[ Tiểu thuyết ] Bữa đời lạc phận – Ka Bình Phong

Quyển tiểu thuyết dài 315 trang mang tên “Bữa đời lạc phận” của Ka Bình Phong, một nhà báo ở Bến Tre, dự thi Văn học tuổi 20 lần VI, tôi tin rằng, sẽ không làm người đọc thất vọng. Và nếu phải mô tả tác phẩm này trong vài chữ, thì tôi sẽ chọn “ẩm thực miền Tây”.  Viết về miền Tây hay ẩm thực đều không mới, nhưng cái hay của tác giả là kết hợp chúng lại với nhau trong một tiểu thuyết dễ đọc dễ hiểu.

Tiểu thuyết bắt đầu bằng hình ảnh một bữa tiệc chiêu đãi của một cơ quan nào đó. Sếp Trưởng cùng một vài cấp dưới, đón tiếp sếp Lớn trong dịp đi chúc Tết anh em ở đơn vị mà sếp Lớn đã từng công tác.  Mỗi món ăn được mô tả gắn chặt với mỗi dấu ấn cuộc đời của nhân vật chính. Những câu chuyện cứ nối tiếp nhau, đan xen giữa quá khứ và hiện tại, khiến người đọc đi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác với những mảnh đời trong truyện.

Tác giả sử dụng cách kể hồi tưởng, khiến cho câu chuyện không bị nhàm chán một màu, vì khung cảnh có thể chuyển đổi rất nhanh qua những không gian và thời gian khác nhau. Giọng văn mang dấu ấn Nam Bộ, với đầy hình ảnh cây nhà lá vườn, đồng ruộng bờ bãi, sông biển ao hồ… khiến cho người đọc như lạc bước vào thời khai hoang mở đất.

Tuy nhiên, điểm trừ ở đây là những đoạn hội thoại ở những chương cuối sách chưa được Nam Bộ lắm, cảm giác hơi sượng, đọc không thuận, làm cho nó có vẻ lạc lõng với văn phong tả cảnh.

Những món ăn trong truyện như bìm bịp, lịch củ, ba khía, cua đinh, chồn sữa… vốn quê mùa, nhưng khi lên bàn tiệc sang trọng của nhà hàng cao cấp thì chuyển thành sơn hào hải vị.  Chúng được chế biến cầu kỳ như hấp với sâm, chưng với bơ, hầm với thuốc bắc… chứ không đơn giản là nướng, nấu canh hay làm mắm. Những con vật nằm trong sách đỏ cần bảo tồn cũng không được tha, nói cho cùng, chuyện hô hào bảo vệ động vật hoang dã của quan lớn, chính là hô hào cho người khác làm, các quan không cần làm.

Sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại, giữa mộc mạc và cầu kỳ, giữa dân và quan, giữa giàu và nghèo, được thể hiện một cách cực kỳ sâu sắc qua một bữa tiệc.

Chi tiết lãng phí thức ăn, vì không đủ người ngồi bàn, được tác giả nhắc đi nhắc lại, cùng với việc những phần ăn thừa được mang về cho chó bẹc-giê của anh bác sĩ hưởng sái, khiến tôi khá ấn tượng, vì nó rất cay đắng và mỉa mai. Trong cuộc sống này, bao nhiêu người chết đói và bao nhiêu người dùng sơn hào hải vị nuôi chó bệc-giê?

Bên cạnh vấn đề gai góc của xã hội, là những câu chuyện đời thường mang đầy tính nhân văn, mà các nhân vật như ông Tư Pháo, ông Hai Thành, chú Thà, chị Na, Cự, Kha và gia đình… làm đại diện. Dù họ nghèo, nhưng sống vẫn tràn đầy tình nghĩa, hào sảng và khí khái. Tính cách ấy được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, trở thành một bản sắc của người Nam Bộ. Chi tiết buồn cười nhất chính là việc nhân vật chính chỉ qua một chuyến phà mà có một đứa con.

Có thể nói họ là những điểm sáng của chuyện, khiến cho nội dung tiểu thuyết trở nên nhẹ nhàng, cũng làm hiện rõ sự đối lập cả về nhân cách lẫn vị thế của những tầng lớp trong xã hội thời kinh tế thị trường.

Mặc dù truyện của những tình tiết u ám về cái chết, phản bội, lừa dối, mất mát… nhưng nhìn chung, vẫn không mang màu sắc tuyệt vọng, đối với tôi là vậy, cho nên đánh giá chung là nội dung truyện dễ thương, đặc biệt là những cảnh lang thang bờ bãi bắt cá bẫy chim, thi lặn trên đồng lùa mùa nước nổi… Những cảnh đó rất gần gũi với tôi, với những ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ miền nông thôn sông nước, nhưng có lẽ ngày nay đã không còn.

Truyện có bố cục khá chặt chẽ về nội dung, đặc biệt là phần đầu, khi những câu chuyện được liên hệ với những món ăn, nhưng càng về sau càng lạc nhịp, tất nhiên cũng không quá lan man dài dòng. Nhưng tôi vẫn phải nói rằng, nếu đoạn sau tác giả cũng thêm vài món ăn thì tốt quá, ví dụ như tả những món cơm tấm hay vài món ăn đặc trưgng ngày Tết, như vậy tuyến truyện sẽ liền mạch hơn, và xứng đáng là một tiểu thuyết “mỹ thực”.

Tóm lại, chê khen gì cũng đọc xong rồi, đọc xong cảm thấy khá thỏa mãn và thoải mái, vì nội dung truyện và cách viết khá dễ thương.

[ Tập truyện ] Tiếng hú trên đỉnh Pù Cải – Nông Quang Khiêm

.

.

“Tiếng hú trên đỉnh Pù Cải” của Nông Quang Khiêm là tác phẩm đầu tiên trong Cuộc thi văn học tuổi 20 lần VI mà tôi đọc.  Không có ý định đọc hết tất cả các tác phẩm và review đâu, chỉ đọc những tác phẩm mình cảm thấy hứng thú mà thôi.  Với tác phẩm của Nông Quang Khiêm thì tôi hứng thú với hai chữ “Pù Cải”. Cơ bản là có duyên với núi rừng nên quan tâm.

Tác phẩm này có 11 truyện ngắn.  Bối cảnh chủ yếu là  vùng rừng núi, không gian văn hóa của các dân tộc thiểu số như Tày, Mông… Cách viết của Nông Quang Khiêm khiến tôi nghĩ đến nhà văn Đỗ Bích Thúy, nhưng họ khác nhau rất nhiều, không chỉ về không gian văn hóa, mà còn về góc nhìn, trải nghiệm và văn phong. Nhưng điểm chung, chính là tạo cho người đọc ở thành thị hay đồng bằng sự hứng thú đối với một vùng đất xa lạ.

11 truyện ngắn kể về những phận người bị ám ảnh bởi cái nghèo và tiền bạc, xen vào đó là những cuộc tình ngang trái éo le. Một chủ đề không mới nhưng với giọng kể nhẹ nhàng, đơn giản có thể khiến cho nhiều người đồng cảm, đặc biệt là số phận bi đát của những người phụ nữ, bên cạnh sự bất lực trước vận mệnh của những người đàn ông.

Nét văn hóa của các dân tộc thiểu số, chủ yếu là người Tày, hiện ra khá rõ. Đó có thể là những định kiến lạc hậu cần xóa bỏ, hoặc những giá trị truyền thống quý báu đáng trân trọng giữ gìn. Sự nghèo khó khiến con người bất lực, nhưng văn hóa bảo thủ mới là thứ ràng buộc đáng sợ giết chết con người.  Rất nhiều vấn đền trong truyện dẫn đến bi kịch xuất phát từ cách suy nghĩ, lối sống, tập quán và thói quen ăn sâu bám rễ trong truyền thống lâu đời. Có lẽ, chỉ cần thay đổi một chút thôi, mọi chuyện sẽ khác.

Nhưng còn một điều đáng sợ khác, chính là sự vỡ nát của những giá trị truyền thống tốt đẹp, trong thời buổi kinh tế thị trường, khi đồng tiền có sức mạnh và quyền lực vô biên. Cuộc sống sẽ thay đổi, con người sẽ thay đổi, nhưng điều quan trọng là thay đổi như thế nào. Cuộc sống trong truyện, nhân vật trong truyện đã thay đổi theo chiều hướng tiêu cực, nói cách khác là bị cuốn đi, bị đồng tiền chi phối.  Tóm lại, cuộc sống của những con người trong truyện, dù trước hay sau sự thay đổi đều bất hạnh.

Nếu hỏi tôi thích truyện nào nhất, có lẽ là “Tiếng hú trên đỉnh Pù Cải”. Bởi vì truyện ngắn đó gần như thâu tóm được tinh thần của cả tập truyện. Nó thể hiện được mọi khía cảnh trong đời sống văn hóa xã hội của một bản nhỏ miền sơn cước, vào thời buổi đồng tiền lên hương. Sự thăng trầm của cuộc đời Sìn và Xao, hai nhân vật chính, phác họa đầy đủ sự thăng trầm của các mảnh đời khác trong tập truyện, để cuối cùng tiếng hú cũng là tiếng khóc than, còn vang vọng mãi trong lòng người đọc.

Nhìn chung, tập truyện Tiếng hú trên đỉnh Phù Cải là một luồng gió lạ, lạ ở bối cảnh văn hóa, dành cho những ai thích không gian núi rừng độc đáo cùng với nội dung cổ điển.

Phần tiếp theo đây là những gì tôi cảm thấy không hài lòng. Thứ nhất là trong 11 truyện ngắn, có những truyện quá hay và những truyện quá dở, tức là chất lượng truyện không đồng đều, đặc biệt là truyện “Hai lần gặp gỡ” khiến cho giá trị của cả tập giảm hẳn. Cho dù, truyện đó có giá trị nhân văn, nhưng bút pháp thật sự không xong.  Thứ hai là vấn đề dùng từ, mặc dù chỉ là chi tiết nhỏ nhưng khiến tôi tụt cảm xúc nghiêm trọng, như truyện “Đường quê”.  Một đồi hoa và khung cảnh lãng mãn được mô tả rất đẹp, lại bị rạch nát một cách vô tình bởi ba chữ “hoa chó đẻ”. Tác giả có thể sử dụng tiếng dân tộc để gọi tên loài hoa này mà, dùng tiếng dân tộc khiến cho nó huyền bí và đỡ trần trụi, cũng làm cho những đứa nhạy cảm như tôi đỡ tụt cảm xúc. Thứ ba là hình như tác giả có thù với phụ nữ? Một đám nhân vật nữ toàn phản diện, phụ tình bạc nghĩa vì quá ngu, quá ham tiền. Còn một đám nhân vật nam, mặc dù ở phía chính diện là nạn nhân, nhưng nhìn theo cách khác thì quá vô dụng và gia trưởng. Đọc truyện khiến tôi nhớ lại vấn đề phụ nữ Việt Nam đi lấy chồng nước ngoài. Đó là một vấn đề phức tạp chưa hồi kết và chưa lời đáp, đừng có nhận định bừa bãi.

Tóm lại, đối với tôi, tập truyện có mấy hạt sạn, nhưng đáng đọc và đáng mua, vì tôi thích không gian văn hóa núi rừng.

[ VHH ] Bốn quyển sách của Jared Diamond

Link tải 4 quyển sách của Jared Diamond

4 quyển sách này quá nổi tiếng và tác giả cũng vậy, vì Jared Diamond là một trong những nhà khoa học có ảnh hưởng nhất Hoa Kỳ, nên tôi sẽ không có gì để giới thiệu nhiều.

Vì tác giả xuất thân từ một nhà sinh vật học, cho nên, sách của ông sẽ có kiểu so sánh xuyên loài, tức là so sánh loài vật này với loài vật kia – bao gồm cả con người trong đó.

Bên cạnh đó, tác giả có một lượng kiến thức vô cùng đồ sộ về lịch sử, văn hóa, địa lý, kiến trúc, ngôn ngữ, sinh thái, cho nên, những quyển sách còn áp dụng biện pháp so sánh xuyên văn hóa, tức là đem nhiều nền văn hóa so sánh với nhau, số lượng nền văn hóa lớn hơn 2 rất nhiều.

Góc nhìn của ông đối với lịch sử nhân loại gắn chặt với thuyết địa văn hóa, nhưng không phải là loại quyết định luận địa lý. Ông còn sử dụng dữ liệu từ nhiều ngành khoa học khác nhau, cho nên, sự lý giải của ông không hề phiến diện.

Mặc dù lượng kiến thức mà sách cung cấp rất khổng lồ, trên nhiều lĩnh vực, nhưng không quá hàn lâm, cho nên cũng không quá khó đọc. Chỉ là, với những bạn còn chưa quen đọc sách khoa học, thì buộc phải nhớ rất nhiều, để hiểu những lý giải của tác giả trong suốt quyển sách một cách có hệ thống.

Trong 4 quyển, tôi thích nhất là “Súng, vi trùng và thép”, vì nó giải thích rất nhiều vấn đề trong lịch sử nhân loại trên toàn thế giới, chứ không chỉ lục địa Á-Âu. 3 quyển sách còn lại, mỗi quyển hay theo một kiểu, cho nên, không thể bỏ quyển nào được.

 

[ Tiểu thuyết ] Nhụy khúc – Đinh Phương

.

.

“Nhụy khúc” là một quyển tiểu thuyết mờ ảo như sương, dành cho những người kiên nhẫn, bởi vì khá khó đọc với những người không quen với cách viết huyền hoặc này. Người đọc có thể bị rối khi mới bắt đầu, nhưng từ từ mọi thứ sẽ trở nên mạch lạc và dễ theo dõi hơn. Sự mơ hồ của tiểu thuyết không chỉ nằm ở cách hành văn như thơ, mà còn bởi bố cục truyện và cốt truyện.

Ý tưởng về cái chết, giấc mơ, sự sai lệch của trí nhớ, lịch sử viết lại từ thiên kiến mỗi người nên không toàn vẹn, có thể được xem là chủ đề chính của sách.

Nếu ai đã quen với phân tâm học thì sẽ thấy những ý tưởng này không mới. Tuy nhiên, với chủ đề không mới, nhưng viết có đầu tư, thì vẫn có thể thu hút người đọc. Hơn nữa, đây là tiểu thuyết đầu tay của một tác giả trẻ, nên cũng phải châm chước và đừng đòi hỏi quá nhiều.

Nội dung truyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại, dẫn truyện hơn một góc nhìn, mạch truyện có thể chia thành 3 tuyến: (1)  Tuyến truyện của Trang, (2) Tuyến truyện của Vũ, (3)  Tuyến truyện của lịch sử thành phố.  3 tuyến truyện này kết nối với nhau bằng nhân vật nữ chính – Trang. Nhưng tôi cảm thấy sự liền mạch của cốt truyện chưa được thuyết phục lắm.

Bởi vì 3 tuyến truyện đan xen vào nhau, lại viết đan xen giữa quá khứ và hiện tại, nên dễ làm người đọc bị rối, cộng với cái không khí “phân tâm học” của truyện, thì lại càng dễ rối hơn.

Bản thân tôi, thích tuyến truyện (2) và (3), không thích (1), mặc dù (1) chiếm hơn một nửa nội dung tiểu thuyết. Bởi vì, tôi không thích những câu chuyện gia đình lằng nhằng.

“Từ ký ức của mình đến ký ức của người khác” –  các nhân vật “bước từ thực tại này qua những giấc mơ để đến một thực tại khác”

Với tuyến (1) Cha mẹ ly hôn, gia đình tan vỡ ám ảnh tuổi thơ của Trang, được nhai đi nhai lại một cách nhàm chán bằng hình ảnh “tấm giấy ly hôn trên bàn, ba mẹ ngồi đối diện nhau, trong một ngày hè nóng nực”. Sau đó, là sự vật vã của Trang với quá khứ, kiểu “buồn chênh vênh” của đám trẻ trâu bây giờ, nên tôi không có cảm tình lắm. Tuy nhiên, tuyến (1) có những hình ảnh ẩn dụ rất đắt giá là nhụy khúc, ngôi mộ trên đồi và những chiếc màn, khiến cho tuyến (1) bớt hiện thực, và mang tính fantasy hơn.

Nếu tuyến (2) và (3) được khai thác riêng thành một tiểu thuyết, khai thác triệt để hơn thì chúng ta sẽ có một truyện fantasy vô cùng thú vị.

Tuyến (2) của Vũ, cái chết luôn hiện hữu, thật ra cái chết hiện hữu mọi nơi trong truyện, ở tuyến (1) cũng có nhưng bị bi kịch gia đình của Trang làm mờ đi. Cái chết ở tuyến (2) rất trực tiếp và rõ ràng. Gắn với Vũ còn có hình ảnh của sách và vấn đề đấu tố cùng đốt sách, gây ra bởi phe thắng cuộc, đây có thể xem là một trong những đoạn đáng đọc nhất tiểu thuyết. Tôi thích hình ảnh chim Choi Choi và sự giải thích về thời gian ở phần này.

Tuyến (3) đặc biệt thu hút và thú vị, có rất nhiều thứ gắn với lịch sử được đề cập đến ở đây. Sự mất tích bí ẩn của một toán lính Pháp vào màn sương mù trong ngõ hẻm nào đó, đã khơi lại lịch sử của một cảng biển, nơi tham dự vào một trong những bi kịch lớn nhất trong lịch sử dân tộc – sự chia cắt đất nước. Và sự biến thiên của thời cuộc, sự lãng quên hay sai lạc của quá khứ, nhiều khi chỉ vì một nguyên nhân rất đơn giản, ít ai ngờ đến. Mặc dù tuyến (3) được viết khá ngắn, đến 1 phần 3 cuối sách mới xuất hiện, nhưng làm cho sách hấp dẫn hẳn lên.

“Có lịch sử nằm trong lịch sử mà chúng ta không bao giờ biết đến”  có thể xem là câu văn thể hiện hết cái hồn của tuyến (3).

Tiểu thuyết có những đoạn rất đắt giá, khiến tôi vô cùng thích:

“Rất nhiều con tàu Noah xuất hiện năm 1954 trên bến cảng, hệt như  sách Sáng thế trong Kinh Thánh. Cơn đại hồng thủy là sự giận dữ, cào xé trong linh hồn mỗi người khi phải đối diện với thực tại chứ không phải cái chết. Chết bao giờ cũng dễ dàng hơn lay lắt sống tiếp. Đám người đi và đám người ở lại cuống cuồng nhặt nhạnh, lãng quên các hồi ức cần phải quên. Chẳng có con bồ câu nào được thả ra từ các vòng tay oặt èo mỏi mệt bay trở về ngậm cành ô liu. Tất cả chỉ là mặt nước chùng chùng tìm không thấy đáy”

Cũng có đoạn viết về lịch sử mang tính triết lý, thể hiện một góc nhìn rất hợp lý, kiểu lý thuyết khoa học hậu hiện đại:

“Mình không dám chắc ký ức của mình đúng hay lịch sử đúng, khi cái nào cũng có vẻ rất thật, đều như chắc chắn đã diễn ra; ký ức cá nhân trộn vào nhiều thứ: từ những câu chuyện diễn ra hàng ngày đến các câu chuyện trên báo, các giấc mơ, việc cãi cọ của hàng xóm, cuốn sách đang độc, mùi vị thoảng trong gió, thời tiết bên ngoài cửa sổ…, từ những cái tưởng không liên quan xây nên niềm tin về cái có thật xảy ra trong lịch sử, đôi khi trái ngược với lịch sử, kể về cái không hề có thật mà người tạo ra là mình vẫn tin nó có thật, nó phải như thế.

Lịch sử chính thống đơn giản với các sự kiện ghi trong sách vở truyền từ đời này sang đời khác. Người đời sau chỉ việc tin nó đã xảy ra thế, việc kiểm chứng là không thể khi thời gian đã qua hàng trăm nghìn năm, trải qua bao binh biến, phục hồi, tàn phá. Tùy theo quan điểm người chép sử mà lịch sử chính thống cũng chỉ là thứ lịch sử cá nhân thấm đẫm chủ quan.”

Và những trang cuối sách, là những đoạn thú vị nhất.

Tóm lại, đây là một tiểu thuyết thú vị, nếu bỏ qua sự nhàm chán của bi kịch gia đình mà nhân vật Trang thể hiện, chỉ quan tâm đến những yếu tố fantasy. Tiểu thuyết ít nhiều làm tôi nhớ đến những fiction đầy chất fantasy của các tác giả mạng, kiểu light-novel trẻ trung và ấn tượng.

 

[ Tiểu thuyết ] Mùa hè đổi hướng – Dương Nguyên

.

.

Có thể đọc một vài chương tại wordpress An Chi

Dương Nguyên – một tác giả không xa lạ với những bạn theo dõi truyện trên WS – vnfiction, cho nên về chất lượng của sách thì không cần phải bàn. Nhưng “Mùa hè đổi hướng” được xuất bản và “Mùa hè đổi hướng” trên WS không giống nhau.

Tiểu thuyết viết về những người trẻ tham gia trên một diễn đàn văn học mạng. Cốt truyện xoay quanh tình yêu của Aki và M, cùng với cái chết của M. Cảm giác thì đây là một câu chuyện dễ đọc dễ hiểu, mặc dù có tang tóc nhưng không quá u ám, hơi man mác buồn vậy thôi.

Có thể là với tôi thì truyện này chưa đủ độ đen tối.

Tôi thích truyện này, không phải bởi cốt truyện hay tuyến nhân vật, mà là bối cảnh của nó. Nhìn theo góc độ nào đó, thì truyện như một quyển tư liệu về giai đoạn thiên hạ thi nhau post truyện trên các diễn đàn, khoảng 2011 trở về trước. Ngày đó, nhiều người viết tuyện hay lắm, cũng nhiều trận war kinh điển lắm, cùng với những cái nick clone thần thánh.

Cho nên, với tôi thì tiểu thuyết này, chứa đựng những hồi ức. Nếu bạn muốn biết khái quát cái không khí văn học mạng giai đoạn đó như thế nào, có thể đọc để biết, để thử sống lại quá khứ cùng thế hệ 8x và đầu 9x.

Hơn nữa, đây cũng là một tiểu thuyết thể hiện tâm từ tình cảm của những tác giả mạng đối với thế giới văn học mà họ xây dựng trước những biến thiên của thời cuộc, đối với mối quan hệ giữa người với người qua những con chữ trên các trang văn học mạng, tưởng là ảo mà lại rất thật.

Về cốt tuyện, thành thật mà nói thì tôi không ấn tượng lắm. Bởi vì đọc xong, cảm giác giống như bị lừa gạt. Tác giả vẽ ra một viễn cảnh mờ ảo sâu sắc, cuối cùng lại quăng vào mặt độc giả một chuyện tình ba xu, yêu đương lòng vòng, vô giá trị. Đặc biệt đáng ghét là chi tiết vì ghen ghét trong tình yêu mà hại nhau bằng những topic đấu tố tưởng như phơi bày sự thật, nhưng đằng sau chỉ là sự hiểu lầm và ngụy biện. Thà những hành động đó xuất phát từ sự đố kỵ về tài năng viết lách hay sự nổi tiếng trong giới văn mạng, còn dễ chấp nhận hơn.

Cá nhân tôi cảm thấy, nếu như bỏ cái chi tiết tình yêu đi, thì tiểu thuyết có giá trị hơn rất nhiều.

Nhân vật nữ chính Aki, thành thật mà nói thì quá nhạt nhòa. Từ suy nghĩ, hành động đến tính cách, xuất thân đều không có gì ấn tượng. Vai trò của Aki, có lẽ là kể chuyện, là điểm kết nối các nhân vật khác lại với nhau. Thậm chí, đoạn cuối truyện, tôi còn thấy Aki thật đáng ghét, bởi cách cô đối xử  với M. Tôi không cảm nhận được nỗi đau của Aki, khi mất đi M, cũng cảm thấy cô ta không có gì đáng thương.

Người đáng thương, là mẹ của M, là Mai Chi.

Về Mai Chi, nhìn theo cách nào đó, cô là nữ phụ phản diện. Nhưng mà, trong mối tình tay ba của Mai Chi – M – Aki, tôi cảm thấy Aki mới là kẻ thứ ba. Tình cảm của Mai Chi dành cho M, theo tôi thì, sâu sắc hơn rất nhiều tình yêu nhạt như nước  ốc của M và Aki. Tình cảm của Mai Chi và M, được xây dựng theo thời gian, bởi sự chia sẽ những đau thương. Có thể Mai chi không hiểu hết M, nhưng cô là người ở bên cạnh M đủ lâu để trở thành một phần quan trọng. Cảm giác những đoạn viết về Mai Chi và M, rất bình yêu nhẹ nhàng. Tình cảm của họ là nước, êm đềm phẳng lặng, chứ không phải thứ lửa nóng của tình yêu. Sự xuất hiện của Aki, khiến cho thứ bình yên phẳng lặng đó bị phá nát, nên tôi ghét.

Về M – Hà Vũ, được tác giả dành rất nhiều đất diễn, được mô tả rất ấn tượng, kiểu thanh niên tài năng nhưng lập dị và bí ẩn, khiến kẻ khác bị thu hút và cố tình thu hút người khác. M, muốn khẳng định mình, muốn thoát khỏi sự cô đơn của mình bằng những câu chuyện. Và có lẽ, toàn bộ nhân vật của Mùa hè đổi hướng đều cô đơn, như M. Nhưng đáng tiếc là càng viết, càng quen biết nhiều người cùng sở thích, thì họ lại càng cô đơn và càng rơi vào rắc rối nhiều hơn. M chết vì cái gì? Vì Aki, vì Trác, vì gia đình…. ? Đó là một câu hỏi cho tất cả mọi người trong truyện, cũng là nút thắt của truyện.

Cũng như đối với nhân vật Aki, tôi không thích M.

Các nhân vật khác như Kha, An, Trác đều là thành niên lắm tài nhiều tật, mỗi người một kiểu. Nhưng mà, cái cách mà tác giả cho Trác hành động quá “đàn bà”. Xin lỗi, tôi không có ý khinh bì phụ nữ, nhưng không tìm được từ nào khác, để thể hiện gần hơn với cảm nhận của mình. Và các nhân vật nam khác, tôi cũng cảm thấy, họ quá nhiều “nữ tính”. Cho nên, nếu đây là một câu chuyện shounen-ai, thì có phần hợp lý hơn, nhất là tình cảm của Aki và M. Còn Thụy, anh là một nhân vật quan trọng trong truyện, không có anh thì không thể làm rõ được cái chết của M.

Và điều khiến tôi buồn cười là, cái tên Thụy. Có lẽ những tác giả trong giai đoạn này thích tên Thụy lắm nhỉ, cứ gặp hoài. Mà Thụy, lại còn biệt danh là DQ, càng làm tôi nghĩ đến Thụy của Dương Quỳnh trong Táo mùa hè.

Tóm lại, vẫn khẳng định là “Mùa hè đổi hướng” đáng đọc, vì bối cảnh của truyện.

Nhưng nếu bạn muốn tìm kiếm “chất Dương Nguyên” như trong “Cánh đồng lúa mạch trên giấy” hay những truyện ngắn trên WS thì, xin đừng quá hy vọng, bởi vì, tôi đã thất vọng rồi. Và qua những sách được xuất bản của Dương Nguyên và Nguyễn Dương Quỳnh, tôi rút ra kết luận rằng, những truyện hay nhất của họ vẫn còn nằm ở trên mạng, nên bạn hãy mau đọc đi.

Cảnh báo: Tuy truyện gợi lại nhiều kỷ niệm tươi đẹp của thời trẻ trâu với nhiều người, nhưng cũng cần nhắc nhở những ai nhạy cảm với cái chết. Bởi vì ngày xưa đó, tôi nghe rằng, đã từng có một người mãi mãi ra đi, một người viết trẻ khá nổi tiếng.

[ VHH ] Giải mã Hàn Quốc sành điệu – Euny Hong

..

Từ tiếng Anh dịch sang tiếng Việt thì ngữ nghĩa không được chuyển tải đầy đủ nữa. Tôi sẽ tạm thời dịch lại là: “Sự khai sinh của Korean cool – cách một quốc gia chinh phục thế giới qua văn hóa đại chúng”.

Cụm từ “Korean Cool”  – Hàn Quốc sành điệu, khiến tôi nghĩ đến “Cool Japan” – Nhật Bản thú vị, như một kiểu so sánh đối kháng. Và chính xác thì đúng là chúng có quan hệ đối kháng với nhau.

Bởi vì, khi Hàn Quốc quyết định gây dựng thương hiệu quốc gia, phát triển đất nước, gia tăng ảnh hưởng với “quyền lực mềm” trên trường quốc tế bằng  popular culture – văn hóa đại chúng, trong lúc, pop culture của Nhật Bản đang thống trị châu Á, từng bước tiến quân sang Âu-Mỹ. Và tiêu chí mà Hàn Quốc luôn đặt ra cho mình là vượt qua Nhật Bản, chứ không phải vượt qua một quốc gia phương Tây nào khác.

Điều này xuất phát từ những hận thù trong quá khứ, nói chung, các nước Bắc Á luôn mang theo mình một mối thù hằn lịch sử mãi mãi không thể hóa giải. Người Hàn lại có bản tính, trở thành bản sắc, gọi là “han” – tạm dịch là “phẫn hận”, và tính cách đã quyết định số phận.

Đến với quyển sách này, chúng ta có gì? Một cái nhìn khái quát về sự phát triển thần kỳ của Hàn Quốc, không chỉ về văn hóa đại chúng mà về mọi mặt của đất nước này.

Quyển sách có 15 chương, các bạn có thể đọc thử một số trang đầu tại đây, để biết được chủ đề chính của từng chương. Nội dung sách không được hệ thống cho lắm, thậm chí hơi lan man, nếu xem xét dưới góc độ học thuật, nhưng là một quyển sách khảo cứu vô cùng thú vị. Bản thân tôi, thích đọc sách theo kiểu khảo cứu này hơn, vì khá nhẹ đầu óc, tất nhiên nhược điểm của sách loại này là chúng ta phải tự tổng hợp và phân tích lại thông tin.

Sách mô tả một giai đoạn dài trong lịch sử Hàn Quốc, từ một quốc gia nghèo đói cho đến lúc phát triển mạnh mẽ, thường được gọi là “Kỳ tích sông Hàn”, dưới góc nhìn của nữ tác giả Euny Hong, một nhà báo, nhà văn giàu kinh nghiệm, một người gốc Hàn sống ở Mỹ, nên quyển sách này được viết bằng tiếng Anh cho người Mỹ.

Đầu sách là những ký ức của tác giả về một Hàn Quốc trong tuổi thơ và cuộc sống của người Hàn ở Mỹ, phải nói là chẳng sung sướng gì, vì bị phân biệt chủng tộc. Điều buồn cười là, những người Hàn ở bản quốc, hay những người Mỹ ở bản quốc, đều ghét những người Hàn lưu vong, những kẻ không có quê hương. Và sự nghèo đói của Hàn Quốc, khiến cho bất cứ người Hàn nào cũng mặc cảm, cùng với việc bị người ngoại quốc khinh thường.

Điều này, rất giống với tình trạng hiện tại của Việt Nam. Nhưng khác nhau là người Hàn biết cách thay đổi, và quyết tâm thay đổi, còn người Việt thì không.

Phần tiếp theo của sách trình bày về từng lĩnh vực trong văn hóa đại chúng Hàn Quốc như phim truyền hình, phim điện ảnh, âm nhạc, thời trang, ẩm thực, công nghệ chăm sóc sắc đẹp, game online, và từ đây sẽ kéo theo sự ảnh hưởng của những sản phẩm điện tử gia dụng và công nghệ cao. Đặc biệt là phần giải thích vì sao Hàn Quốc lại chọn pop culture chứ không phải bất cứ thứ gì khác để chinh phục thế giới.

Tôi biết đến Hàn Quốc đầu tiên qua phim truyền hình, và có lẽ nhiều người cũng thế. Chính tác giả, cũng khẳng định trong sách rằng, “Phim truyền hình Hàn Quốc: TV và cái nôi của Hallyu”. Còn phim điện ảnh, “từ rác” họ đã tiến “đến Cannes”. Tuy nhiên, điểm khác biệt đáng chú ý là, trong khi phim truyền hình ghi dấu ấn với “Tình yêu” thì phim điện ảnh gây ấn tượng với “Thù hận”. Đây là 2 đặc trưng nổi bật trong phim ảnh Hàn Quốc, cũng như tính cách của người Hàn trong con mắt người ngoại quốc.

Điều này lại làm tôi nhớ đến phim Việt, có lẽ thế giới ấn tượng với phim Việt là sự nghèo khó và bế tắc đến cùng cực, dù là thiên nhiên hay con người, từ ngày xửa xưa là Cánh đồng hoang, Mùa gió chướng… đến bây giờ là Cánh đồng bất tận, Chuyện của Pao… Khi nào chúng ta mới thay đổi?

Âm nhạc của Hàn Quốc trong sách có gì? Từ thời Hàn cấm rock’n’roll cho đến những bản nhạc sôi động, gợi cảm chinh phục cả thế giới của Hallyu là cả một quá trình dài đầy gian khổ. Sách cũng giải thích nguyên nhân của những bản hợp đồng nô lệ mà các ngôi sao đã phải ký với công ty đào tạo và quản lý.  Người ta bỏ tiền ra đào tạo mình miễn phí, thì người ta phải kiếm lời sau đó, giai đoạn đào tạo kéo dài đến cả chục năm, cho nên thời gian lấy lại cũng phải ngần ấy năm.

Ẩm thực của Hàn Quốc ư? Kimchi, kimbap, cơm trộn… và nhiều thứ khác, ban đầu trong mắt người phương Tây, chỉ là rác rưởi vì chúng bốc mùi, nhưng giờ đây, nó đã trở thành  những món ăn được chào đón khắp thế giới. Chính “nỗi mặc cảm cải thảo” của người Hàn đã khiến họ phải biến kimchi trở nên nổi tiếng.

Công nghệ chăm sóc sắc đẹp, đặc biệt là phẫu thuật thẩm mỹ của Hàn Quốc là một mặt hàng xuất khẩu nổi tiếng, cũng như phẫu thuật chuyển giới của Thái. Tôi thấy khá bất ngờ với quan niệm cái đẹp của Hàn Quốc với câu nói “trai nam gái bắc”, nghĩa là, trai đẹp ở Nam Hàn, còn gái đẹp thì ở Bắc Hàn (Triều Tiên), và chính tác giả cũng khẳng định rằng, những tiêu chuẩn thẩm mỹ cho đẹp của phụ nữ Hàn đều tạo nên gương mặt tương tự như phụ nữ Triều Tiên. Ôi, lịch sử một đất nước bị chia cắt.

Có lẽ, điều khiến tôi bất ngờ nhất chính là game của Hàn, ngành công nghiệp mang lại hơn 50% lợi nhuận cho nước này trong toàn ngành pop culture, nhưng ít ai biết đến, vì thế nó được xem là vũ khí bí mật. Khi mà game console và video game chơi bằng máy như Play Station là thế mạnh của Âu Mỹ và Nhật, thì game online là thế mạnh của Hàn,  gần đây có Trung, họ đã đầu tư cho đường truyền tốc độ cao internet ngay từ những ngày đầu kiến thiết đất nước, một tầm nhìn xa trong rộng rất đáng khâm phục.

Sau tất cả, pop culture đã mang hàng điện tử gia đụng và hàng công nghệ cao của Hàn Quốc ra khắp thế giới. Người ta sẽ không thể nhớ đến Samsung một thời bị gọi là Samsuck, một thứ rác rưởi không ai muốn dùng, cũng như LG đã bỏ hẳn tên thương hiệu trước của mình, vì nó bị đánh giá quá tồi tệ. Điều thú vị trong sách, còn là những giai thoại chơi lớn có các chủ tịch tập đoàn Hàn Quốc để khẳng định tên tuổi và chất lượng  thương hiệu của mình.

Điều cuối cùng, ghi dấu ấn với tôi qua nội dung sách là tính cách của người Hàn và nền giáo dục của họ. Hàn Quốc có ngày hôm nay, biết bao thế hệ đã phải hy sinh và bị kiềm kẹp. Sự gian khổ trong quá khứ, sự đè nén những ẩn ức phản kháng, khiến cho “han” của từng người Hàn, qua nhiều thế hệ, biến thành vô thức dân tộc vô cùng khủng khiếp. Chính “han” đã biến Hàn thành một con rồng châu Á.

Việt Nam độc tài và thiếu dân chủ, bạn hãy đọc sách sẽ hiểu Việt Nam vẫn còn tự do chán. Có lẽ người Việt, nên trải qua một giai đoạn sống trong điện ngục như người Hàn, giai đoạn đầu của sự kiến thiết, thì mới phát triển được chăng? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ta vẫn thiếu những người lãnh đạo có tâm và tầm, cho nên, ờ thì là mà hiện giờ, chúng ta cũng như đang sống ở giai đoạn đầu của Hàn đi, thậm chí còn chưa tới.

Tóm lại thì, tính cách quyết định số phận, không chỉ cho mỗi người, mà còn cho mỗi dân tộc.

 

[ Mệnh Phượng Hoàng ] Chương 28 – Về chốn xưa

.

Hai người ngồi im lặng một lúc thì Hữu Triều liền mang kết quả đến. Tiến trình điều trị diễn ra tốt đẹp. Cô sẽ chuyển sang giai đoạn thứ ba. Anh đưa cho cô một lọ thuốc chứa những viên nhộng màu chàm, kèm với một lọ thuốc an thần liều nhẹ, cẩn thận dặn rằng.

– Trong thời gian tới, có lẽ em sẽ mơ thấy những chuyện trong quá khứ, hoặc những chuyện mình đã quên. Những chuyện này có thể là ký ức đau lòng mà chính em muốn che giấu. Vì vậy, nếu em không thoải mái, có thể uống một viên thuốc an thần trước lúc ngủ, nhưng đừng quá lạm dụng chúng. Nhưng anh nghĩ rằng, nếu em có thể chịu đựng được thì hãy cố gắng vượt qua, cho dù tổn thương to lớn thế nào, đối mặt vẫn tốt hơn trốn tránh. Sau này, em còn phải tiến hành điều trị tâm lý khó khăn hơn rất nhiều, bắt đầu làm quen với áp lực từ bây giờ vẫn tốt hơn.

Cô nhận hai lọ thuốc, gật đầu nói tiếng cám ơn. Âu Dương buồn cười xen vào.

– Hữu Triều, cậu là bác sĩ tâm lý nha. Không trấn an người bệnh, còn khiến người ta lo lắng thêm là sao? Cậu làm Tuệ San sợ sẽ ảnh hưởng không tốt đến kết quả điều trị đó.

– Tôi chỉ rút kinh nghiệm từ việc điều trị cho anh thôi, nói cho Tuệ San biết trước, tranh thủ thời gian chuẩn bị tinh thần.

– Cậu Dương từng điều trị cái gì? Giống con sao?

Cô ngạc nhiên hỏi. Hai người đối diện liếc mắt nhìn nhau, vội vàng cười cười, lắc đầu xua tay, đánh trống lảng. Cô cũng không truy vấn.

Trên đời bí mật nhiều lắm, biết càng nhiều, mệt càng dữ.

Buổi học Tư tưởng chiều hôm đó được nghỉ. Sinh Tần đi công tác, không có người dạy thay. Cô không có chuyện làm, chui vào thư viện. Nhưng cầm quyển sách nửa ngày không đọc được chữ nào, đành trả lại, xách túi ra về. Chưa đến giờ tan tầm, cô vẫn chạy xe đến trường mầm non đón bé Minh.

Cả ngày đầu óc cô cứ hỗn loạn ngổn ngang, ngồi một mình cũng không yên tĩnh được. Cô biết mình cần ai đó ở bên cạnh để có cảm giác an toàn, để thấy cuộc sống này còn ý nghĩa. Và đó chỉ có thể là con trai của cô.

Bé Minh nhìn thấy cô đến đón rất vui mừng. Thằng bé quấn lấy mẹ, huyên thuyên kể chuyện hôm nay được thưởng khi thắng trò chơi đố chữ trong lớp, còn hát một bài thiếu nhi mới được học.

Cô nhìn con trai hân hoan hồn nhiên, cảm thấy tâm bình tĩnh lại.

Lẽ ra phải về nhà, nhưng cô cứ cho xe chạy lòng vòng, cuối cùng dừng ở trung tâm thương mại. Hai mẹ con xuống xe, tìm nhà hàng buffet dùng bữa tối. Tạm thời, cô không muốn nhìn thấy ai trong nhà, ngồi cùng bàn dùng cơm chắc chắn không nuốt nổi. Cô cũng không biết mình cần bao nhiêu thời gian mới bình thường lại, nhưng tránh được lúc nào, hay lúc đó.

Hai mẹ con lang thang các khu vui chơi và mua sắm đến 8h tối cũng phải về. Bé Minh đi cả ngày đã mệt nhoài buồn ngủ. Cô lưỡng lự, cuối cùng quyết định ngủ khách sạn, chỉ gọi về nhà báo một tiếng cho quản gia. Dù sao đồ dùng cá nhân cho hai mẹ con cô đã mua một đống. Có lẽ từ trong vô thức cô đã muốn bỏ trốn, nên mới vung tay quá trán như vậy.

Tắm xong, bé Minh nằm trên giường, cùng cô xem tivi. Không bao lâu thằng bé liền ngủ say. Cô hôn hôn mái tóc mềm mại của con trai, ôm chặt nhóc con vào lòng, giống như thằng bé là cả thế giới của cô, cũng giống như thằng bé là thứ duy nhất chắc chắn thuộc về cô trên thế giới này. Cô đã bị cướp đi rất nhiều thứ trong cuộc sống, nhưng cô sẽ không để bất cứ ai cướp mất bé Minh.

Ngày hôm sau, cô xin phép cho bé Minh nghỉ, cô cũng nghỉ. Hai mẹ con tiếp tục tung tăng khắp nơi. Tâm trạng cô đang vô cùng lầy lội, nên không muốn đụng vào bất cứ việc gì. Ngày tiếp theo, hai mẹ con vẫn không về nhà. Cô cũng biết mình đang ăn chơi sa đọa, làm hư thằng nhóc, nhưng không ngừng lại được. Hầu như mọi trung tâm thương mại, khu vui chơi và mua sắm của thành phố, cô và con trai đều dạo qua.

Tối hôm đó, lúc sắp ngủ, hai mẹ con nằm trên giường, bé Minh ôm lấy cô khẽ hỏi.

– Mẹ, khi nào mình về nhà?

Cô giật mình, bàn tay vỗ nhẹ lưng con trai dừng lại. Chữ “nhà” trong câu nói của thằng bé làm cô cảm thấy trái tim đau nhói. Cô tự hỏi, nhà sao, nơi đó là nhà của mẹ con cô sao? Phải, là nhà, từ trước đến nay đó là nơi duy nhất cưu mang mẹ con cô. Trong tâm thức của bé Minh, từ khi được sinh ra, những người ở nơi đó là thân nhân duy nhất, quan trọng nhất, gần gũi nhất, đáng tin nhất. Ngôi nhà đó cũng là nơi an toàn nhất. Nếu không có họ, cuộc sống của hai mẹ con đã chật vật hơn rất nhiều, nhưng nếu không có họ, số phận của cô và mẹ đã rẽ sang một lối khác.

– Con nhớ mọi người sao?

– Con… nhớ.

Bé Minh vùi vào lòng cô, dụi dụi. Thân thể tròn tròn, nhỏ bé thật ấm áp. Cô im lặng một chút, nhẹ nhàng hỏi.

– Nếu mẹ không về nhà nữa, con có muốn về một mình không?

– Không, không muốn. Con chỉ muốn về với mẹ thôi.

– Vậy… nếu mẹ phải đi đến một nơi thật xa, không về nhà nữa, con có muốn đi với mẹ không?

– Con muốn đi theo mẹ, đi đâu cũng được.

Thanh âm nghẹn ngào. Thằng bé bỗng nhiên ôm xiếc lấy cô, bàn tay nắm lấy áo cô như run rẩy. Cô nhận ra con trai đang sợ, sợ bị cô bỏ rơi.

– Ngoan, mẹ sẽ không bao giờ bỏ con, đừng sợ. Mẹ đi đâu cũng sẽ dẫn con theo. Mẹ hứa.

Cô ôm lấy con, hôn hôn tóc bé Minh, đau lòng tự trách.

Thái độ lạnh nhạt của cô lúc mất trí nhớ đã ám ảnh thằng bé, khiến bé Minh không có cảm giác an toàn. Thiếu vắng người cha ngay từ lúc sinh ra, đã là một thiệt thòi quá lớn, hiện giờ, bé Minh còn phải đối mặt với việc lúc nào cũng lo lắng bị cô bỏ rơi. Cô phải lấy lại lòng tin của con trai, không thể để mọi thứ trở nên quá muộn. Để bé Minh có cuộc sống bình yên, hạnh phúc và vui vẻ là mục đích sống duy nhất và quan trọng nhất của cô lúc này.

Trưa thứ sáu, cha của cô gọi điện đến, bảo cô dẫn bé Minh về nhà. Giọng nói của ông rất ôn hòa bình thản, không có tức giận hay nóng lòng. Cô nghĩ mình cũng nên về nhà, không thể trốn tránh mãi được.

Sau mấy ngày rời khỏi, lại đặt chân về nhà, cô cảm thấy nơi đó thật xa lạ. Những người thân cùng chung sống nhiều năm cũng thật xa lạ. Không khí trong nhà thật ngột ngạt trầm trọng khiến cô không thở nổi. Đây không phải lần đầu tiên cô mới biết, những người mà cô gọi là cha, là anh, là chị đối xử tàn nhẫn với mình. Nhưng những bí mật cứ lần lượt mở thêm ra, chất chồng lên, chuyện sau nối đuôi chuyện trước, cuộn vào nhau như một cơn lốc xoáy, khiến cô không tiếp tục chống đỡ nổi.

Lần này là giọt nước tràn ly, làm bao nhiêu cảm xúc tiêu cực tích tụ bấy lâu nay cũng được dịp phát tác.

Cô đã nghĩ rõ ràng, sẽ không im lặng và cam chịu nữa. Nếu không, cô sẽ phát điên.

Trở về phòng, vệ sinh cá nhân xong, cô cho bé Minh lên giường ngủ. Chờ thằng bé say giấc, cô đi đến thư phòng tìm cha. Cô hít một hơi thật sâu, lấy bình tĩnh, rồi gõ cửa. Mấy giây sau, có tiếng mời vào.

 Cô chậm rãi đi đến trước mặt ông, đứng cách ông một chiếc bàn. Cô nhìn thẳng vào mắt ông, từ tốn nói:

– Con đã biết mọi chuyện. Con chỉ muốn hỏi ba vài điều thôi. Ba có thể thành thật trả lời cho con biết được không?

Căn phòng tĩnh lặng làm câu nói vang vang, như tiếng trống dội vào tai.

Ông không tránh ánh mắt của cô. Thái độ của ông rất bình tĩnh, cho thấy đã đoán được phần nào sự việc. Hai người nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng ông ra hiệu cho cô đi đến sô pha. Cha con ngồi đối diện nhau. Ông rót trà, trầm giọng hỏi:

– Con muốn biết chuyện gì?

– Vì sao ba đã có gia đình, mà vẫn cùng mẹ sinh ra con?

– Đó là việc ngoài ý muốn. Mẹ con đã làm việc như con đã làm.

– Cái gì?

Câu nói như tiếng sét ngang tai. Cô thấy toàn thân phát lạnh, nhưng máu trong người lại sôi trào lên. Trái tim điên cuồng đập trong lòng ngực. Cô trợn mắt, không tin nhìn ông.

– Ba và mẹ con về mặt pháp lý là anh em ruột, cùng nhau lớn lên dưới một mái nhà. Ba xem mẹ con như em gái, nhưng bà ấy thì không. Khi ông bà nội của con biết chuyện này, đã cho mẹ con xuất ngoại du học. Ba đã bí mật kết hôn khi mẹ con vắng mặt, cũng giấu việc đó trong nhiều năm, nhưng không chuyện gì có thể giấu giếm mãi được. Khi mẹ con trở về, anh Hai của con đã được bốn tuổi. Mẹ của con vô cùng tức giận, nhưng vẫn cố chấp không chịu buông tay. Gia đình không lúc nào yên ổn. Ông bà nội đã bỏ mặc mẹ con. Sau đó, nhiều chuyện đã xảy ra, ông bà nội của con qua đời, việc kinh doanh bất ổn, tình cảm gia đình rạn nứt, dì Nhiên của con không chịu ở lại Ngũ Quảng đã dẫn hai anh của con về sống ở Tây Đô… Lúc đó, chỉ còn mẹ của con ở lại bên cạnh ba, cho nên…

– Ba và mẹ đã đến với nhau. Sau đó, ba cảm thấy có lỗi với dì Nhiên và hai anh, nên mới đưa mẹ con đến Đồng Sa, để bà sống cuộc đời khốn khổ như vậy. Cũng vì thấy có lỗi, nên ba mới bỏ mặc con, để dì Nhiên nuông chiều con mà không can thiệp. Tại sao ba có thể ích kỷ và vô trách nhiệm như vậy chứ?

Cô ngắt lời ông, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ. Cô không muốn tiếp tục nghe. Vì cô không biết đâu là thật, đâu là giả. Cô đã không còn tin tưởng người mình gọi là cha.

– Là lỗi của ba.

Ông thở dài mệt mỏi, giống như già thêm mấy tuổi. Cô nhếch môi cười.

– Ba có từng yêu mẹ con không?

-…

– Ba có từng hối hận vì đã bỏ mặc con không?

-…

Không có câu trả lời nào, và cô biết, mình mãi mãi cũng không nghe được câu trả lời nào. Những vấn đề đó sẽ là những cái gai mãi mãi ghim trong tim cô cho đến lúc xuống mồ. Còn câu trả lời, dù có, dù không, cũng sẽ chỉ là thuốc độc, làm vết đâm trầm trọng thêm.

Bởi vì tàn nhẫn hay yêu thương, trong hoàn cảnh này đều không thay đổi được quá khứ, đều không làm đau khổ vơi đi. Hiện giờ cô đã hiểu, cảm giác trái tim hoàn toàn băng giá và trống rỗng là như thế nào.

Cuộc sống là những sai lầm móc xích vào nhau. Một trong những sai lầm không thể cứu vãn là sinh ra một người, hoặc giết chết một người.

Sai lầm này, nhìn một cách công bằng, không hoàn toàn do lỗi của ông, thậm chí có thể nói là phần lớn do lỗi của mẹ cô, vì một bàn tay vỗ không lên tiếng. Nhưng cô là người, cô là nạn nhân, nên cô không thể công bằng phán xét. Sai lầm của mẹ cô, bà đã dùng cả cuộc đời để chuộc tội, dùng luôn cuộc đời của cô để chuộc tội. Bà sống không hạnh phúc, không tương lai, không hy vọng, ngay cả mạng sống cũng hy sinh, đổi lại chỉ là những tháng ngày bi kịch.

Nếu cái giá phải trả để đổi lấy tình yêu của người nhà họ Dương lại đắt như vậy, thì cô không cần, trước đây, bây giờ và sau này cũng không cần, ngay cả cái họ Dương cô đang mang, cũng không cần.

Khách quan mà nói, những suy nghĩ của cô thật cực đoan, ngu xuẩn và phiến diện. Nhưng cô đã không còn chịu đựng nổi nữa. Cô không phải thánh nhân, cô chỉ là người phàm, nhỏ nhen, hẹp hòi, ích kỷ… cho nên, cô không thể dễ dàng quên những đau thương.

Mọi tín ngưỡng tôn giáo, mọi quyển sách sống đẹp sống tốt, nuôi dưỡng tâm hồn trên đời này đều dạy con người ta phải vị tha cao thượng, buông bỏ hận thù, từ bi bác ái… Nhưng lý tưởng thì luôn cao đẹp và không bao giờ biến thành hiện thực. Cho nên, thay vì chạy theo mơ ước hoang đường, sống đời lương thiện một cách giả tạo, hãy thuận theo lòng mình. Xấu xa một cách chân thật cũng là một loại tốt đẹp, cái đẹp của sự thẳng thắn và chính trực.

Cô đứng lên, nhẹ nhàng nhưng kiên định nói:

– Con cần yên tĩnh một thời gian. Con sẽ về Đồng Sa thăm mộ của mẹ. Con sẽ không làm gì ngu xuẩn đâu, nên ba cứ yên tâm. Con sẽ không hủy hoại cuộc đời mình như con đã từng, hoặc như mẹ đã từng, chỉ vì những điều… nhảm nhí.

Rác rưởi, những điều rác rưởi. Cô muốn nói như thế, nhưng không muốn mình trở nên quá hỗn hào láo xược.

Cô quay lưng rời khỏi phòng, để lại phía sau sự yên tĩnh rợn người.

Hôm sau, cô tiếp tục cho bé Minh và mình xin nghỉ, đồng thời đặt hai vé máy bay đi Đồng Sa, nhưng chuyến sớm nhất cùng ngày đến 3h chiều mới có. Lúc đang soạn vali, cô nhận được điện thoại của Sinh Tần.

– Hiện giờ, em có thời gian không? Ra sân bay dùng cơm với gia đình. Ba mẹ anh 12h trưa nay sẽ về Đông Kinh.

Cô nhìn đồng hồ, thấy còn đủ thời gian, liền đồng ý.

Cô gọi bé Minh, thay quần áo cho thằng bé, mang theo vali rời khỏi nhà. Biết sự thật đã vài ngày, cô vẫn chưa tỏ thái độ, lúc này cũng nên nói rõ ràng.

Lúc hai mẹ con đến nhà hàng, gia đình Bộ trưởng đã đông đủ, có thêm Âu Dương. Nhìn họ ngồi chung một bàn khiến cô âm thầm cảm thán, xuất thân thế gia đúng là khác biệt, chỉ cần ngồi, không làm gì, khí chất cao quý đã ngời ngời tỏa sáng. Đừng nói là ngồi ở nhà hàng sang trọng, cho dù họ ngồi ở hàng quán lề đường, cũng sẽ mang đến cảm giác cao hơn thiên hạ.

 Cô bỗng dưng cảm thấy ngại ngùng xấu hổ, vì bản thân mình quá bê bối, cho dù có huyết thống quan hệ với những người này, cô cũng chỉ là rơm rạ mà thôi, chẳng thừa kế được chút ưu việt nào từ dòng dõi.

Cô không thông minh, không tài năng, không khí chất, không quyền thế, không tiền bạc, có chút nhan sắc nhưng so với họ cũng bình thường thôi. Cô còn có một đoạn quá khứ đen tối, hư thân mất nết, ăn chơi lêu lỏng, hiện tại cũng chẳng vẻ vang gì. Công bằng mà nói, giá trị của cô là một con số âm vô cực.

Họ để cô nhận tổ quy tông, phần nhiều có lẽ là tội nghiệp. Cô nên cảm tạ trời phật ban phát may mắn. Bởi vì, nếu mọi chuyện không được phanh phui, cuộc sống của cô và con trai sẽ còn tiếp tục khốn khổ, tương lai còn tệ hơn hiện tại. Cô không có tư cách đòi hỏi quá nhiều, cũng không nên cảm thấy tổn thương tự trọng.

Có thể nói, cô đang mặt dày nhận lấy sự quan tâm của họ mà không đền trả, không có cách đền trả. Nhưng mặt dày mới có thể sống được thản nhiên.

Áp chế cảm xúc trong lòng, cô chào hỏi mọi người, lại bảo bé Minh thưa một lượt, nhưng đến Âu Dương, lại nghe tiếng kêu than.

– Bé Minh, chú không già như vậy, không được gọi bằng “ông”, phải gọi bằng “chú”

Y phản đối, vẻ mặt đầy tổn thương. Bé Minh hoang mang lo lắng nhìn cô.

Ai khiến mỹ nhân sầu khổ là tội nhân thiên cổ, nhưng cô không cảm giác. Cô chưa kịp nói, liền nghe Bộ trưởng lên tiếng:

– Gọi như vậy mới đúng. Xưng hô trong nhà phải có tôn ty trật tự.

– Khi nào anh đưa Tuệ San về Đông Kinh ra mắt cả nhà?

Y chuyển đề tài nhanh như hỏa tiễn khiến cô trợn mắt. Mối liên quan giữa chúng bắn đại bác một tháng không tới. Bộ trưởng phu nhân và Sinh Tần cúi mặt nén cười.

– Tết Nguyên Đán. Khi nào cậu đưa con bé về Viên Trăng?

– Mùa hoa ban, khi đó là thích hợp nhất.

Vài câu nói, số phận của cô đã được quyết định. Cô chưa kịp vui mừng, thấy y hào hứng quay sang bé Minh, trở mặt nhanh hơn nướng bánh tráng.

– Bé Minh. Con gọi chú là “ông ngoại” nha?

– Nhưng mà… con có ông ngoại rồi.

– Vậy gọi “ông ngoại nhỏ” thì sao?

Thằng bé khó xử nhìn cô xin ý kiến. Cô bất đắc dĩ gật đầu.

– Ông ngoại nhỏ.

Thằng bé khẽ kêu lên, giọng trẻ con dễ thương không thể tả.

Y sung sướng ôm thằng nhóc ngồi vào lòng mình, mỉm cười kiêu ngạo, ánh mắt thách thức nhìn Bộ trưởng. Vẻ mặt của Bộ trưởng càng thêm lạnh lùng. Hai người khác lại cúi mặt nén cười. Cô cảm thấy đau đầu. Đây là chuyện gì? Cô không biết căn nguyên thế nào, nhưng có thể chắc chắn, Âu Dương và Bộ trưởng chướng mắt nhau. Cho nên, chuyện ấu trĩ như vậy cũng làm được.

Bữa trưa thuận lợi dùng xong, không khí hài hòa, mọi người vui vẻ. Đến giờ, Âu Dương có cuộc họp, chia tay ở nhà hàng. Cô kéo vali, cùng bé Minh và gia đình Bộ trưởng ra sân bay.

Sinh Tần ngạc nhiên hỏi:

– Em đi du lịch?

– Em dẫn bé Minh về Đồng Sa.

Không khí trầm xuống. Không ai nói gì. Tiếng loa báo chuyến bay vang lên.

Thời gian không cho phép, Bộ trưởng phu nhân vươn tay ôm lấy cô, hôn hôn bé Minh, dặn hai mẹ con giữ gìn sức khỏe. Bộ trưởng mỉm cười, tay đưa ra, lưỡng lự một chút, cuối cùng vẫn xoa đầu cô và thằng bé. Cô cảm thấy có chút lạ thường, bỗng dưng tủi thân, mũi và cổ họng đều khó chịu. Dù sao, cũng là lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi như vậy với cậu ruột của mình. Và rất nhanh cô sẽ gặp lại họ, vì hiện giờ đã cuối tháng 11.

Vợ chồng Bộ trưởng cùng vệ sĩ nhanh chóng rời đi. Cô không nhìn thấy ánh mắt của Bộ trưởng đưa cho Sinh Tần.

– Có cần anh đi cùng em không?

Ngồi ở quán cà phê trong sân bay, Sinh Tần nhìn cô, thanh âm quan tâm nhẹ nhàng.

– Dạ không cần đâu. Em chỉ đi vài ngày rồi về thôi. Mọi người không cần lo lắng.

-…

– Em thật sự không sao mà. Khi đến nơi em sẽ gọi về, mỗi ngày giữ liên lạc. Hơn nữa, còn có vệ sĩ theo em. Anh có thể yên tâm.

Lời giải thích của cô chẳng ai tin. Cô chợt hiểu, thầy hỏi cho lịch sự vậy thôi, chứ chắc chắn là muốn đi theo. Cô dông dài thuyết phục thêm một hồi,

Cuối cùng, thầy đồng ý để cô đi một mình, lại cần thận hỏi:

– Ba anh muốn đưa dì Lam Anh về Thừa Thiên, ý em thế nào?

Cô không phản đổi. Mẹ cô về sum họp với người thân là chuyện tốt.

Bà đã bị cướp hỏi họ mấy chục năm. Sinh ra trong một gia đình quyền thế ngất trời như vậy, lẽ ra bà phải có cuộc sống hạnh phúc bình yên, nhưng sự thật lại quá khắc nghiệt. Lúc còn sống chỉ một mình, khi nhắm mắt vẫn cô độc. Nằm dưới ba tấc đất, xung quanh toàn là người xa lạ. Đứa con gái duy nhất mười mấy năm không thắp được một nén nhang, còn người chồng xem như không có, những người thân khác không biết mình tồn tại. Còn gì trên đời có thể bi thảm hơn?

Vừa biết sự thật, cô từng thắc mắc, sao họ Lâm không đưa bà về? Sao cha cô không đưa bà về? Bây giờ thì, cô đã hiểu. Bởi vì bà không phải người nhà họ Lâm. Bởi vì bà với ông là một sai lầm cần phải chôn giấu.

Sinh Tần ngồi với cô đến giờ khởi hành, giúp cô bế bé Minh lúc làm thủ tục. Lúc sắp đi, thầy vỗ nhẹ vai cô, như an ủi động viên.

Cô có chút không quen, nhưng rất nhanh bình thường. Tình cảm của người nhà họ Hồ, cô sẽ nhận, chân thành nhận.

Chuyến bay sẽ mất hai giờ. Lần đầu đi xa như vậy, bé Minh rất hào hứng, gương mặt tỏa sáng, ánh mắt hân hoan. Nhưng cô thì không. Cô cũng chưa cho thằng bé biết mục đích chuyến đi. Cô không biết phải giải thích thế nào với một đứa bé năm tuổi, những chuyện này quá phức tạp. Cô cũng không muốn tuổi thơ của bé Minh thêm ám ảnh. Chỉ một việc không có cha đã đủ lắm rồi.

Cô cúi người hôn hôn tóc con trai, khi thằng bé đang ngắm mây ngoài cửa sổ. Bé Minh quay sang nhìn cô, mỉm cười hạnh phúc, như một thiên sứ.

Cô ôm lấy con trai, như ôm cả thế giới.