[ TL ] Ngoại tình, lời nguyền hàng triệu năm?

“Sự giống nhau giữa nam và nữ cũng nhiều như sự khác biệt giữa họ”

Ngoại tình, là một mô típ thường thấy, nhìn đâu cũng thấy, trong phim ảnh, tiểu thuyết, ca nhạc.. và đời sống. Chuyện đó, xảy ra xung quanh tôi nhiều đến mức, tôi cảm thấy nó là một thứ “vô thức tập thể” hoặc “cổ mẫu” của nhân loại, đặc biệt là nam giới.

Vậy thì nguyên nhân do đâu? Người ta đâu có tự nhiên ngoại tình. Sau tất cả, phải có điều gì đó. Bài viết này sẽ giới thiệu 6 quyển sách, phần nào trả lời cho câu hỏi này

“Trên đời không có thứ gì tình cờ hay ngẫu nhiên, mọi thứ đều là tất nhiên” 

Những quyển sách này là kiến thức được kết hợp từ nhiều lĩnh vực như: Tâm Lý học Hành vi, Sinh học, khoa học Não bộ, Xã Hội học, Nhân học, Văn Hóa học, Lịch sử… cùng với những kinh nghiệm và trải nghiệm của chính tác giả.

1. Cư xử như đàn bà và suy nghĩ như đàn ông – Steve Harvey

2. Đàn ông đến từ sao Hoả – Đàn bà đến từ sao Kim – John Gray

3. Tại sao đàn ông thích tình dục và phụ nữ cần tình yêu – Barbara Pease và Allan Pease

4. Tình dục thuở hồng hoang – Christopher Ryan và Cacilda Jethá

5. Tại sao tình dục lại thú vị – Jared Diamond

6. Dẫn luận về Tính dục – Veronique Mottier

Trong 6 quyển trên, 4 quyển đầu có thể đọc online, click vào tên sách để đọc, 2 quyển sau bắt buộc bạn phải đến nhà sách để mua.

3 quyển sách đầu, cho chúng ta một góc nhìn tổng thể về sự khác biệt giữa nam và nữ trong xã hội, giải thích vì sao có sự khác biệt đó, và đưa ra những phương pháp để hai phái có thể sống hài hòa và cảm thấy hạnh phúc hơn.

Chúng nhấn mạnh đến bản năng duy trì nòi giống của nam giới, nhấn mạnh vào khả năng tình dục của họ, để giải thích cho vấn đề ngoại tình. Trong xã hội hiện đại ngày nay, bản năng đó vẫn mạnh mẽ, là động lực thúc đẩy tiềm ẩn trong mỗi cá nhân. Đồng thời, cũng dựa vào bản năng bảo vệ và chăm sóc, để giải thích cho việc phụ nữ chung thủy và gắn bó hơn với gia đình.

Bức tranh tổng thể mà 3 quyển sách đầu vẽ nên, sẽ bị 3 quyển sách sau phản biện một cách kịch tính và thú vị. Tất nhiên, không phải phê phán tất cả những điều viết trong sách là sai, mà là chưa đầy đủ.

Quyển 4 và 5 chỉ ra rằng, nhu cầu tình dục ở nam và nữ là tương đương, thậm chí đặt ra câu hỏi “Tại sao chế độ một vợ một chồng là sai lầm lớn nhất trong lịch sử nhân loại?” và trả lời chúng một cách đầy thuyết phục.

Quyến thứ 6 cho thấy, tình dục đã bị chi phối và ảnh hưởng bởi văn hóa xã hội, kinh tế chính trị như thế nào, trong suốt lịch sử tồn tại của nhân loại.

Nội dung sách yêu cầu chúng ta phải nhìn nhận lại rất nhiều định kiến tồn tại hàng ngàn năm, ví dụ như, sự nam tính gắn với nhu cầu tình dục mạnh mẽ, hoặc những thói quen như uống rượu bia, thuốc lá thể hiện sự nam tính

3 quyển sách sau cho thấy, phụ nữ cũng có thể ngoại tình nhiều như nam giới, nhưng vì những quy tắc chuẩn mực và mong đợi xã hội, mà họ lựa chọn không ngoại tình. Nhưng vấn đề bình đẳng giới ngày nay, được dự đoán là điều kiện thuận lợi, để phụ nữ ngoại tình nhiều hơn.

Có lẽ, chế độ một vợ một chồng của nhân loại, đang đứng trước một thử thách vô cùng to lớn, và nếu tương lai, chế độ này tan vỡ, điều gì sẽ xảy ra?

Tóm lại, ngoại tình, ngoài nguyên nhân tâm lý, là một sự lựa chọn bị thúc đẩy bởi bản năng vô thức, mà bản năng vô thức thì ai cũng có, vấn đề là “lựa chọn” ngoại tình hay không?

Có người sẽ nhấn mạnh vào “bị thúc đẩy bởi bản năng vô thức”, nhưng tôi muốn nhấn mạnh vào “sự lựa chọn”, bởi vì, con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội, tâm trí không chỉ có “bản năng” mà còn “bản ngã” và “siêu ngã”

Cũng có rất nhiều người ngộ nhận rằng, ngoại tình là nguyên nhân làm tình yêu hoặc hôn nhân tan vỡ, nhưng thực chất phải ngược lại, chính mối quan hệ có vấn đề, mới khiến một trong hai người đi ngoại tình. Hành động phản bội chỉ là phần ngọn, không phải phần gốc, nếu chữa bệnh phải trị tận góc là chỉnh sửa mối quan hệ hiện có.

Ngoại tình, cũng không phải hành động chứng tỏ bản thân ai đó mạnh mẽ, dám vượt lên trên chuẩn mực xã hội, hay để trả thù những tổn thương người kia gây ra cho mình. Ngoại tình, thực chất là một sự yếu đuối và tham lam, khi người trong cuộc, không dám đưa ra lựa chọn và buông bỏ những thứ khiến mình đau khổ.

“Tất cả mọi người đều sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa đã ban cho họ những quyền không thể tước bỏ được; trong những quyền ấy, có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”

Con người, đã trải qua hàng triệu năm tiến hóa, để có một xã hội lý tưởng với chủ nghĩa lãng mạn. Họ đã tách bản thân mình ra khỏi giới động vật lang chạ, và tự hào rằng mình là sinh vật bậc cao, sinh vật ưu việt, là một điều kỳ diệu của tạo hóa. Những giá trị tình yêu và hôn nhân mà con người tôn thờ ngày này, đi ngược với bản năng, nhưng khi chúng ta có thể chống lại bản năng, chúng ta mới thật sự là một con người toàn vẹn.

Tất nhiên, xã hội là đa dạng, luôn có người sống với những giá trị không giống số đông. Nếu vậy, hãy tìm kiếm người có giá trị sống giống mình, và đừng gây tổn thương cho người khác.

 

 

 

Advertisements

Sự lệ thuộc cảm xúc

Người trao có nửa nụ cười
Mà ta mất cả một đời để quên

Đã từng là “một thùng rác quốc dân có lương tâm”, xin nhấn mạnh là “đã từng”, nên tui có rất nhiều dịp được nghe chị em bạn bè trút bầu tâm sự . Một điều lạ lùng là, cái đứa ế bền vững, thường phải bất đắc dĩ trở thành chuyên gia trong lĩnh vực tình yêu hôn nhân gia đình, một thứ mà mình méo có chuyên môn hay kinh nghiệm.

 – Không phải mày nghiên cứu tâm lý sao?
– Tao nghiên cứu tâm lý không phải để hiểu người khác, mà để hiểu chính tao, để tao biết được khi nào tao muốn đi giết người mà tự ngăn mình lại. 

Nhưng thật ra, phụ nữ không cần lời khuyên, họ chỉ cần nói, có người nghe. Bởi vì, về cơ bản, họ đều biết rõ mình phải làm gì, nhưng không làm, hoặc không có can đảm để làm.

– Vậy thì tốn thời gian ngồi than thở làm cái gì, bắt tay vào giải quyết vấn đề đi.
– Than thở về các rắc rối trong cuộc sống là cách thể hiện tình cảm và kết nối xã hội của phụ nữ, nhờ than thở nên phụ nữ mới có tuổi thọ cao hơn nam giới đó.

Nguyên nhân của việc thiếu quyết đoán và không dứt khoát ở phụ nữ, phần lớn là do lệ thuộc về cảm xúc, lệ thuộc về tinh thần, mà đôi khi, chính bản thân họ cũng không nhận thấy, vì chúng nằm ở vô thức.

Việc này khó xử lý hơn, so với sự lệ thuộc xuất phát từ nguyên nhân kinh tế. Huống chi, những người phụ nữ tui gặp, cũng không lệ thuộc kinh tế vào chồng hay người yêu. Thậm chí, họ còn là trụ cột kinh tế của gia đình.

Điều mà tôi thường nghe nhiều hơn là, vì con.

Nhưng tỉ lệ ly hôn ở Việt Nam “theo công trình nghiên cứu xã hội học của TS Nguyễn Minh Hòa, ĐH Khoa học Xã hội & Nhân văn TP HCM, tỷ lệ ly hôn/kết hôn ở Việt Nam là 31,4%, tức là cứ ba cặp kết hôn lại có một cặp ly hôn. 60% số vụ ly hôn này thuộc về các gia đình trẻ, tuổi vợ chồng chỉ từ 21 đến 30, trong đó 70% số vụ ly hôn khi kết hôn 1 – 7 năm và hầu hết đã có con” [1]

Có nghĩa là, số trẻ em sống trong gia đình bố mẹ ly hôn không phải là trường hợp hiếm gặp hiện nay, mà nếu là sự phổ biến, thì sẽ trở thành bình thường, và không có gì phải xấu hổ.

Đừng vin vào những thứ gọi là giá trị văn hóa truyền thống của cộng đồng, vì văn hóa truyền thống cũng sẽ thay đổi theo thời gian. Để xây dựng được một mối quan hệ lành mạnh và bền vững, dù là gia đình, người yêu hay bạn bè, phải là sự phù hợp của những giá trị cá nhân.

Quay lại với định nghĩa về sự lệ thuộc cảm xúc.

“Theo nhà tâm lý học Edmund J.Bourne, lệ thuộc là xu hướng đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của chính mình. Nghĩa là để làm vừa lòng ai đó, bạn sẵn sàng giảm bớt hoặc hi sinh những nhu cầu của mình. Niềm hạnh phúc của bạn phụ thuộc vào việc bạn cảm thấy người đó hài lòng đến mức nào.” [2]

Điều này, cực kỳ giống với mối quan hệ vợ chồng trong một gia đình phụ hệ truyền thống, nam giới giữ vai trò thống trị, được hậu thuẫn bởi các chuẩn mực của xã hội phụ quyền.

Lối suy nghĩ này, ngày nay không còn phù hợp. Nhưng chúng là những giá trị được xây dựng trong mấy trăm năm, đã trở thành một phần “vô thức văn hóa” của cộng đồng, một loại định kiến thâm căn cố đế, mà những giá trị bình đẳng nam nữ được xây dựng trong mấy chục năm gần đây, không thể chống lại, hoặc chiến thắng hoàn toàn.

“Theo Sigmund Freud, tính cách con người vô cùng phức tạp và chắc chắn có nhiều hơn một thành tố. Trong học thuyết phân tâm nổi tiếng của mình về tính cách, ông cho rằng tính cách được cấu tạo từ 3 yếu tố. Ba yếu tố này– bao gồm Bản năng (cái ‘nó’), Bản ngã (cái tôi), và Siêu ngã (siêu tôi) – kết hợp với nhau hình thành nên sự phức tạp trong tính cách con người” [3]

Sự đấu tranh của ba yếu tố trong vô thức, và sự mâu thuẫn nội tại của chính bản thân của các yếu tố, vì chứa đựng những giá trị đối lặp nhau, khiến cho chúng ta lưỡng lự trong việc đưa ra quyết định, ly hôn hay không, chia tay hay không?

Nỗi sợ mất mát cũng là một nguyên nhân tâm lý khiến chúng ta lệ thuộc cảm xúc.

Nghiên cứu của Roland G. Fryer, Jr. của ĐH Harvard, Steven D. Levitt và John List của ĐH Chicago, Sally Sadoff của ĐH California San Diego đã chứng minh điều này bằng thí nghiệm về lương thưởng của giáo viên. Thí nghiệm cho thấy, nỗi sợ mất đi thứ mình đang có trong hiện tại, tạo cho con người động lực và có ý nghĩa quyết định hơn, khi so sánh với sự hy vọng về những thứ mà mình sẽ đạt được trong tương lai. [4]

Thuyết Gắn Bó mô tả bản chất về sự gắn bó về mặt cảm xúc của con người được hình thành từ thời thơ bé, cũng có thể giải thích cho sự lệ thuộc cảm xúc. [5]

Có 4 chiến lược gắn bó: An toàn (secure), Lo âu (anxious), Né tránh (avoidant), và Lo âu – Né tránh (anxious-avoidant). Cách gắn bó cảm xúc của một người, trong các mối quan hệ, thường bao gồm cả 4 chiến lược trên, nhưng sẽ có những chiến lược trội hơn.

Nam giới thường thuộc kiểu Né tránh, còn nữ giới thường thuộc kiểu Lo âu, hoặc Lo âu – Né tránh. Càng Lo âu, càng lệ thuộc, càng níu kéo và ràng buộc, thường bị nghĩ là yếu đuối. Càng Né tránh càng tự do, độc lập và cô độc, thường được gắn cho sự mạnh mẽ.

Sự không cân bằng tỷ lệ nam nữ thuộc các kiểu chiến lược, ngoài trải nghiệm cuộc sống và tuổi thơ, còn chịu ảnh hưởng bởi mong đợi xã hội về sự nam tính và nữ tính.

Một nguyên nhân khác xuất phát từ khía cạnh sinh học, đó là sự chi phối của các “hormone” trong cơ thể con người, quan trọng là Oxytocin và Vasopressin. Chúng tạo ra cảm giác hạnh phúc, tin tưởng, duy trì sự chung thủy và gắn bó ở con người trong quá trình kết đôi.

Sự chi phối mạnh mẽ bởi hormone xảy ra ở cả nam và nữ, trong giai đoạn đầu của mối quan hệ, và giảm dần ảnh hưởng theo thời gian, khoảng 3 năm thì trở nên ổn định.

Tin buồn ở đây là, thường thì lượng oxytocin và vasopressin ở nữ sẽ tăng, còn ở nam sẽ giảm, gây ra hiện tượng phụ nữ lệ thuộc nhiều hơn nam giới. Ngoài ra, ở một số nam giới còn xuất hiện gene RS3 334, còn gọi là “gene ly dị” trong DNA gian lận, ảnh hưởng đến sự giải phóng vasopressin. Testosterone cũng ảnh hưởng đến sự chung thủy, vì testosterone tỷ lệ nghịch với vasopressin.

Người ta thường nói “xa mặt cách lòng” để giải thích cho sự tan vỡ của những tình yêu xa. Ngoài khía cạnh tâm lý, thì dưới góc độ sinh học, hiển nhiên là do sự xa cách vật lý làm cơ thể không sản xuất được oxytocin và vasopressin, những thứ chỉ sinh ra khi nhìn ngắm, trò chuyện hay đụng chạm trực tiếp. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy” cũng do sự  tác động của hai hormone này.

– Mày có thù với đàn ông à, viết từ trên xuống dưới toàn chỉ trích nam giơi?
– Không có thù, nhưng tao luôn gặp xung đột với trai thẳng, càng thân thiết lâu năm xung đột càng lớn. Thượng đế đã tạo ra tao để trở thành hủ nữ, mày không biết sao?

Vậy nam giới có bị lệ thuộc cảm xúc không? Có, tất nhiên là có.

Sự khác nhau ở nữ giới và nam giới trong sự lệ thuộc cảm xúc là, cách họ thể hiện ra điều đó. Vấn đề sinh lý là một yếu tố, nhưng văn hóa thường là thứ chi phối mạnh hơn, khiến cho họ, dường như, rất bạc tình và lạnh lùng.

Mong đợi xã hội về mặt nam tính, xuất phát từ người thân, bạn bè và chính bản thân họ, qua sự giáo dục và trải nghiệm trong cuộc sống, làm cho họ không thể thể hiện sự yếu đuối và lệ thuộc, một thứ đặc quyền của nữ giới. Những cảm xúc nữ tính bị đẩy xuống tầng sâu vô thức, chính bản thân họ, thường là, không bao giờ muốn, hoặc dám đối mặt.

Nhưng, nếu nhìn từ góc độ tâm lý học hành vi, chỉ nhìn hành động được điều khiển bằng ý thức chiến thắng sau cuộc chiến đẫm máu ở tầng vô thức, thì nam giới đúng là không lệ thuộc cảm xúc.

– Sự ảo tưởng về nam tính và nữ tính sẽ được thảo luận trong một bài viết khác. 

Đối với người không yêu mình, dù có khóc cạn nước mắt, người ta cũng không yêu mình. Cho nên, đừng biến mình thành thứ rác rưởi vứt đi, hoặc làm những việc vô nghĩa lý, không giá trị.

Dù nước mắt chạy ngược hay chảy xuôi, dù nam hay nữ, cũng vậy thôi.

Bài viết này, không bàn đến những cá nhân có vấn đề nghiêm trọng về mặt tinh thần, ví dụ như, loạn dục ái kỷ, bạo dâm, khổ dâm, bệnh thái nhân cách… [7]

Tham khảo

[1] Báo động vợ chồng trẻ ly hôn
https://www.tienphong.vn/gioi-tre/bao-dong-vo-chong-tre-ly-hon-938685.tpo

[2] Tự lập – yếu tố tiên quyết của hôn nhân
https://tuoitre.vn/tu-lap—yeu-to-tien-quyet-cua-hon-nhan-101211.htm

[3] Bản năng, bản ngã, và siêu ngã (The Id, The Ego and The Superego)
https://trangtamly.blog/2018/11/21/ban-nang-ban-nga-va-sieu-nga-the-id-the-ego-and-the-superego/

[4] Nỗi sợ mất mát và bài học từ Thị Nở
http://tamlyhoctoipham.com/noi-so-mat-mat-va-bai-hoc-tu-thi-no

[5] Thuyết gắn bó
http://tamlyhoctoipham.com/thuyet-gan-bo

[6] ‘Đọc vị’ 10 hành vi của con người
https://vnexpress.net/khoa-hoc/doc-vi-10-hanh-vi-cua-con-nguoi-2861197.html

[7] Sự phụ thuộc cảm xúc và nạn nhân của một người thao túng loạn dục ái kỷ, liệu có sự liên quan
https://ngocquocviet.wordpress.com/2015/05/03/su-phu-thuoc-cam-xuc-va-nan-nhan-cua-mot-nguoi-thao-tung-loan-duc-ai-ky-lieu-co-su-lien-quan/

[ Tự kỷ ] Love makes us a complete human being

img_0977

Phim chống chỉ định với những tâm hồn mong manh yếu đuối dễ vỡ vừa bị người yêu đá, hoặc đá người yêu.

Tựa đề bài viết được trích từ phim Sherlock Holmes BBC. Mặc dù là phim trinh thám hack não, nhưng lại khai thác vấn đề tình cảm gia đình đặc biệt xuất sắc. Gia đình của Holmes lẫn Watson đều là hàng cực phẩm. Trong phim này, còn có nhiều đoạn thoại rất hay, ví dụ như:

“Text, phone, do something when you have a chance. Because the chance is not forever, it had gone before you knew it, before you knew it” hoặc làYour thought on me is the one who I want to be”

Nhưng bài viết này không giới thiệu về Sherlock Holmes BBC, mà là 5 phim sến rện khác, thích hợp cho các cặp đôi xem vào mùa Tết và lễ Tình nhân, ở nhà.

Tại sao là 5 phim? Bởi vì, một số thí nghiệm tâm lý học tình yêu khuyên rằng, một trong 10 biện pháp để duy trình hạnh phúc là, hãy cùng nhau xem từ 5 phim tình cảm trở lên, sẽ có tác dụng tích cực trong 2-3 năm nữa.

1. The Proposal (2005)

Để phim này đứng đầu danh sách là vì tôi thích, vậy thôi. Sandra Bullock và Ryan Reynolds là một cặp đôi rất đẹp, diễn xuất rất tốt.

Chuyện phim bắt đầu khi bà sếp Canada “thét ra lửa” bị vướng vấn đề visa, bắt buộc phải kết hôn để ở lại Mỹ, vì sắp được lên chức, ai nỡ bỏ. Và bà sếp đã đem anh chàng trợ lý luôn bị nàng hành hạ ra làm cừu thế mạng. Một thỏa thuận hôn nhân bắt đầu, nhiều chuyện dở khóc dở cười đã xảy ra khi cả hai về dự sinh nhật của bà nội anh.

Phim kết thúc tốt đẹp, nội dung không có gì xuất sắc, nhưng tính cách các nhân vật cả chính lẫn phụ đều rất thú vị. Bởi vì phim nhẹ nhàng lãng mạn và cho cảm giác viên mãn, nên xem xón, sẽ rất hài lòng thư thái, không gây ức chế vì các hành động ngu xuẩn của nhân vật.

2. Passengers (2016)

Phim khoa học viễn tưởng kết hợp tình cảm với sự góp mặt của Jennifer Lawrence and Chris Pratt, toàn siêu anh hùng của Marvel nha, nhưng lần này họ sẽ thành một cặp.

Chuyện tình yêu bắt đầu khi anh chàng kỹ sư phải tỉnh dậy sớm hơn 90 năm, trên đường đến hành tinh mới và xây dựng sự sống, vì sự cố hy hữu của tàu vũ trụ. Sau thời gian cô độc hoành tráng, anh quyết định đánh thức “nàng công chúa ngủ trong rừng” của mình. Sự ích kỷ trong tình yêu sẽ dẫn đến thảm họa là có thật. Nhưng may mắn kết thúc sẽ không khiến người xem đau tim, mặc dù, nhiều đoạn đồ thị nhịp tim cũng hỗn loạn lắm.

3. The Wow (2012)

Dựa trên một câu chuyện có thật. Tình yêu trong phim của hai nhân vật chính được Rachel McAdams and Channing Tatum thể hiện khá tốt, tuy không xuất sắc lắm.

Nếu một ngày, bỗng nhiên, người yêu hoặc vợ chồng bạn bị mất trí nhớ, quên mất mọi ký ức, mọi cảm xúc giữa hai người, thì bạn sẽ làm gì? Đó là điều mà nam chính của chúng ta phải đối mặt. Bởi vì là một truyện có thật, nên không có những đoạn cao trào kịch tính, nhưng phim vẫn đủ mang đến cho người xem hy vọng về hạnh phúc và tình yêu tồn tại trong hiện thực.

4. The Time Traveler’s Wife (2009)

Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên, trong phim này, sẽ gặp lại Rachel McAdams , nhưng diễn cùng một anh chàng đẹp trai khác là Eric Banadinović.

Hai nhân vật chính của chúng ta gặp nhau từ khi, cô chưa tới 10 tuổi, còn anh thì đã tầm 40, đúng kiểu vợ nuôi từ bé. Nhưng, sự kiện gặp gỡ định mệnh đó là do, anh là người di chuyển xuyên thời gian, một loại khả năng siêu phàm mà anh không thể điều khiển được. Phim có những tình tiết cực kỳ dễ thương, và đôi chút hack não. Nhưng đoạn kết hạnh phúc hay không, là tùy vào người xem.

Một phim tình cảm lãng mạn, với một vài yếu tố giả tưởng, nhưng sẽ khiến người xem phải suy nghĩ về hững thứ gọi là định mệnh, hay nhân quả.

5. Mr. Right (2015) 

Xem xong chỉ có thể nói, thiệt bệnh hoạn, nhưng tui thích, đặc biệt là tính cách của hai nhân vật chính, được thể hiện bởi   Sam Rockwell và Anna Kendrick.

Phim là sự kết hợp của yếu tố hành động, hài hước và tình cảm lãng mạn, với sự điên khùng của mọi nhân vật, cả chính lẫn phụ. Một anh sát thủ bị rối loạn cảm xúc yêu một cô gái bị bệnh tâm thần phân liệt. Sự kết hợp hoàn hảo của tạo hóa. Chuyện tình cũng có lắm khúc chiết, và thiếu nhân tính một cách sâu sắc, nhưng có một kết thúc hạnh phúc trọn vẹn, và chết nhiều người lắm. Thôi được rồi, dù sao cũng là phim.

Nói chung, phim thích hợp với những tâm hồn biến thái, đang muốn rắc đường cho cuộc đời, sau giai đoạn ngập ngụa trong mớ truyện kinh dị.

Tóm lại, xem phim thôi, nhưng đừng ảo tưởng, lãng mạn thôi, đừng lãng mạn quá, sụp hố ráng chịu. Khi yêu, IQ chắc chắn sẽ tụt dốc, đây là tiên đề khoa học không cần chứng minh, nhưng người xưa nói, ngốc nhân có ngốc phúc, chọn IQ hay ngốc phúc thì tùy. Trên đời này, mọi lựa chọn đều có giá của nó.

[ Tự kỷ ] Khi cổ tích chỉ là trò lừa đảo

Tale of Tales  (2015)

Sống lãng mạn cũng là một cái nghiệp, thích những câu chuyện cổ tích với kết thúc “hạnh phúc bên nhau mãi mãi” cũng là một cái nghiệp. Cho nên, để bớt tạo nghiệp, nhưng vẫn muốn lạc trôi trong thế giới cổ tích, hãy xem Tale of Tales.

Phim chống chỉ định với trẻ em, người già và phụ nữ mang thai hoặc đang cho con bú.

Sự liên kết 3 tuyến truyện trong phim có vẻ hơi rời rạc, nhưng xem vẫn hiểu, mà thật ra cũng chẳng cần liên kết. Có thể xem chúng là 3 câu chuyện cổ tích riêng biệt, tách ra vẫn đầy đủ nội dung. Thông điệp chung duy nhất là nhân quả.

Trên đời này, cái gì cũng có giá của nó. Ta phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Vì quyền lực. Vì sắc dục. Vì tham vọng. Vì ước mơ.

Phim mang màu sắc rất u ám, nhưng rất đẹp và đầy tính nghệ thuật, như cách mà các nhân vật phải trả giá cho những tham vọng của mình.

Một bà hoàng hậu hy sinh mạng sống của người chồng yêu thương mình, để có được đứa con trai chẳng cần đến mình, cuối cùng biến thành quái vật, vì lòng tham và sự chiếm hữu.

Con người lúc nào cũng vậy, không biết trân trọng những người yêu thương mình ngay bên cạnh, luôn tìm kiếm những thứ xa xôi, đánh đổi hạnh phúc hiện tại để giữ lấy một ảo tưởng tốt đẹp trong tương lai. Nhưng đến cuối cùng, tất cả chỉ là cát bụi, và có lẽ, họ cũng chẳng biết hối hận, hay nhìn ra sự thật.

Một nàng công chúa nhàm chán cuộc sống nhung lụa, muốn khám phá thế giới bên ngoài bằng việc kết hôn với một chàng hoàng tử hay hiệp sĩ như cổ tích, nhưng người chiến thắng cuộc kén rễ lại là một quái vật. Thoát khỏi thứ gông xiềng này, lại rơi vào một ngục tù khác tồi tệ hơn.

Đó là cái giá của sự tự do. Và cái giá tiếp theo của sự tự do thứ hai là mạng sống, của người khác, của quái vật chồng nàng, và sự ngây thơ lương thiện của chính nàng. Chỉ có nàng mới cứu được nàng, bằng cách giết chồng mình. Không ai giết được quái vật để giải thoát cho nàng, ngoại trừ nàng. Vì quái vật yêu nàng.

Đôi khi, tình yêu, chưa hẳn sẽ được báo đáp bằng tình yêu, như tình yêu của cha nàng dành cho nàng, tình yêu của quái vật dành cho nàng. Bởi vì, tình yêu như thế là sự ràng buộc, là thanh kiếm chặt đứt đôi cánh tự do.

Cuối cùng, điều còn lại ở những người sống trong thứ tình yêu xiềng xích, chỉ là một linh hồn bất chấp lương tri, tàn nhẫn độc ác, để có được tự do.

Một vị vua yêu thương con gái mình, không muốn cô kết hôn rời xa mình, đã dùng bộ da của con bọ chét khổng lồ mình nuôi, một con quái vật, để thử thách những chàng rễ tương lai, với suy nghĩ không ai sẽ đoán ra được.

Nhưng trên đời này không gì là không thể, và quái vật chỉ có thể kêu gọi quái vật. Một tình yêu méo mó và kỳ dị cuối cùng sẽ dẫn đến những điều méo mó và kỳ dị mà thôi. Cái giá mà ông phải trả, chính là nhìn đứa con gái mình yêu thương nâng niu trên tay trở thành vợ một con quái vật.

Thật ra, vấn đề không phải là yêu nhiều hay ít, yêu hay không yêu, mà là yêu như thế nào để không khiến tình yêu trở thành tội lỗi.

Và còn rất nhiều những câu chuyện khác, thể hiện sự bấp bênh và chênh vênh của hạnh phúc, khi điều đó được xây dựng trên những tham vọng, dối trá, bất công, sắc dục… như hình ảnh người đi trên dây qua chiếc giếng, hay qua một vực thẳm, ở cuối phim.

 

[ Tự kỷ ] Tình kiếp, thế gian na đắc song toàn pháp

Tình yêu là khi ta chấp nhận khoác cho Người chiếc áo cà sa, rồi buông tay từ bỏ.

Tình yêu là khi ta chấp nhận trả cho Người đôi cánh tự do, rồi buông tay từ bỏ.
Người là gió, gió phải được tự do.

“Tây Du Ký 3: Nữ Nhi Quốc” chỉ là một phim trung bình, nhưng có thể nói lên được một chân lý: Tình kiếp là kiếp nạn đáng sợ nhất của thầy trò Đường Tăng.

Bởi vì, kiếp nạn này xuất phát từ bản tâm của Đường Tăng – linh hồn của cuộc hành trình đến Thiên Trúc để thỉnh chân kinh. Nói chung, kiếp nạn nào xuất phát từ nội bộ cũng đáng sợ hơn ngoại giới, cũng như cách Bạch Cốt Tinh đã chia rẽ và phá hoại tình cảm thầy trò lẫn niềm tin giữa Đường Tăng và Ngộ Không.

Có rất nhiều người khen bản phim kinh điển 1986, khi so sánh cách hai phim xây dựng mối tình ngang trái của Đường Tăng và Nữ vương, nhưng bản thân tôi thích phim mới hơn, bởi vì, tình yêu lần này được khắc họa rất rõ từ hai phía, chứ không phải từ một phía Nữ vương như cách tôi cảm nhận khi xem phim 1986.

Bản cũ, cho tôi cảm giác Đường Tăng sợ hãi và lo ngại Nữ vương hơn là yêu thương. Trong khi bản mới, cho thấy sự khắc khoải, rung động, sợ hãi, lo lắng, yêu thương và đặc biệt là sự thấu cảm giữa hai người.

Mở đầu phim, sẽ có cảm giác “hai người yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên”, nhưng những phân đoạn sau sẽ phủ nhận điều này. Nếu có chăng, ban đầu chỉ là sự hiếu kỳ ở Nữ vương và sự choáng ngợp ở Đường Tăng. Tình yêu thật sự được xây dựng từ từ qua những lần gặp mặt, tiếp xúc và trải qua thử thách.

Phim sử dụng khá nhiều hình ảnh ẩn dụ. Tôi thích nhất là lúc Đường Tăng và Nữ vương lênh đênh trên Khổ Hải, đó là lúc vị chân tu gần như buông bỏ đạo pháp để nắm tay hồng nhan, có lẽ, chỉ khi cùng nhau chìm ngập trong bể khổ mới tìm được chân tình. Và cảnh chiếc áo cà sa được Ngộ Không khoác lên người Đường Tăng mấy lần nhưng cứ tự rơi xuống, khi Thánh Tăng đã tự mình động tâm thì ai cũng không giúp được.

Còn một mối tình khác, cũng bị ngăn cách bởi trách nhiệm và bổn phận, đó là Quốc sư và Hà Thần. Nhưng theo cảm nhận của tôi thì lý do cho sự tan vỡ này không đủ thuyết phục. Bao nhiêu năm cống hiến cho Nữ Nhi Quốc và Nữ vương cũng trưởng thành, Quốc sư có thể tự do đi tìm hạnh phúc riêng mình, huống chi, từ chối kiểu đó làm cả vương quốc gặp nạn thì còn tệ hơn. Đáng thương cũng chỉ có Hà Thần.

Có lẽ, nhân vật một lòng thỉnh kinh, không phạm sai lầm duy nhất trong phim là Ngộ Không, người bất chấp tất cả để lọai bỏ mọi trở ngại trên con đường đến Tây Trúc của sư phụ, thậm chí, cả việc giết đi những sinh linh vô tội chỉ mới tượng hình. Đường Tăng không nhẫn tâm, thì Ngộ Không sẽ nhận tội nhẫn tâm.

Viết bài này để nói về tình kiếp của Đường Tăng và Nữ vương, chứ thật ra, tôi ship Đường Tăng và Ngộ Không cơ. Bởi vì, tình yêu thật sự là ủng hộ lý tưởng của nhau. Và cuối cùng, Nữ vương cũng hiểu ra điều này, cũng chấp nhận khoác cho Đường Tăng chiếc áo cà sa, rồi buông tay từ bỏ. Còn Đường Tăng, đã hiểu ra rằng, yêu Nữ vương và yêu chúng sinh thật ra không có sự khác biệt, nhưng tôi thấy chân lý này khá là ngụy biện.

Suy cho cùng, đâu phải chỉ có những vị chân tu khổ hạnh, vương công quý tộc, thần thánh yêu ma mới gặp tình kiếp, con người bình thường cũng gặp đó thôi. Ái biệt ly và cầu bất đắc, ai cũng phải trải qua. Cho nên, nếu một ngày, người yêu rời bỏ bạn đi xa, thì cứ xem như họ tìm thấy đạo pháp của riêng mình, trên con đường đó bạn không thể đi cùng, bạn vẫn cứ là Nữ vương tràn đầy vinh hoa phú quý.

Ahaha, để yên cho Uyên ảo tưởng.

Thơ Thương Ương Gia Thố, vị Đạt Lai Lạt Ma thứ 6 của Tây Tạng.

“Tự tàm đa tình ô phạm hành,
Nhập sơn hựu khủng ngộ khuynh thành.
Thế gian na đắc song toàn pháp,
Bất phụ Như Lai bất phụ khanh?”

Nguồn ảnh và caption: http://kenh14.vn/tay-du-ky-tinh-yeu-la-khi-ta-chap-nhan-mac-cho-nguoi-chiec-ao-ca-sa-roi-buong-tay-tu-bo-20180218010607554.chn

[ Tự kỷ ] Rừng Nauy, khi sóng não không cùng tần số

Bây giờ mà viết về Rừng Nauy đúng là không bắt kịp trend của thời đại, nhưng lỡ đọc rồi thì phải viết thôi, viết cho đỡ mốc meo wordpress, viết cho não đỡ mất nếp nhăn. Thật ra, nếu dịch tên tiếng Anh một cách chính xác, phải là Gỗ Nauy, theo bài hát, căn phòng được thiết kế hoặc trang trí bằng gỗ Nauy.

Có quá nhiều bài viết về Rừng Nauy, vì đây là một tác phẩm rất nổi tiếng của Haruki Murakami, nhưng đọc xong, bạn không cảm thấy nó hay như lời đồn, không có gì khó hiểu hay thú vị, dù nhìn với góc độ nào. Cho nên, chắc chắn bài viết này không phân tích về Rừng Nauy từ góc độ văn chương, cũng sẽ không từ góc độ văn hóa, mà bạn cũng không biết chính xác từ góc độ gì.

Thôi thì nghĩ gì viết vậy, thấy gì viết vậy và cảm gì viết vậy.

Suy nghĩ đầu tiên của bạn về các nhân vật là “trẻ trâu vl”, ừ thì không thể trách, đều nằm ở độ tuổi trên dưới hai mươi cơ mà. Cho nên, chẳng có gì ngạc nhiên khi chúng ta nhìn thấy những cuộc đời hỗn độn của một thế hệ hỗn độn. Và nếu sự hỗn độn này phản ánh hiện thực xã hội, thì với bạn, nó chưa đủ.

Nếu phải chia phụ nữ và đàn ông ra làm 4 loại người, thì tất cả bọn họ đều thuộc dạng “the boy or the girl” hoặc “play boy or play girl”, ngoại trừ Reiko nằm ở mức “confused man or confused woman” và còn lâu mới đạt đến “right man or right woman”. Cho nên, cách hành xử của các nhân vật với tình dục trong truyện rất sai lầm.

Ủa, vậy chớ mấy người tưởng tác phẩm văn học viết về tình dục là luôn luôn đúng hả? Ngưng ảo tưởng giùm cái, nếu không muốn có cuộc đời bi kịch như các nhân vật, ngoại trừ đám tiểu thuyết lãng mạn HE, vì chúng không có chút hiện thực nào hết.

Khi đọc về những đoạn liên quan đến tình dục trong Rừng Nauy, suy nghĩ đầu tiên của bạn là, may cho các nhân vật quá, thời đó HIV/AIDS chưa trở thành đại dịch, bệnh này được tìm thấy lần đầu năm 1981 tại Hoa Kỳ.

Nhưng, phải thừa nhận rằng, bản chất con người, những ham muốn tình dục trong phần sâu thẳm nhất của con người, được Rừng Nauy mô tả rất đúng.

Không đúng sao được, dùng phân tâm học của Freud để giải thích rất hợp lý mà, nhiều khi bạn còn nghĩ rằng, tác giả đang dùng câu chuyện tình tay ba trong Rừng Nauy để giảng giải về “xung năng chết – Naoko” và “xung năng sống – Midori” luôn lôi kéo “con người – Toru”.

Cuối cùng, dường như Midori đã thắng vì Naoko chết. Thật ra thì, cho dù Naoko không chết, Midori vẫn sẽ thắng. Trong hiện thực, một mối tình tay ba sẽ là như thế. Người nào cho quan hệ tình dục trước, người đó thua, tất nhiên là thua theo quan điểm truy cầu hạnh phúc đúng nghĩa, chứ không đơn giản mục đích cuối cùng chỉ là một đám cưới vì dính bầu.

Bởi vì, đàn ông là những người đi chinh phục, chỉ khi chinh phục và vượt qua thử thách, họ mới xây được cảm giác yêu, yêu đúng nghĩa. Còn những thứ được quá dễ dàng, họ sẽ không quý trọng, chưa xây được tình yêu đã không quý trọng thì còn nói gì nữa.

Tình yêu thuộc về tâm lý vô hình, tất nhiên, nhưng nếu không có tình dục hữu hình thì sẽ thành tình tri kỷ. Và nếu đã gắn với tình dục, thì chắc chắn có vấn đề sinh lý, mà đã là sinh lý thì có thể đo đếm trên cơ thể. Sinh lý và tâm lý có mối quan hệ biện chứng. Và trò đùa của tạo hóa nằm ở cấu tạo cơ thể của nam và nữ.

Tình dục càng đầy đủ, tình yêu của nam càng giảm, tình yêu của nữ càng tăng, bởi sự tác quái và pha trò của các loại hoóc môn vasopresion, oxytocin, testosterone,  estrogen, adrenaline, dopamine và serotonin… Nhưng, nếu gặp phải sự tổn thương về mặt tâm lý, dù là nam hay nữ, thì tình yêu cũng sẽ giảm như nhau, đến lúc đó, chắc chỉ có nam giới là còn muốn tình dục, đơn giản chỉ là tình dục.

Vậy tình dục khi nào là hợp lý? Bắt thang lên hỏi ông trời, nhưng chắc chắn không phải là lúc chỉ mới quen nhau một hai ngày, một hai tháng, khi hai người chỉ mới ở giai đoạn hẹn hò tìm hiểu. Chỉ có thể nói rằng, khi bạn đã cảm thấy đúng lúc, khi tình yêu của hai người đủ lớn, khi yêu đúng nghĩa.

Hãy nhớ rằng, phụ nữ, ngu thì chết chứ bệnh tật gì.

Thật ra, mỗi lần nghe đến sự ngược chiều giữa các loại hooc môn trong cơ thể nam và nữ, bạn lại nghĩ đến câu chuyện ăn táo của Adam và Eva. Tội tổ tông, bị nguyền rủa. Con người muốn ăn trái cấm, nhưng vẫn hạnh phúc, chỉ có một cách duy nhất là phải vượt qua thử thách, phải chờ đợi, phải bỏ công sức và thời gian.

Những thứ có được quá dễ dàng đều không đáng trân trọng, tình dục cũng như thế, người phụ nữ mang đến tình dục, cũng như thế. Mối quan hệ giữa Hatsumi và Nagasawa là ví dụ điển hình.

Quay lại Rừng Nauy, cảnh quan hệ tình dục làm bạn phản cảm nhất, chính là cảnh cuối cùng, Toru và Reiko. Tại sao? Bởi vì, tình dục không phải là giải pháp cho mọi đau khổ. Cảnh đó xuất hiện làm hình tượng đẹp về một tình bạn phi giới tính sụp đổ cái rầm.

Nhưng nếu nhìn việc này như một kiểu nhân quả. Naoko và Toru quan hệ để “xoa dịu nỗi đau” từ cái chết của Kizuki, thì đến lượt Reiko và Toru quan hệ để “xoa dịu nỗi đau” từ cái kết của Naoko.  Quan hệ với người yêu của bạn thân để “xoa dịu nỗi đau” từ cái chết của bạn thân. That’s great !!! Ok, I’m fine !!!

Lúc này, tôi lại nhớ đến một quyển sách rất thú vị, Sex at Dawn – Tình dục thuở hồng hoang. Một trong những vấn đề sách đặt ra là, nếu nhiệm vụ thiêng liêng và cao cả nhất của tình dục là để duy trì nòi giống, thì tại sao chúng ta lại cảm thấy đau khổ và ghê tởm gấp nhiều lần, khi người yêu hoặc bạn đời dang díu với người thân của ta, thay vì một kẻ xa lạ? Duy trì nòi giống là truyền lại bộ gen đúng không, gen của mình và người thân càng giống nhau so với người lạ, không phải sao?

Thật ra, không chỉ là người thân, mà bạn thân, cũng làm cho nạn nhân cảm thấy sự tổn thương cùng cực, không thua kém gì. Nhưng sự phản bội đó lại có một sức quyến rũ khủng khiếp. Bởi vì nó bị cấm cản, cũng tương tự như sự cấm cản loạn luân, dựa trên những quy chuẩn đạo đức của xã hội.

Tóm lại là, những điều càng bị cấm cản, càng bị lên án, thì khi được quyền chà đạp lên nó, con người sẽ càng cảm thấy thỏa mãn, bao gồm cả khoái cảm tình dục. Muốn biết thêm chi tiết, xin liên hệ Vật Tổ và Cấm Kỵ của Freud nói riêng, và phân tâm học nói chung.

Cho nên, chẳng có gì ngạc nhiên khi Naoko có thể quan hệ với Toru thay vì Kizuki, còn cảnh quan hệ của Toru và Reiko thì tràn đầy nhục cảm và dài dòng quá thể.

Và Reiko hiển nhiên là một người song tính, xu hướng tính dục như một dải cầu vòng đa sắc, chứ không chỉ hai màu đen trắng. Mà phải thừa nhận là, mấy nhân vật trong truyện dậy thì sớm dữ dội, ăn chơi sớm dữ dội.

Ở độ tuổi mười ba, bạn đang cắm đầu làm bài tập về nhà, các nhân vật đã yêu đương và chạm cửa tình dục. Ở độ tuổi hai mươi, bạn đang ăn ngủ ở thư viện và gặm bánh mì, các nhân vật đi bar và lăn giường thâu đêm suốt sáng. Cho nên, không có gì ngạc nhiên khi bạn không có chút đồng cảm nào.

Sóng não không cùng tần số cơ mà.

[ Phim ] Người Bất Tử

Ngày Chưa Giông Bão – OST Người Bất Tử

“Vấn đề không phải là sống bao lâu mà là sống như thế nào” 

Đó là thông điệp đầu tiên tôi nghĩ đến sau khi phim kết thúc. Thông điệp không mới, nhưng được kể một cách thú vị.

Phim có rất nhiều điều đáng khen, nhưng tôi cứ lăn tăn mãi, nữ chính ấy mà, lên làm bà địa chủ rồi vẫn ngồi hát ả đào hay sao? Nghe đồn ngày xưa, xướng ca vô loài, nữ chính chắc là phải rất yêu nghề, hát vì đam mê chứ không phải vì tiền, tinh thần rất đáng học hỏi.

Cảnh mấy bữa tiệc ăn chơi rất hoành tráng, rất có không khí của Số Đỏ, xem thỏa mãn ghê gớm, và tôi phải ồ lên khi mấy bộ “sườn xám” xuất hiện đẹp vật vã. Nếu cắt cảnh hai chị “sườn xám” ngồi cạnh nam chính ra, chắc chắn tôi sẽ nghĩ đến Sắc, Giới.

Khẳng định là nam chính rất giàu, gái “áo dài” để cưới làm vợ, còn chơi thì chọn gái “sườn xám” nhở?

Bối cảnh rất đẹp, đẹp lộng lẫy, từ cảnh thiên nhiên đến nhân tạo. Nhạc phim hay, rất đúng chỗ và gợi cảm xúc. Diễn xuất đồng đều, đặc biệt là nam chính, nhưng Jun Vũ khiến tôi liên tưởng đến vai Tấm kinh điển của Hạ Vy, không xuất hiện phim auto hay.

Nói chung là phim hay, đáng xem. Và điều mà tôi nhớ nhất là câu chuyện tình yêu giữa Hùng và Duyên. Thật ra thì, đoạn tình duyên này có liên hệ với kiếp trước hay không, vẫn đầy ý nghĩa nhân văn và tuyệt đẹp, nhân vật nữ có phải là một hay không, vẫn làm người xem rung động.

Và điều làm nên cảm xúc này ở tôi, một phần rất lớn là nhờ diễn xuất của Thanh Tú và Ngọc Ngoan. Từng ánh mắt, từng nụ cười, từng câu nói của hai diễn viên đều chứa đựng tình yêu với sự gắn kết kỳ lạ.

Những khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy thuyết phục và tự nhiên, khiến tôi tin vào tình yêu chân thành giữa hai người, những kẻ tìm kiếm hạnh phúc và làm lại cuộc đời sau bao tổn thương.

Khi bài hát Ngày Chưa Giông Bão vang lên giữa cảnh thiên nhiên hoang sơ cùng với hình ảnh đôi nam nữ, tôi đã mỉm cười. Phải nói là rất lâu rồi, mới có một cặp đôi trên màn ảnh Việt Nam làm tôi mỉm cười, vì trái tim bị lây động trước tình yêu mà họ thể hiện.

Nếu so sánh hai mối tình của Hùng, trong sự không liên kết, thì tình yêu với Duyên mới chính là hạnh phúc thật sự. Một hạnh phúc đơn sơ bình dị được xây dựng bằng hai bàn tay trắng, chỉ có tình yêu, không giàu sang, không quyền thế. Nhưng đáng tiếc là sợi dây nhân quả vẫn kéo bi kịch đến với hai người.

Nhìn vào câu chuyện ấy, chỉ có thể nói rằng, không phải lúc nào người ta có tiền, có quyền, có được mọi thứ mình muốn cũng sẽ có hạnh phúc. Bởi vì dục vọng của con người là không đáy và tham sân si không tha cho ai.

Cho nên, vấn đề không phải là sống bao lâu mà là sống như thế nào.