờ sông, khi nước triều rút, sai người làm lao dưới nước, dồn cả vào trong ấy, đến khi nước triều lên thì ngập nước mà chết; hoặc bắt trèo lên ngọn cây cao rồi chặt gốc cho cây đổ, người rơi xuống chết…Phàm bò lợn muốn làm thịt thì tự tay vua cầm dao chọc tiết trước rồi mới đưa vào nhà bếp sau. Từng róc mía ở trên đầu sư Quách Ngang, giả lỡ tay lưỡi dao trượt xuống đầu nhà sư cho chảy máu, rồi cả cười. Hoặc nhân yến tiệc giết mèo cho các vương ăn, ăn xong lấy đầu mèo giơ lên cho xem, các vương đều sợ, vua lấy làm thích. Mỗi khi ra chầu, tất sai bọn khôi hài hầu hai bên, vua có nói câu gì thì người nọ người kia nhao nhao pha trò để cười, để cho loạn lời tâu việc của quan chấp chính. Lại lấy con thạch sùng làm gỏi, bắt bọn khôi hài tranh nhau ăn”.

Trên đây, là lời kể của sử sách về những việc làm tàn bạo, thú tính của vua Lê Long Đĩnh. Bên cạnh đó sử sách đã ghi lại 2 công lao lớn của vị vua này như sau:

– Thứ nhất, Ông là người đầu tiên cho rước bộ kinh Phật Đại Tạng bằng chữ Hán về Việt Nam. Đây là một bộ sách vĩ đại được rất nhiều thế hệ các cao tăng Trung Hoa vượt qua biết bao gian truân khổ ải dày công thu thập, sưu tầm và dịch thuật suốt 1.000 năm, từ thế kỷ thứ nhất đến cuối thế kỷ thứ 10 (đời Tống Thái Tổ) mới in thành sách lần đầu tiên gồm 5.000 quyển (riêng việc khắc bản phải mất 12 năm). Bộ sách đó không chỉ là tổng vựng các kinh sách Phật giáo mà còn hàm chứa rất nhiều lĩnh vực triết học, lịch sử, văn học, nghệ thuật, thiên văn, toán học, y dược…

– Thứ 2, Lê Long Đĩnh là ông vua biết chỉnh đốn triều chính. Một năm sau khi lên ngôi ông đã “Sửa đổi quan chế và triều phục của các quan văn võ và tăng đạo, theo đúng như nhà Tống”,ngoài ra Ông lại xin được đặt người coi việc tại chợ trao đổi hàng hóa ở Ung Châu, nhưng vua Tống chỉ cho mua bán ở chợ trao đổi hàng hóa tại Liêm Châu và trấn Như Hồng thôi”. Thế kỷ thứ 11, không chỉ nước ta mà hầu khắp thế giới, kinh tế đều tự cấp tự túc. Phải có một “tư duy kinh tế” vượt xa thời đại mới biết “xin đặt người coi việc tại chợ trao đổi hàng hóa ở Ung Châu”, tức là sâu trong nội địa Trung Quốc, việc đó giống như việc đặt Văn phòng đại diện thương mại ở nước ngoài bây giờ.

Qua những việc làm trên chúng ta tự đặt ra những câu hỏi sau:

Liệu một ông vua bạo ngược, róc mía trên đầu nhà sư như vậy lại có tư duy sai chính em ruột mình sang xin bộ kinh Đại Tạng về để phát triển phật giáo trong nước hay không? Liệu Ông là người bạo ngược hay là người đóng góp công lớn về sự phát triển rực rỡ của phật giáo trong giai đoạn về sau? Liệu một người sùng mộ đạo phật như vậy có tàn bạo, vô nhân tính như sử sách đã miêu tả về vị vua này?

Liệu một ông vua suốt ngày ham chơi, không lo việc triều chính, lại có những chính sách nhằm ổn định thể chế chính trị, lại có tư duy kinh tế để phát triển đất nước. Ông vua đó thật sự bất tài, bất nhân, bất nghĩa như sử sách đã ghi lại và dạy cho con cháu ngày nay?

*Thứ 3, Lê Long Đĩnh không thể ngồi do hoang dâm quá độ?

Ngoài việc, miêu tả những tội ác của Lê Long Đĩnh, các sử thần đời sau còn cho rằng Ông là một người hoang dâm quá độ, dẫn tới không thể ngồi được (bệnh trĩ), và khi thiết triều phải nằm trên ghế nên sử gọi ông là Lê Ngọa Triều.

Y học ngày nay chưa có một chứng cứ nào cho thấy việc hoang dâm có thể gây ra bệnh trĩ. Vả lại sử sách ghi lại Ông đã 6 lần cưỡi ngựa đánh giặc mà lần cuối cùng cách 2 tháng trước khi Ông mất. Vậy một ông vua không thể ngồi có thể cỡi ngựa đánh giặc được sao?

Một ông vua hùng dũng, chinh phạt bắc nam, cơ thể cường tráng lại có thể là một con người trụy lạc, ham dâm?

Điều này, cần có một lời giải thích thật thỏa đáng!

*Thứ 4, vua Lê Long Đĩnh chết như thế nào?

Cái chết của Ông hầu như không có một cuốn sử sách nào viết lại, Ông ở ngôi được 4 năm, năm 24 tuổi thì băng hà. Các sử gia nhà Lý cho Ông mắc bệnh quá nặng, hoang dâm quá độ dẫn đến suy nhược mà băng. Như phía trên, chúng tôi đã chỉ rõ, Ông không thể mất bằng những lí do này được. Vậy vì sao Ông mất? Đây lại là một bí ẩn lịch sử nữa chưa có lời giải thích thỏa đáng. Duy nhất cuốn Đại Việt sử ký tục biên có những dòng rất đáng chú ý như sau: “Lý Thái Tổ rất căm phẫn trước tội ác giết anh cướp ngôi của Khai Minh Vương, nhân lúc Khai Minh Vương bệnh tật, sai người vào đầu độc giết đi rồi dấu kín việc đó nên sử không được chép”.

Vậy có phải đúng như cuốn Đại Việt sử ký tục biên ghi chép về cái chết của Ông?

Đây là một vấn đề cần tìm hiểu kỹ lưỡng trước khi phán xét.

Nhưng chúng ta có cơ sở để tin rằng như vậy.

Đặt lại bối cảnh lịch sử lúc bấy giờ, Khi vua Lê Long Đĩnh mất, các triều thần thấy con vua còn quá nhỏ chưa thể để quản lí đất nước nên tôn phò Lý Công Uẩn – người nắm trong tay binh quyền – lên ngôi hoàng đế dưới sự giúp sức rất lớn từ các nhà sư trong triều đình, đặc biệt là sư Vạn Hạnh.

Điều này, làm cho chúng tôi hiện lên một nghi vấn rằng, cứ cho rằng con vua còn quá nhỏ nhưng bấy giờ các anh em của Lý Long Đĩnh vẫn còn khá nhiều, là những người có đủ tư cách để kế nghiệp ngai vàng họ Lê vậy tại sao lại phải chọn một người họ Lý, nắm trong tay binh quyền để nối ngôi?

Và cái chết của những anh em nhà họ Lê khi họ Lý thành lập cũng không được nhắc đến. Đây có lẽ là một ẩn số lịch sử không có lời giải đáp.

Vả lại, ngay sau khi lên ngôi, Lý Thái Tổ đã nhanh chóng dời đô khỏi Hoa Lư nơi họ Lê có thế lực mạnh mà chuyển về Đại La (Thăng Long) gần quê hương của Lý Thái Tổ (Bắc Ninh). Phải chăng ngoài vị trí thiên thời – địa lợi – nhân hòa của Đại La ra còn có những nguyên nhân khác?

Vậy, Lê Long Đĩnh chết như thế nào? Đây vẫn còn là một bí ẩn!

Thay lời kết luận:

Như vậy, bị đóng đinh trong tâm trí người Việt là vị vua tàn bạo nhất chẳng khác gì Kiệt, Trụ thời xưa, cuộc đời của Ông – Lê Long Đĩnh là những bí ẩn chưa có lời giải thích. Phải chăng Ông là nạn nhân của những tính toán chính trị?. Một triều đại muốn có tính chính danh trước nhân dân phải không ngừng hạ bệ, xỉ nhục nhân cách của ông vua cuối cùng của triều đại trước, vì vậy, phải chăng các sử thần thời Lý đã ra sức “dựng lên” những câu chuyện về Ông?

Qua việc tìm hiểu về Ông, làm cho chúng tôi sáng tỏ được rất nhiều điều. Trước khi đánh giá về một nhân vật lịch sử nào đó, ta cần tìm hiểu thông tin nhiều chiều từ những nguồn tư liệu khác nhau, từ đó chúng ta mới đưa ra nhận định của mình. Chứ không phải cứ tiếp thu nguồn sử liệu một chiều một cách mù quáng. Ông có lẽ đã chứa đựng nỗi oan này trong suốt hơn 1000 năm qua. Cần có những hội thảo lịch sử, nghiên cứu về Ông nhiều hơn, tỉ mỉ hơn để trả lại cho Ông danh tiếng, nhân phẩm và đặc biệt là sự tôn trọng. Điều này, cần đến những nhà sử học uyên bác, có đủ trình độ để lý giải phân tích, đưa ra những nhận định đúng đắn. Không chỉ riêng Ông – Lê Long Đĩnh mà còn nhiều nhân vật lịch sử khác nữa.

Lời cuối, một chút an ủi dành cho Ông có lẽ là vì chính nhân dân là người đánh giá lịch sử một cách công bằng nhất, Ông vẫn được nhân dân thờ tự trong nhà thờ họ Lê, hưởng hương khói đời đời. Dân tộc ta thờ tự để đền đáp những việc làm của vị vua này đã làm

Các bộ truyện liên quan đến vua Lê Long Đĩnh

Thể.

1. Khi truyền thuyết trở thành lịch sử – San Thùy Mỵ

(Viết lại có chỉnh sửa)

by duysan_kun (aka San Thùy Mị) | M | cổ trang, lịch sử, thần thoại, tưởng tượng

2. Hoa Lư yên khởi  – Inako

+Tác giả: A. Inako/Lê L. Ngọc

+Thể loại: xuyên không/ lịch sử/ chiến tranh/ lãng mạn/ HE

+Ratings: 16+

+Nhân vật: Lê Long Đĩnh, Lý Công Uẩn, Lê Long Cân, Lê Long Tương

+Tình trạng: đang hoàn thành

3. Bóng anh hùng – Banhmitrung

Tên tác phẩm: Biên cương
(quyển 1 – thuộc bộ trường thiên tiểu thuyết Bóng anh hùng)

Tác giả: Banhmitrung

Thể loại: Dã sử, vũ hiệp, giả tưởng

Đánh giá theo độ tuổi: 19+

4. Lục thập hoa giáp truyện – Mộc Hân

Tác giả: Mộc Hân

Thể loại: Tiểu thuyết võ hiệp dã sử Việt

Tình trạng: hoàn tất, 40 chương

5.  Tiền Lê vận mạt – Phạm Minh Kiên

Tác giả: Phạm Minh Kiên

Thể loại: Tiểu thuyết dã sử trước năm 1975, có yếu tố kiếm hiệp,
nhân vật chính là Lê Long Đĩnh

Tình trạng: hoàn thành, xuất bản

6. Lê triều Lý thị – Phạm Minh Kiên

Tác giả: Phạm Minh Kiên

Thể loại: Tiểu thuyết dã sử trước 1975, có yếu tố kiếm hiệp,
nhân vật chính là Lý Công Uẩn

Tình trạng: hoàn thành, xuất bản trong bộ Góc nhìn sử Việt

7.  Ngày Hoa Lư ngược gió – Vivu

Tác giả: Vivu

Thể loại: Teenfic, xuyên không, trọng sinh, dã sử, lãng mạn 

Tình trạng: hoàn thành, 35 chương

8. Ngọa vương Lê Long Đĩnh – Run Ca Ca

Tác giả: Run Ca Ca

Thể loại: Teenfic, xuyên không, dã sử, lãng mạn

Tình trạng: chỉ có giới thiệu  =)))

9. Tứ đại thần vật – Keochuoi

Tác giả: Phạm Vũ Huy aka Keochuoi

Thể loại: Kiếm hiệp, chút dã sử, nhân vật Lê Long Đĩnh xuất hiện khá ít

Tình trạng: hoàn thành, 56 chương

[ Ngắn ] Hỏa táng

Tác giả:  Yu An
Thể loại: Hiện đại, nam nữ, tâm lý

wpid-wp-1418916208787

1.

Còn Bách thì sao? Trường Bình hỏi cô sau khi thắp nhang xong. Anh đứng dựa vào bàn thờ, vẻ mặt bình yên thanh thản. 

Sao là sao? Cô hỏi lại, vẻ mặt ngây thơ hướng về phía anh, nhưng ánh nhìn rơi trên tấm ảnh sau làn khói mờ bay. Ảnh của Nguyệt. Nàng thật sự rất đẹp. 

Trường Bình mỉm cười, trở lại chiếc ghế nệm đối diện cô, tiếp tục lần tràng hạt lẩm bẩm niệm kinh. Cô đổi tư thế nằm, quay lại cuốn sách đang đọc dở, xem như mọi chuyện đã an bài. Hai tuần nữa sẽ cưới. Lễ cưới của cô và Trường Bình.

Cô rất muốn biết vẻ mặt hắn khi nhận thiệp hồng. Hắn đang đi công tác nhưng chắc chắn sẽ về dự. Cô khẽ cười, một nụ cười hoàn mỹ.

Không gian im lặng buồn thảm tràn ngập thứ ánh sáng vàng úa buổi chiều tà. Cô dụi dụi mắt, lười biếng nhìn đồng hồ. Trường Bình đã ra ngoài lúc cô ngủ quên. Anh luôn để cô tự nhiên như vậy. Phòng của anh giống như phòng của cô. Nhưng nơi này, cô chẳng bao giờ lưu lại bất cứ dấu hiệu nào. Nữ chủ nhân thật sự đang ngồi trên bàn thờ kia. 

Trường Bình mang ảnh Nguyệt về đây sau khi hoàn tục, lúc mẹ anh vừa qua đời. Anh xuất gia theo kiểu tùy duyên của Nam tông, đắp y, mang bát, đi chân đất, đội nắng mưa khất thực. Anh hiểu rõ hơn ai hết mình không thể đoạn nghiệp hồng trần nhưng vẫn muốn làm một phép thử. Đức Phật lòng dạ từ bi bác ái, sẽ không chấp nhặt những kẻ mê muội sân si.

Cô ngồi dậy, đưa tay cào cào mái tóc rối bù. Tóc ngắn thật tiện lợi. Cô nhìn quanh, cây nhang trên lư hương đã tàn, không gian có chút lạnh. Cô thắp cho Nguyệt cây nhang khác, chống tay lên một góc bàn thờ, nghiêng đầu nhìn tấm ảnh. 

Cô biết Nguyệt không thích mình, chưa phải ghét, chỉ là không thích. Vì cô và Trường Bình đẹp đôi lắm, lúc còn sống Nguyệt đã nói như thế. Nhưng cô lại ngưỡng mộ Nguyệt. Cô nghĩ rằng dám tự sát cũng là một loại can đảm đáng ngưỡng mộ. 

2.

Hắn lịch sự bỏ thiệp vào giỏ hoa, ký tên lưu niệm rồi bước vào phòng tiệc. Lễ cưới đã tiến hành được một lúc. Cô dâu chú rể đang vòng tay uống rượu trên sân khấu, dưới cơn mưa hoa giấy lung linh rực rỡ. Hắn đứng lại, vỗ tay theo mọi người. Nụ cười nhàn nhạt trên môi hắn không lúc nào mất đi. 

Hắn lặng lẽ ngắm cô từ xa. Vẻ mặt cô thật sự rất hạnh phúc, đẹp hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều. Váy cưới màu tím, hoa cài màu tím, trang sức màu tím… Và lễ cưới cũng hoàn toàn màu tím. Một màu tím mênh mông bất tận đúng như cô mơ ước.

Trường Bình đột nhiên đưa ly rượu hướng về phía hắn, mỉm cười hòa nhã thay lời chào. Hắn đưa tay chào lại. 

Dù thế nào, Trường Bình là một trong những kẻ cuối cùng trên thế giới hắn được quyền căm ghét. Bởi vì anh có thể làm cho cô những việc mà hắn không thể làm, ví dụ như lễ cưới này. Và đôi khi, sự nuông chiều thái quá đến mức hắn có lần trách móc.

Lúc đó, anh chỉ bình thản trả lời, ba người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, chỉ còn lại một mình Trầm Kha.

Mẹ đã mất, người yêu đã chết, chỉ còn duy nhất một hồng nhan tri kỷ. 

Hắn vào phòng cô dâu chú rể, khóa trái cửa. Không gian chật hẹp, ánh đèn vàng rực cho cảm giác nóng bức ngột ngạt. Cô đang ngồi trước gương trang điểm, đã thay bộ áo cưới khác, vẫn là một màu tím mênh mông bất tận. Hắn đứng sau lưng cô, đưa tay chạm nhẹ vào hoa cài trên tóc.

Cô nhìn bóng hai người in trong gương, vui vẻ cười nói, cô chỉ thích hoa thật nhưng bằng lăng rất mau tàn, nên phải thay bằng phong lan tím. 

Hắn không nói gì, lướt bàn tay xuống gương mặt cô như nâng niu một đóa hoa mong manh yếu đuối. Từ khi nhận thiệp cưới, hắn không thể liên lạc với cô. Hắn biết cô cố ý. Và bây giờ, cô làm như chẳng có chuyện gì, vô tư hồn nhiên đến phát bệnh.

Chị có lời giải thích nào không? Hắn cười cười hỏi, hai bàn tay đặt trên cổ cô, cảm nhận nhịp đập sống động của mạch máu. Hắn tự hỏi làn da trắng ngần, mềm mại như hoa sứ này nếu xuất hiện những vết bầm xanh đỏ sẽ thế nào. Chắc là một bức tranh lạ lùng rất đẹp.

Lúc tôi kết hôn, chị đã tự sát. Bây giờ, chị kết hôn, chị nói… tôi phải làm thế nào đây? Hắn cúi đầu, nói khẽ vào tai cô, hai bàn tay xiết mạnh một chút. 

Cô vô tội cười, khó khăn đáp, không phải tự sát… Chị chỉ muốn biết mùi vị của hoa trúc đào và thuốc ngủ thế nào thôi. 

Hắn bật cười, thả tay ra. Cô dựa vào ghế hớp không khí, nhanh chóng điều hòa hơi thở. Cô phát hiện môi son phai màu, vội vàng tô lại. Làm cô dâu thì không được xấu, tất cả đều phải hoàn hảo. Hắn vẫn đứng bên cạnh, nhìn cô tỉ mỉ sửa sang, chợt nhận ra mình đã đùa quá tay. 

Da cô quá nhạy cảm, mấy vết đỏ ửng rất nổi bật làm hắn nhớ gương mặt mẹ khi bị cha đánh. Hắn lấy hộp phấn, cẩn thận thoa lên cho cô. Hắn đã thấy mẹ làm vậy nhiều lần, chắc là có tác dụng. Thật may vì kiểu này không để lại sẹo, không giống những trận roi cha quất chằn chịt trên lưng hắn lúc nhỏ. 

Xong việc, cô đứng dậy, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt hắn. Cô hỏi, Bách có tin chị không?  Không có câu trả lời nào. Cô cầm ly rượu đã uống một nửa đưa cho hắn. 

Chúc mừng chị kết hôn, hắn nói, nhận ly rượu, chậm rãi kề môi vào vết son mờ in trên thành ly, từ tốn uống cạn.

Cô mỉm cười, ánh mắt ngây thơ tinh nghịch như một đứa trẻ, sau đó tao nhã đi ra cửa. Hắn nhìn bó hoa cưới dập nát bị bỏ lại, trầm tĩnh nói,  tôi tin chị.  

Cô dừng bước, không quay mặt lại. Một khoảng lặng trải ra. Giọng cười trong vắt lại vang lên êm ái, liền sau là tiếng đóng cửa khô khốc. 

Căn phòng im ắng tịch mịch. Hắn thở dài, bất giác muốn nghe một âm thanh nào đó, đơn giản chỉ muốn nghe thôi, gì cũng được, nhưng hoàn toàn vô vọng. Hắn chưa bao giờ trúng thưởng trong những trò chơi may rủi. Lần này cũng vậy.

Hắn cười nhạt, buông từng ngón tay. Chiếc ly thủy tinh nhẹ nhàng rơi xuống nền gạch lạnh, vỡ nát.

3.

Gió thổi nhè nhẹ, cô ngồi trên thềm nhà đầy hoa giấy rơi, nhàn nhã đọc sách. Ngôi nhà xinh xắn tiện nghi nằm giữa mảnh vườn đầy cây xanh hoa kiểng là quà tặng của gia đình Trường Bình. Hai người ra riêng ngay sau ngày cưới. 

Nhà Trường Bình rất giàu, nhà giàu ngạch cửa sẽ cao, cao quá khó người bước qua. Nguyệt bước không qua. Còn cô từ nhỏ đã có ô dù che chắn, gốc gác bảo vệ, nhà cửa thế nào cũng không phải vấn đề, tất nhiên biệt thự xa hoa so với lều tranh vách đất có lợi hơn nhiều. Hai chữ đẹp đôi mà Nguyệt nói cũng mang thêm nghĩa này.

Khi Nguyệt lấy chồng, cô có chút ngỡ ngàng, sau nghĩ kỹ lại thì hoàn toàn hợp lý. Trường Bình và Nguyệt đều vô cùng hiếu thảo. Họ không thể chống lại gia đình, bỏ mặc gia đình, không thể nắm tay nhau cao bay xa chạy như tiểu thuyết tình cảm ba xu. Cô ủng hộ Nguyệt chủ động buông tay, dù thương tiếc cho tình yêu hai người. Nhưng ngày Nguyệt trở về là một bình tro lạnh, cô mới hiểu Nguyệt thật sự muốn gì.

Nếu trải qua cái chết của người mình yêu thương, chúng ta sẽ mãi mãi thay đổi.

Đây là sự thật hiển nhiên, bình thường. Và người tận dụng điều này để trả thù phải hiểu rất rõ kẻ yêu mình, bằng không tất cả chỉ là một ván cược ngu ngốc.

Nguyệt rất hiểu Trường Bình. Và anh đã mãi mãi thay đổi.

Cô chỉ lặng lẽ đứng nhìn mọi chuyện. Bởi vì Nguyệt là người bạn gái duy nhất cô có. Bởi vì Trường Bình đã đi đến giới hạn của mình.

Cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, liền gấp sách lại, đứng lên đi đến phòng anh. Cô muốn tìm ai đó cùng xem phim.

Hôm nay là thứ bảy, Trường Bình vẫn phải dự họp ở viện nghiên cứu, nhưng phòng anh luôn có người để cô làm phiền. Lúc cô vào, người đó đang ngồi bên cửa sổ, mái tóc dài đen tuyền mềm mượt nhẹ lay trong gió, đôi mắt nâu tuyệt đẹp nhìn nắng chiếu nghiêng nghiêng. Cô đến gần, ngắm gương mặt quen thuộc thật lâu. Cuối cùng, cô thở dài bất lực. Cô thà nói chuyện với tấm ảnh trên bàn thờ còn hơn con búp bê vô hồn giống y người thật này.

Nhưng Trường Bình đã nói đây là Nguyệt, nên cô sẽ tin đây là Nguyệt.

Cô nhớ từng khuyên Trường Bình lập bàn thờ.

Anh chỉ thản nhiên trả lời, ôn hòa đến bất thường. Tôi không thể tiếp tục ôm khung ảnh để ngủ, góc cạnh khắp nơi, cấn người rất đau. Hơn nữa, đây là nhà riêng, không cần sợ gia đình phát hiện.

Cô nhận ra anh đã dự định chuyện này từ rất lâu.

Chúng ta cùng xem phim đi. Xem phim kinh dị một mình rất buồn. Nguyệt im lặng có nghĩa là đồng ý nha. Cô thì thầm vào tai Nguyệt, mỉm cười đẩy xe đi.

Cô nghĩ để Nguyệt ngồi xe lăn thật tốt. Vì Trường Bình có thể bồng Nguyệt, cô không đủ sức. Với lại, nếu Nguyệt nhảy từ tầng lầu thấp hơn thì lúc này cũng ngồi xe lăn.

Nguyệt luôn làm cô ngưỡng mộ, không chỉ chuyện tự sát. Nguyệt từng nói sẽ giúp gia đình trả nợ, lo cho các em ăn học thành tài, cho dù phải bán đi chính mình. Nguyệt đã làm được. Dư luận xem đó là nhục quốc thể, cô lại nghĩ rằng những người như Nguyệt đáng được tặng huân chương. Một chính sách xóa đói giảm nghèo tự phát vô cùng hiệu quả. Tất nhiên, thành công phải đánh đổi bằng máu và nước mắt.

4.

Trường Bình khẽ cười, nghĩ đến cuộc gọi vừa nhận. Bách và cô thật giống hai đứa trẻ hay giận dỗi. Hắn quan tâm cô, nhưng không có được lời giải thích mà chiến tranh lạnh, bây giờ phải nhờ anh để biết tình hình. Suy ngọn nguồn, cô như vậy là do hắn góp phần tạo ra. 

Cô là loại người không thể yêu thương bất kỳ ai, ngoại trừ bản thân và mẹ ruột của mình. Tình cảm của cô đối với kẻ khác chỉ có hai ý nghĩa: hoàn thành trách nhiệm hoặc cảm thấy hứng thú. Cô không yêu hắn như cách người bình thường vẫn yêu, nhưng đã xem hắn là đặc biệt, cho hắn một vị trí không gì thay thế. Vậy mà hắn vẫn chưa thỏa mãn, vẫn nghi ngờ cô, vẫn muốn thử cô bằng một hôn lễ, nên bây giờ hắn phải trả giá.

Trường Bình cũng đang trả giá cho những lựa chọn của mình. Anh không theo nghiệp kinh doanh của gia đình nên phải báo hiếu bằng một biện pháp khác, chẳng hạn như một hôn lễ môn đăng hộ đối. Nhưng anh lại yêu Nguyệt, yêu Nguyệt và lưỡng lự. Tuy nhiên, tất cả mọi chuyện đã qua rồi. Anh đã trả xong nợ thân tình, phần đời còn lại chỉ dành cho Nguyệt.

Thật ra, anh không tính toán sẽ lợi dụng cô, lễ cưới đơn giản là một công đôi việc. Anh mềm lòng, vì vẻ mặt rạng ngời hy vọng như một đứa trẻ đòi quà của cô, lúc cô hồn nhiên cười nói về lễ cưới mình hằng mơ ước.

Trường Bình, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, tự nhiên mình rất muốn mặc áo cưới… Mình thật sự rất muốn mặc một bộ áo cưới màu tím, hoa cài tóc màu tím, trang sức màu tím… Và toàn bộ lễ cưới cũng được trang trí màu tím…

Nguyệt cũng từng mơ một lễ cưới thuần sắc màu như thế, nhưng khác với cô, Nguyệt thích màu đỏ, màu đỏ lộng lẫy kiêu sa như ánh mặt trời. Và Nguyệt cũng kết thúc cuộc đời của mình trong màu đỏ, màu đỏ thẫm ám ảnh của máu tươi.

Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp rèm lụa mỏng manh, chiếu lên gương mặt bình yên của cô gái đang say ngủ trên giường. Trường Bình ngồi xuống bên cạnh, không nỡ gọi Nguyệt dậy, nhưng bữa sáng đã chuẩn bị sẵn sàng, để lâu sẽ nguội.

Lúc yêu nhau, anh vẫn mong một ngày thế này. Ngày cuối tuần, anh sẽ tự nấu gì đó cho hai người. Khi Nguyệt thức, anh sẽ thật nhẹ nhàng cẩn thận giúp cô chải tóc. Anh thích cảm giác được chạm vào mái tóc Nguyệt, mềm mại mát lạnh như dòng suối, hương thơm ngọt ngào như kẹo bông.

Anh chợt nghe tiếng cô cười vang, gọi vọng lên từ dưới lầu. Cô đang ăn vụn trong bếp. Có chút kỳ quặc nhưng anh cảm thấy mình và Nguyệt đang nuôi thú cưng. Một con mèo bông lười biếng đáng yêu, ham ăn ham ngủ.

Anh đỡ Nguyệt ngồi dậy, thay cho Nguyệt một bộ váy in hoa hồng, tết bím mái tóc dài bồng bềnh rồi ôm Nguyệt nhanh chóng xuống phòng ăn. Nhà chỉ có ba người, chị giúp việc được nghỉ vì anh muốn có không gian riêng.

Khi Trường Bình và Nguyệt ngồi vào bàn, cô lật sách, rút hai tấm vé du lịch đưa cho anh, nháy mắt tinh nghịch. Cô nhớ là Nguyệt rất thích biển.

Anh mỉm cười, cảm ơn cặp vé.

Nguyệt rất thích biển. Nguyệt muốn có một tuần trăng mật thật lãng mạn ở biển. Nguyệt cũng muốn tro cốt của mình được rải xuống biển bằng chính tay anh.

5.

Quyển sách trên tay cô đột nhiên rơi phịch xuống sàn. Âm thanh va chạm vang vọng trong căn phòng vắng lặng. Cô ngẩn người nhìn mấy trang giấy lật phật bay theo gió. Hoa giấy rơi lả tả ngoài thềm bị gió cuốn vào phòng nằm tan tác khắp nơi. Nền gạch lạnh, nắng chiều tàn tạ không mang theo hơi ấm.  

Cô nhận tin Bách gặp tai nạn ngay sau đó. Không phải lần đầu tiên hắn có chuyện cô liền biết. Đây là tâm linh tương thông của hai kẻ sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm và cùng cha khác mẹ. Nhưng lần này, mọi thứ đều không thể quay lại. Một thành viên trong gia đình đã vĩnh viễn ra đi.

Người ta nói sinh nghề tử nghiệp thật không sai. Chết như thế cũng không đau đớn lắm. Rất nhanh. Điện chỉ tính bằng giây.

Cô bình tĩnh gọi cho Trường Bình, bảo anh về sớm dự đám tang. Anh chỉ trầm giọng hỏi một câu, không sao chứ?

Cô khẽ cười, không sao, rồi cúp máy.

Thật sự không sao. Rất nhiều lần cô nghĩ đến chuyện người kia chết, bằng bất cứ cách nào, kể cả việc bị cô giết. Chỉ tưởng tượng thôi cũng có cảm giác rất phấn khích chờ mong, nhưng cô biết mình sẽ chẳng vui mừng, và đau buồn cũng không tồn tại, hoặc nói chính xác hơn là cô không đoán được mình sẽ cảm thấy gì.

Bách, con người này vừa sinh ra đã gắn chặt với cô, chỉ không xuất hiện bên cạnh ngay từ đầu. Nhưng mối dây liên kết vô hình do huyết thống cũng đến lúc đủ duyên mà hiện hữu.

Nếu cô và hắn là song sinh, có lẽ sẽ được buộc dây tơ hồng vào cổ tay, nằm cùng nhau bên cạnh khay trầu rượu khi đầy tháng để hoàn thành hẹn ước tiền duyên cũng như đoạn nghiệp kiếp này. Chỉ đáng tiếc, cô và hắn được hai người phụ nữ khác nhau sinh ra.

Mẹ cô là vợ. Mẹ hắn là tình nhân. Mẹ cô bị việc chồng ngoại tình dày vò đến chết.

Cô có yêu hắn không? Không, theo quan niệm của người bình thường, và không, theo quan niệm của cô. Tình cảm này chỉ là một loại ám ảnh hỗn loạn từ thương hại, căm ghét và hứng thú, thứ cảm xúc điên khùng cô không buông bỏ được cho dù nghe bao nhiêu bài kinh Phật cầu linh hồn thanh thản bình yên, cầu giải thoát khỏi muôn vàn nghiệp chướng.

Cô gặp hắn mười ba năm trước, lúc hai người vừa vào trung học. Cô đối xử với hắn lễ độ như khách lạ thăm nhà cho đến ngày tình cờ phát hiện hắn bị đánh. Cô đã kéo hắn lại, băng vết thương trên lưng hắn, như cứu một con mèo bị vứt bên đường. Đó là trách nhiệm, hoàn toàn vô cảm.

Tại sao Bách không sống ở đây? Cô nhàn nhạt hỏi.

Nơi đây là nhà hắn, có mẹ có cha, người cha ruột hắn vừa nhận lại, không phải người đàn ông mười ba năm quạ nuôi tu hú không chút nghi ngờ.

Hắn nhàn nhạt cười. Vì ông ta đáng thương.

Ông ta nuôi dưỡng hắn suốt mười ba năm không lần roi vọt, nhưng hiện tại mỗi lần say xỉn đều đánh hắn thương tích đầy mình, cũng bởi vì không chung huyết thống. Hắn ở bên cạnh ông ta để chuộc tội bằng những vết roi. Ông ta bôi xóa sự nhục nhã bằng những trận đòn. Nhưng cuối cùng, ai là kẻ đang hành hạ ai, không thể định phân.

Từ ngày đó, cô đã nhìn hắn bằng ánh mắt khác. Cô biết hắn cũng giống như mình, một linh hồn méo mó và khiếm khuyết.

6.

Tang lễ không đông, chỉ có người nhà, bạn bè thân thiết và vài đồng sự. Lúc nhìn quan tài đặt giữa những vòng hoa trắng tím cùng nghi ngút khói nhang, cô chẳng biết mình cảm thấy gì. Mọi thứ trống rỗng đến kỳ dị. Suốt lễ tang, cô ngồi cùng vài đứa bạn cũ, mắt nhìn quan tài, tai nghe họ nói. Đám con gái khóc. Bọn họ nói nhiều, nhiều lắm

Bách là người vui vẻ, hòa đồng, tử tế, tốt bụng… chết trẻ như thế…   

Cô tự hỏi có gì để khóc, có lẽ cô biết nhưng không hiểu.

Khi tiễn linh cữu ra lò thiêu, cô cũng không có cảm giác gì, chỉ làm theo quán tính cùng mọi người. Đến cuối ngày, tro cốt được nghiền thành bột trắng để trong lọ cẩm thạch khắc hoa sen. Chiếc lọ này sẽ được mẹ hắn mang về nhà, ngôi nhà hắn không muốn vào ở lúc còn sống.  

Trời chiều, nắng tắt. Bóng tối lờ mờ đọng hiu hắt trên cành cây ngọn cỏ. Gió lạnh buốt rát thổi ào ạt làm cát bụi tung bay.

Trường Bình khoác thêm áo cho cô trước lúc về. Cô ngồi vào xe, đưa mắt nhìn bóng dáng người phụ nữ ôm lọ hài cốt qua cửa kính.

Đột nhiên cô muốn giữ bao tro than còn trộn lẫn những mảnh vụn hài cốt chưa nhặt hết. Cô cũng muốn xem phản ứng của người mẹ kế. Lúc còn sống Bách không dặn dò gì, nhưng một số chuyện ai cũng hiểu. Nhìn theo cách khác đây cũng là quả báo. Cô không thù hận hay thỏa mãn, chỉ thấy đáng thương. Người mẹ nào mất đi đứa con trai duy nhất không đáng thương đâu, cũng như đứa con gái mất đi người mẹ ruột duy nhất.

Không ai phản đối yêu cầu của cô, kể cả mẹ kế.

Cô muốn trồng cho Bách một chậu hoa. Khi còn sống, Bách từng nói thích hoa màu trắng, có hương thơm thanh nhã nhẹ nhàng. Cô quyết định trồng hoa nguyệt quế trong chậu đất bùn trộn với tro than hài cốt. Bạch mai chỉ xuân mới ra hoa, còn nguyệt quế quanh năm đều có. Phòng ngủ của cô có ban công khá rộng, hai chậu cây được đặt ngoài đó, bên cạnh chiếc trường kỷ ngồi ngắm cảnh uống trà.

Đến trăm ngày nguyệt quế ra hoa. Hoa trắng nở xinh xinh từng chùm, hương thơm giữa đêm khuya thoang thoảng.

Cô đứng dưới ánh trăng huyền ảo, bàn tay xanh xao vuốt ve những chùm hoa nguyệt quế đẫm sương. Cô mặt chiếc váy màu tím thẫm, đeo một sợi dây chuyền bằng bạc. Mặt dây là chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu xinh xinh. Bên trong lọ chứa chất bột trắng ngà, là một phần tro cốt của hắn được nghiền ra.

Cô đưa tay chạm vào mặt dây chuyền, mỉm cười nhẹ hẫng, nụ cười thanh thản thư thái lạ thường. Cô cứ tưởng mình sẽ vì hắn rơi nước mắt, thương hại hay thật tâm đều được, nhưng tất cả đều không xảy ra. Sự thật được chấp nhận dễ dàng đến ngỡ ngàng đau xót. Cô biết trái tim mình đã không còn tồn tại thứ tình cảm thế gian.

Tối đó, cô ngủ quên trên trường kỷ, một giấc ngủ thật dài không mộng mị bất an. Mặt dây chuyền thủy tinh lấp lánh dưới ánh trăng huyền hoặc, tỏa ra một cảm giác lạnh lẽo âm u. Hương thơm nguyệt quế quyện trong gió ru hồn.

Ngày mới nắng lên, ban mai ấm áp. Cô nghe tiếng gọi của Trường Bình, bảo cô thức dậy ăn sáng. Cuộc sống hiện tại rất bình yên tĩnh lặng, trong ngôi nhà có hai con người, một con búp bê và một chậu tro than. 

[ VHH ] Mật mã văn hóa – Clotaire Rapaille

Đây là một quyển sách gắn liền với văn hóa Mỹ, văn hóa đại chúng và tâm lý học.  Tác giả là một người Pháp sống trên đất Mỹ, và nghiên cứu về văn hóa Mỹ từ góc độ phân tâm học. Ông đã đưa ra một thuật ngữ thú vị là “mật mã văn hóa” và tóm tắt bản sắc trong từng lĩnh vực văn hóa đời sống của người Mỹ bằng một từ hay một cụm từ khóa.

Quyển sách được viết bằng phương pháp so sánh xuyên văn hóa, đặt văn hóa Mỹ trong mối tương quan với văn hóa Pháp, Nhật, Anh, Đức… qua đó làm nổi bật đặc điểm của văn hóa Mỹ, một nền văn hóa chỉ có lịch sử hơn 300 năm, còn trẻ, rất trẻ so với rất nhiều nền văn hóa kỳ cựu khác ở lục địa Á – Âu. Nhưng nền văn hóa này đã làm nên kỳ tích, và được giải thích phần nào bằng phương pháp tìm kiếm “mật mã văn hóa” của tác giả.

Vô thức văn hóa là cụm từ không xa lạ đối với những ai nghiên cứu văn hóa và tâm lý học, chính xác hơn là phân tâm học. Nếu như Freud nhấn mạnh vào vô thức cá nhân, Jung nhấn mạnh vào vô thức tập thể – toàn nhân loại, thì Rapaille nhấn mạnh vào vô thức dân tộc – vô thức văn hóa của mỗi dân tộc. Có nghĩa là tầng vô thức mà ông nghiên cứu, nằm giữa vô thức cá nhân và vô thức tập thể – toàn nhân loại.

Quyển sách này được viết bằng góc nhìn của tâm lý và văn hóa học ứng dụng, cho nên có rất nhiều ví dụ về việc các thương hiệu lớn trên thế giới đã đánh vào vô thức văn hóa – tâm lý dân tộc như thế nào, để sản phẩm của họ được chấp nhận ở một thị trường hoàn toàn xa lạ. Cho nên, đây là một quyển sách vô cùng quan trọng đối với những nhà kinh doanh và làm PR.

Ấn tượng của tôi đối với quyển sách này là, nó đã cho tôi một cái nhìn rất mới, rất lạ và rất khác về văn hóa Mỹ. Những thứ chúng ta đã tiếp xúc qua văn hóa đại chúng của Mỹ – phim ảnh, ca nhạc, thời trang… chỉ là bề nổi của tảng băng trôi – tảng băng văn hóa Mỹ với vô vàng những ẩn ức vô thức tập thể, làm tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Cuối cùng, chỉ có thể thốt ra rằng: “Văn hóa Mỹ, tưởng như vậy mà không phải vậy”

 

[ Tự kỷ ] Tam sinh tam thế bản điện ảnh 2017

2(597)

Thấy thiên hạ chê phim dữ quá, xem thử để biết dở đến mức nào, rút ra kết luận là: “Không nên tin những gì người ta nói, tự trải nghiệm đi.”

Mặc dù Tam sinh tam thế (4S) dính chặt với đạo văn, nhưng là truyện mở ra cánh cửa dẫn bạn đến thế giới đam mỹ, nghe có gì đó sai sai, nhưng đúng là như vậy. Bởi vì ban đầu bạn không nuốt được văn phong đam mỹ, nhưng luyện qua 4S thì bắt đầu xơi được vài truyện đam mỹ edit, sau đó gặm được luôn truyện đam mỹ covert.

Nói chung là thẩm mỹ quan của bạn hơi khác người, kiểu như có một số hình tượng người khác cho là kinh điển thì bạn không thích, mà hình tượng người khác chê nát bấy thì bạn lại thích. Ví dụ như hình tượng Tiểu Long Nữ của Ngô Thanh Liên bị xếp vào dạng thảm họa không thể cứu chữa, nhưng bạn lại thích vẻ lạnh lùng vô cảm của chế Liên, chứ không thích kiểu xuất trần thoát tục của Lý Nhược Đồng, hay băng thanh ngọc khiết của Lưu Diệc Phi.

Nói chung là bạn thường thích mấy thứ vượt ngoài nguyên tác 1800 dặm, tức là méo liên quan nguyên tác. Cho nên, chắc là bạn thích bản điện ảnh của 4S hơn bản truyền hình

1. Bình hoa thì đã làm sao?

Bạn không phải fan của Lưu Diệc Phi hay Dương Dương, trước giờ bạn chỉ là fan của Bae Yong Joon. Nhưng phải thừa nhận là hai người đóng tròn vai trong 4S, không xuất sắc nhưng tròn vai, một phần nhờ vào khí chất bình hoa của mình. Diệc Phi diễn tốt và hợp nhân vật hơn Dương Dương.

Bạch Thiển vốn là bà nội của tứ hải bát hoang, chế Phi diễn ra được điểm này. Rất nhoi, nhưng cái nhoi đó vẫn ra được độ tưng tửng phỡn phơ và bà nội thiên hạ.  Lúc làm Bạch Thiển thì ngông cuồng, lúc làm Tố Tố thì hiền dịu, ra được hết, khi xuất chiến cũng có khí chất.

Dương Dương thì hơi non, anh tuấn phi phàm nhưng lại thiếu khí thế oai hùng uy nghiêm của Dạ Hoa và Mặc Uyên. Bởi vì, nói thiệt chứ nhìn mặt Dương Dương đẹp thì đẹp, mà bạn thấy thụ bà cố luôn. Nhìn Dạ Hoa Dương Dương đấu với Kình Thương Nghiêm Khoan mà khổ tâm ghê, bởi vì Dạ Hoa hoàn toàn bị Kình Thương áp đảo.

2. Nội dung như vậy còn đòi gì nữa?

Nội dung phim bị chế nhiều nhất, bảo là không hợp lý. Nhưng sau khi xem phim mới biết, mấy chế xem phim không mang theo não thì sao mà hiểu. Bạn xem bản CAM sub Anh còn hiểu răng rứa cơ mà.

Khổ lắm, chuyện là như vầy, thiên hạ cứ đem bản điện ảnh so với nguyên tác, nhưng ngặt nổi bản điện ảnh đã chạy xa 1800 dặm so với nguyên tác cmnr. Khác biệt lớn nhất là Mặc Uyên và Dạ Hoa là một.

Cho nên, 4S điện ảnh xoay quanh chủ đề Tam Sinh Tam Thế rất rõ ràng: Mặc Uyên – Tư Âm, Dạ Hoa – Tố Tố, Dạ Hoa – Bạch Thiển.  Đủ 3 thế 3 sinh nha.

Điểm mà bạn thích ở 4S điện ảnh là Bạch Thiển chỉ yêu 1 người từ đầu đến cuối, là Mặc Uyên – Dạ Hoa, so với 1 đống lạn hoa đào trong nguyên tác, cái này rất công bằng với việc Dạ Hoa cũng chỉ yêu 1 mình Tố Tố – Bạch Thiển.

Thân phận của Huyền Nữ hoàn toàn khác với nguyên tác, chồng chế bị phong ấn, con chế bị giết, tất nhiên phải đi trả thù cứu chồng, méo cần ân oán tình thù sâu xa chi với Bạch Thiển như nguyên tác. Còn Tố Cẩm khỏi nói, cướp người chế yêu thì chế xử, thế thôi. Kình Thương là vua của âm giới đánh với Thiên giới là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.

Cái vụ sựng đà của Dạ Hoa khi thấy Tố Tố nhảy xuống Tru Tiên Đài trong trailer khiến bạn hơi lên máu, nhưng xem phim thì không như vậy nha. Đó chỉ là suy nghĩ của Tố Tố, sự thật trong ký ức của Nại Nại ở cuối phim thì khác.

Nhìn chung, nội dung phim chỉ xoay quay chuyện tình yêu của Bạch Thiển và Dạ Hoa, mấy thứ khác là phù du. Nhưng mà bạn thích vậy, nhanh gọn lẹ, tập trung chủ đề, bản điển ảnh làm sao dài lê thê như truyền hình được. Với lại, bạn thích bản điện ảnh vì không sến chảy nước, ướt át ủy mị như bản truyền hình.

3. Tạo hình nhân vật như thằng hề? 

Trang phục của nam nữ chính nhìn chung khá thích, với bạn là vậy. Nhưng trang phục đại hôn thì đúng là thảm hỏa của thảm họa luôn, dìm hàng triệt để nam nữ chính không thương tiếc.

Nhân vật Chiết Nhan trong cảm nhận của bạn vốn là bá đạo cuồng ngạo điên điên lại hơi lòe loẹt, cho nên bạn thích Chiết Nhan của bản điện ảnh hơn. Tuy nhiên, trang phục và tạo hình thật sự rất chướng mắt, cũng may là diễn xuất và khí chất của diễn viên cứu vớt được.

Huyền Nữ như mụ phù thủy, đã nói là thoát ly nguyên tác 1800 dặm rồi mà. Nhưng bạn lại thích kiểu phù thủy này hơn mấy cái nhà chòi trong bản truyền hình, nhìn buồn cười vl.

Kình Thương Nghiêm Khoa không có gì để phàn nàn, đẹp điên đảo chúng sinh, ngặt nỗi xuất hiện được có mấy phút cuối phim.

Nhưng nhìn chung cũng phải kết luận là Stylist có thù với đoàn phim, bạn chắc luôn.

4. Những thảm họa không thể bỏ qua?

Cái con xanh xanh nhảy nhảy là cái gì? Quên tên nhân vật rồi, đại thụ ngàn năm không nở hoa chi đó… nhưng là cái gì thì tại sao không phải là người diễn hả chài?

Trang phục đại hôn là thảm họa của thảm họa.

Cảnh lấy lại mắt của Bạch Thiển không được hoành tráng, phải bá đạo như trong truyện mới đáng nhớ chhớ

Tại sao Bạch Thiển lại mất thần lực thành người phàm cũng chưa giải thích?

Chín cái đuôi hồ ly bung xòe nhìn không đẹp, phải hoành tráng hơn nữa, nhìn 9 cái đuôi hồ ly như 9 cái đuôi mèo rất khó chịu.

Quá khứ hiện tại đan xen trong những lúc kể lại khá phức tạp, nếu mấy chế không mang não lúc xem phim, thì không thể hiểu được.

Nhìn mặt Chiết Nhan có râu là chịu không nổi rồi, mỹ nam đâu, mỹ nam đâu. Thế quái nào cả phim ai cũng đẹp mỗi Chiết Nhan ông già dê?

Đoạn chiến Dạ Hoa và Bạch Thiển chiến đấu với con quái nhìn buồn cười vl.

Tóm lại, nói nhiêu đó đủ rồi. Ai chê cứ chê, ai thích cứ thích. Bạn thì xếp vô dạng thích 4S điện ảnh hơn 4S truyền hình, nhưng nếu so với mấy phim cùng thể loại khác thì 4S vẫn không phải là phim bạn thích.

[ Liên Thành ] Giới thiệu

.

Liên thành, thành phố được sinh ra từ sen.  

Ai ơi về miệt Đồng Sen
Thăm chùa Thập Tháp, dạo quanh Liên thành
Ghé qua quán rượu vang danh
Vô Ưu giữa chốn hồng trần Tùy Tâm.*

.

Liên thành, biệt danh của một thành phố không ai nhớ tên, được gọi theo kiểu Sài thành, Hà thành. Liên thành, một thành phố du lịch vô cùng nổi tiếng. Liên thành, nơi hẹn hò của những con người đang tìm kiếm điều mà chính họ cũng không biết. Liên thành, nơi kết nối sự sống và cái chết. Liên thành, nơi giao hội giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Liên thành, mười người đến chỉ một người về, nên còn mang tên “thành phố ăn thịt người”…

Câu chuyện về con của Trà Thánh muốn trở thành Tửu Thần.

Nó sống ở Liên thành từ năm lên ba, đến quán Vô Ưu từ năm mười ba, làm nhân viên tập sự đã năm thứ ba. Chủ quán vỗ vỗ vai nó, nói rằng, cố lên, sắp thành nhân viên chính thức rồi. Câu nói nó đã nghe ba năm. Nó muốn thành nhân viên chính thức làm chi? Để học cách ủ rượu Tùy Tâm.

Thật ra, đây là chuyện tình ba chấm thời trẻ trâu, cơ bản vẫn là nằm ở mức hơn tình bạn – chưa tới tình yêu, của Thụy Kha – con gái của Hoàng Phủ Khuất Bình và Tiêu Lan Huân trong Mệnh Tri Tâm, cùng với Khải Minh – con trai của Âu Nguyệt Tuệ San và Nguyễn Khang trong Mệnh Phượng Hoàng.

 

* Đây không phải ca dao hay thơ lục bát, tác giả trình bày cho đẹp vậy thôi.

.

Chào tháng Cô hồn