[ Ngắn ] Trái Nước của loài Tinh Tinh

Tác giả: Bạch Tử

Thể loại:  hài hước, hoang tưởng

Độ tuổi:  M/16+

Tình trạng: hoàn thành

Cảnh báo:  Không mang truyện ngắn “Trái Nước của loài Tinh Tinh” ra khỏi trang wordpress Lạc Hoa Viên bằng bất cứ hình thức nào.

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa. Nguồn yan.vnẢnh chỉ mang tính chất minh hoa. Không liên quan đến nội dung truyện. Nguồn yan.vn

.

Ngày xửa ngày xưa… Vào đề thế này cho có không khí vậy thôi, chứ truyện hoang tưởng thì làm gì có xửa với xưa.

Ngày xửa ngày xưa, tại một hệ vũ trụ XXX được tạo ra từ một trong những vụ nổ Big Bang, có một thiên hà XX, trong thiên hà này có một hệ mặt trời XX.  Hành tinh duy nhất trong hệ mặt trời này có sự sống mang tên Trái Nước với hơn 3/4 diện tích được nước bao phủ. Cho nên, loài động vật bậc cao làm chủ hành tinh này có một tình thần nồng nàn yêu nước. Loài vật đó là được các nhà bác học của chính chủng loài đặc tên là Tinh Tinh, một danh xưng cao quý được viết hoa để nhấn mạnh trình độ văn minh với các loài động vật khác.

Loài Tinh Tinh đã phát triển xã hội đến trình độ rất cao. Tiền dùng để đánh giá mọi thứ, tiền là tiên là Phật, là sức bật của tuổi trẻ, là sức khỏe của tuổi già… Cho nên, mỗi khi được miễn phí, tức là không tính tiền thì mọi con Tinh Tinh đều rất hăng hái hưởng ứng, cho dù phải bon chen xô lấn, phơi nắng đội mưa, cũng không ngăn được tinh thần xông pha vì miễn phí của Tinh Tinh. Và sự miễn phí liên quan đến nước, bất cứ loại nước nào, đặc biệt là nước ngọt, lại càng thu hút Tinh Tinh, nhất là trong mùa nắng nóng.  Vì mỗi con Tinh Tinh đều có một bộ lông dày, cho dù màu vàng, trắng, đen khác nhau, nên trong mùa nóng dễ sinh ra cháy rận và bốc mùi, thế nên càng cần nước.

Chuyện xảy ra vào năm 2 ngàn 0 trăm hồi đó, khi công viên nước YNMN mở cửa miễn phí trong một buổi sáng, rất nhiều con Tinh Tinh đã leo tường vượt rào vào tham gia sự kiện, với tinh thần vô cùng hào hứng và phấn khởi, cho đến khi một đám Tinh Tinh bắt đầu hành động như kiểu tổ tiên của chúng thời ăn lông ở lỗ.  Đám Tinh Tinh này là giống đực, chúng tập trung thành bầy đàn, bắt đầu diễu hành qua các dòng nước, phơi bày sự hùng dũng thiện chiến của mình. Chúng tạt nước, nhận nước, xé quần áo, sờ mó, cấu xé, bất cứ nạn nhân nào bị bắt được. Với sự văn minh lịch sự của loài Tinh Tinh, những con Tinh Tinh xung quanh đứng nhìn, cười vỗ tay như xem biểu diễn xiếc thú. Chúng đưa xì-mác-phôn lên chụp ảnh, quay phim và tung lên mạng in-tẹc-nét.

Một số con Tinh Tinh đã nói rằng: “Chúng tôi bị quấy rối tình dục, bị bạo hành và thậm chí là bị cưỡng dâm”. Nhưng đáp lại lời kêu cứu này là hàng triệu câu chửi của những con Tinh Tinh khác. Những Tinh Tinh nữ thì bảo rằng: “Đã là thân nữ Tinh Tinh thì đừng ăn mặc hở hang vẹo qua vẹo lại, đừng ham hố nhảy vào chỗ đông người, bị vậy là đáng đời…”. Những Tinh Tinh nam thì bảo rằng: “Trái cây đến miệng Tinh Tinh không ăn bỏ phí” … Túm cái váy lại là không có bao nhiêu những câu cảm thông, chia sẻ từ những con Tinh Tinh đồng loại.  Ngay cả  nhà chức trách của xã hội Tinh Tinh cũng ngồi chơi xơi nước, trở thành bù nhìn, chẳng làm gì cả.

Tội lỗi xúc phạm đồng loại này lại được đánh trống lãng bằng một việc vô cùng ngớ ngẩn khác. Đó là những con Tinh Tinh chửi nhau vì tính văn hóa vùng miền của loài Tinh Tinh trên Trái Nước. Chửi nhau như thế thì sướng miệng lắm, nhưng mấy con Tinh Tinh quên rằng sự nhục nhã chung này là của tất cả những con Tinh Tinh sống trên Trái Nước. Những con Tinh Tinh thích đổ lỗi cho nhau, thích đẩy trách nhiệm cho nhau, để cảm thấy bản thân chúng ưu việt và thanh cao hơn những con Tinh Tinh khác, đặc biệt là những con Tinh Tinh sống ở nơi khác.

Thế là những con Tinh Tinh bị lạm dụng trong sự kiện miễn phí kia đành phải cắn răng im lặng, vô góc nhà tự kỷ nhổ lông và khóc với nhau.

Điều này cũng không khác được, khi mà những quyển sách được xuất bản của loài Tinh Tinh đang cổ vũ cho hành động quấy rối, cưỡng dâm, lạm dụng tình dục, một cách cá nhân lẫn tập thể đang được xuất bản tràn lan, với sự thờ ơ của những con Tinh Tinh, và cả sự ủng hộ của những con Tinh Tinh khác. Một số lượng đáng kể những con Tinh Tinh nữ mơ mộng, nhìn đời bằng cặp mắt màu hồng tin rằng lạm dụng, cưỡng dâm, quấy rối của một con Tinh Tinh giàu sụ đẹp lông là tình yêu khắc cốt ghi tâm, kết thúc của những chuyện tình máu Tinh Tinh này là chàng và nàng sống hạnh phúc mãi mãi. Cho nên mấy chuyện kiểu này vẫn liên tục được xuất bản với những cái tên rất khêu gợi “Dục tình”, “Một tuần ăn nằm”, “Cùng giường với sói”, “Nở bông”… và được ủng hộ nhiệt liệt, nhiệt liệt như cái tinh thần nồng nàn yêu nước của loài Tinh Tinh.

Nhưng mấy con Tinh Tinh đã quên rằng: “Lạm dụng, cưỡng dâm, quấy rối tình dục thì cá nhân hay tập thể, giàu hay nghèo, xấu hay đẹp, cũng là lạm dụng, cưỡng dâm, quấy rối tình dục”.

Một số con Tinh Tinh hét lên rằng: “Thế giới này điên rồi, thế giới này thật là động kinh, hãy hành động để ngăn chặn sự điên loạn này”. Những tiếng kêu của những con Tinh Tinh chìm nghỉm trong tiếng kêu của những con Tinh Tinh khác trong mùa động dục. Những con Tinh Tinh kêu cứu bị xem là mắc bệnh tâm thần, những kẻ không bình thường và bị tống vào bệnh viện để chữa trị tâm lý.  Cuối cùng, sau những biện pháp sốc điện, uống thuốc quá liều, phẫu thuật thần kinh… thậm chí bị cưỡng dâm, quấy rối và lạm dụng tình dục. Những con Tinh Tinh này bắt đầu rụng lông, hoặc lông không còn dài mịn, lông của chúng trở nên ngắn mỏng, gien của chúng cũng bị biến đổi. Cho nên, loài Tinh Tinh đã xem chúng là quái thú cần phải loại bỏ. Sắc lệnh được ban hành và chúng sẽ bị hành quyết.

Thế là những con Tinh Tinh đột biến gien này phải tập hợp lại, cùng nhau chạy trốn. Trong một đêm trăng thanh gió mát, những con Tinh Tinh trụi lông đồng loạt bẻ khóa chuồng sắt, lao ra khỏi bệnh viện tâm thần, đồng thời đốt luôn bệnh viện. Chúng chạy trốn vào rừng. Chúng đi mãi đi mãi. Nhưng rừng còn đâu nữa khi mà rừng đều bị đốn sạch để khai thác bô-xít và xây nhà máy thủy điện. Cuối cùng, tất cả những con Tinh Tinh đột biến gien trụi lông đều chết khô giữa sa mạc bởi sự truy đuổi, vì chúng không thể sống thiếu nước, bởi tinh thần nồng nàn yêu nước.

Sài Gòn, 11:20 AM, ngày 23/4/2014

[ Tự kỷ ] Chuyện bên lề bài viết “Ngôn tình và quyền lợi của người tiêu dùng”

Bài viết “Ngôn tình và quyền lợi của người tiêu dùng”  có có phần logic hơn “Ngôn tình và quyền tự do” trong vấn đề luật pháp, bởi vì tôi đã có kinh nghiệm so với bài trước, có lẽ nên sửa lại bài trước cho có hệ thống hơn một chút, nghĩa là phải xét từ luật, đến nghị định, rồi thông tư; phần hiến pháp và nghị quyết vẫn để cuối bài cho có sức nặng.

Mấy ngày nay, tôi vùi đầu vào những văn bản luật, dì tôi hỏi rằng tôi đang làm gì mà tụng kinh ghê thế. Tôi kể dì nghe về lý do không gắn rating 18+ của Nanubooks. Dì nói rằng tôi cứ viết, dì sẽ cho tôi 1 like trên facebook. Người nhà tôi đúng là xì tin ghê quá.

Thật ra, nếu không có những câu phản hồi quá “xuất sắc và thông minh” của Nanubooks thì tôi cũng không nổi sân mà viết bài phân tích này.  Vì tôi không có siêng đến mức ngồi đọc Dụ tình. Phải nói là sau khi tôi đọc xong Dụ tình, tôi cảm thấy ngưỡng mộ tôi lắm luôn. Bởi vì tôi có thể  “gặm” được một thứ rác của rác không thể tái chế như vậy.  Thôi thì xem như là làm công ích cho xã hội.

Viết được bài này phải cảm ơn Page Anti nhiều lắm, vì nhờ họ gửi ảnh chụp mà tôi có thể đọc được bản xuất bản của Dụ tình. Thành thật mà nói thì so với bản trên mạng chẳng khác bao nhiêu. Như vậy được gọi là có chỉnh sửa biên tập một cách tỉ mỉ sao?  Mỗi lần nghĩ đến tôi lại muốn chửi thật nặng. Bài viết như vậy là tôi đã cố gắng lịch sự hết mức có thể.

Nhờ bạn Makishima Shougo tư vấn đề pháp luật, chứ tôi cũng không chắn chắc lắm về tính hàng hóa của sách, và Luật bảo vệ người tiêu dùng có áp dụng cho người đọc hay không. Nhảy vào đào bới những văn bản luật có những điều rất vật vã, nhưng cũng rất thú vị.

Quan điểm tình yêu của các bạn trẻ bây giờ thật lạ. Đó là cảm nhận của tôi sau khi đọc Dụ tình. Tôi không hiểu được các bạn cuồng cái gì với mối tình vô đạo đức như vậy. Cuối cùng họ yêu nhau, yêu có quyền sex cũng chẳng ai nói gì. Nhưng cái tình yêu này bắt đầu từ sex và dựa trên sex mới buồn cười làm sao.

Nói thế thì chắc lại có người vặn lại rằng tình yêu của anh Chí và chị Nở cũng bắt đầu bằng sex, nhưng sao lại được ca ngợi nhân bản nhân văn? Bởi vì nội dung truyện của Nam Cao thật sự nhân bản và nhân văn, có những giá trị lâu dài không thể mất đi. Còn Dụ tình thì sao? Có cái gì ngoài cảnh H và thứ tình yêu bắt đầu và dựa trên cảnh H.

Mỗi lần tôi nghe đoạn giới thiệu Dụ tình rất lên gân từ trailer trên youtube, bắt buộc phải nghe để mà còn ghi lại, thì tôi cảm thấy rất buồn cười, mà nụ cười này thật sự trào phúng và mỉa mai cực kỳ. Tôi không hiểu nổi người viết ra những lời giới thiệu này suy nghĩ gì, hay là “khi viết mình chẳng nghĩ gì cả”, hay là não phẳng quá không thể suy nghĩ?

Điều tôi phê phán và phản đối là việc Dụ tình được xuất bản, chứ tôi không có quan điểm can thiệp vào chuyện đọc Dụ tình của người khác, tôi cũng không phê phán người nào cuồng Ân Tầm, nếu như những người đọc này không làm ảnh hưởng đến những người xung quanh. Nếu Dụ tình cứ nằm trên mạng thì sẽ chẳng có vấn đề gì.

Có bạn trách tác giả viết ra những thứ này. Đúng là một phần đáng trách ở tác giả. Nhưng nếu người ta viết tự sướng thì sao, thỏa mãn nhu cầu của người ta thôi, đó là quyền tự do cá nhân. Nhưng khi truyện kiểu này được xuất bản, thì lại là chuyện khác, vì nó không còn đơn giản chỉ là quyền tự do cá nhân nữa.

Với lại, Ân Tầm là công dân Trung Quốc, quan điểm thông thường là họ không có trách nhiệm với người đọc Việt Nam, cũng chẳng chịu quản lý của văn hóa truyền thống hay pháp luật Việt Nam. Hơn nữa, tư tưởng “khinh man di” là hoàn toàn có khả năng xảy ra, bạn cứ đọc profile của Ân Tầm sẽ hiểu.

Tóm lại, toàn bộ chuyện này giống như việc, phim sex trên mạng chẳng ai phê phán, nhưng nếu phim sex được chiếu trên tivi thì lại là chuyện khác.

[ Đọc ] Ngôn tình và quyền lợi của người tiêu dùng

NGÔN TÌNH VÀ QUYỀN LỢI CỦA NGƯỜI TIÊU DÙNG

(Trường hợp xuất bản phẩm Dụ tình của Ân Tầm)

Được viết bởi Bạch Tử

Tôi nghiêm túc cảnh báo và đề nghị mọi người rằng, nếu đã đọc bài viết của tôi về quan điểm đối với Ngôn tình thì phải đọc bài gốc và đọc cho đầy đủ cả 2 bài “Ngôn tình và quyền tự do” và “Ngôn tình và quyền lợi của người tiêu dùng”; tuyệt đối không đọc 1 trong 2 bài, hoặc đọc tóm tắt của người khác về bài viết rồi phê bình lung tung, vì như vậy rất nguy hiểm. Chân thành cảm ơn.

Cảm ơn Page Phản đối xuất bản sách truyện sex trá hình đã cung cấp tư liệu. Cảm ơn sự phản hồi xuất sắc của Nanubooks về chiến dịch “Phản đối ấn phẩm Dụ tình”. Cảm ơn cô Makishima Shougo đã cung cấp thông tin và tư vấn pháp luật cho tôi.

I. Dụ tình của Ân Tầm

1. Phân tích

Việc phân tích tính giá trị của ấn phẩm Dụ tình được nhìn bằng góc độ văn hóa. Nhưng tôi sẽ không phân tích tính nhân sinh, tính lịch sử, tính hệ thống, mà chỉ phân tích tính giá trị.

– Giá trị vật chất:  mang đến một số tiền không nhỏ cho nhà xuất bản và tác giả.

– Giá trị tinh thần:  thỏa mãn nhu cầu giải trí của người đọc, tâm tình của người viết.

+ Hình thức: Văn phong bình thường, không có gì đặc sắc, đôi chỗ dài dòng hoặc sử dụng những từ ngữ quá mức trần trụi trong mô tả cảnh H, ví dụ như đoạn 4 trang 449… Những tình tiết được kể lại theo tuyến trình thời gian đơn giản… Nghĩa là không có đóng góp nghệ thuật cho văn học.

+ Nội dung:  Tôi sẽ không giới thiệu hay tóm tắt lại nội dung truyện Dụ tình. Bạn có thể đọc nó trên  tiki.vn. Tôi sẽ không phân tích từng tình tiết hay nhân vật trong truyện Dụ tình, mà chỉ nói những vấn đề cơ bản.

– Quấy rối tình dục:  Theo định nghĩa của Cơ quan Chống xâm hại và tội ác tình dục, Hoa Kỳ, thì quấy rối tình dục là: “Một hay nhiều người nào đó có thái độ liên quan đến giới tính, được thể hiện bằng lời nói, hành động hoặc ngôn ngữ thân thể (body language) với một hay nhiều người khác giới – kể cả đồng giới, gây tổn thương đến phẩm giá của họ, hoặc tạo ra môi trường có tính dọa dẫm, thù địch, hạ thấp, lăng nhục, xúc phạm họ, làm cho họ phải bối rối”.

Lạc Tranh được mời làm cố vấn pháp luật cho RM, Thương Nghiêu – CEO của RM. Và những việc làm của Thương Nghiêu từ khi gặp Lạc Tranh chính xác là quấy rối tình dục, bằng những lời nói và hành động. Ví dụ những sự kiện xảy ra từ trang 208 đến trang 217.

– Cưỡng dâm: Khác với hành vi hiếp dâm thiên về sử dụng bạo lực hay vũ lực, cưỡng dâm là hành vi dùng mọi thủ đoạn khiến người lệ thuộc mình hoặc người đang ở trong tình trạng quẫn bách phải miễn cưỡng giao cấu. Giao cấu, còn gọi là giao hợp hay quan hệ tình dục, thường chỉ hành vi đưa bộ phận sinh dục nam/đực vào trong bộ phận sinh dục nữ/cái. Quan hệ tình dục cũng có thể là giữa những thực thể khác hoặc cùng giới tính hoặc lưỡng tính. Những năm gần đây, việc thực hiện với những bộ phận không phải là bộ phận sinh dục (quan hệ đường miệng, đường hậu môn, hoặc dùng ngón tay) cũng được bao gồm trong định nghĩa này.

Cưỡng dâm là hành vi quan hệ tình dục không an toàn, mang tính bạo lực, không sử dụng bao cao su hoặc bất cứ biện pháp bảo vệ nào khác, gây thương tổn hoặc mang thai ngoài ý muốn, dễ dẫn đến việc nhiễm khuẩn và lây truyền các bệnh qua đường tình dục như HIV/AIDS, giang mai, lậu…

Hành động của Thương Nghiêu được mô tả trong truyện là hành vi cưỡng dâm. Ví dụ từ trang 252 đến 256, trang 438 đến 455.

 Hội chứng Stockholm là thuật ngữ mô tả một trạng thái tâm lý, trong đó người bị bắt cóc lâu ngày chuyển từ sợ hãi và căm ghét sang thông cảm và quý mến chính kẻ bắt cóc mình. Tình huống này cũng được mở rộng trong hoàn cảnh nạn nhân bị kẻ khác cưỡng hiếp, sau đó sinh ra tình cảm với kẻ cưỡng hiếp mình, sau một thời gian dài. Điều này xảy ra là do cơ chế tự vệ và hợp lý hóa để tránh nguy hiểm về mặt thể xác và tinh thần của bản thân mỗi con người trong tầng sâu vô thức.

Biểu hiện của Hội chứng này ở Lạc Tranh không rõ ràng, nhưng tình trạng yêu người đã cưỡng dâm mình, không chỉ một lần.

Ngoại tình để chỉ quan hệ tình cảm ngoài hôn nhân, với người không phải chồng hay vợ mình. Gian dâm là hành vi đi xa hơn và cụ thể hơn của việc ngoại tình, đó là quan hệ tình cảm với người khác giới ngoài hôn nhân. Ngoại tình chỉ nói về quan hệ tình yêu nói chung, từ cấp độ thấp nhất là có tình cảm với nhau. Trong nhiều trường hợp, khi hai người có quan hệ ngoài hôn nhân có quan hệ tình dục cũng được gọi là “ngoại tình” mà không dùng “gian dâm” để khái quát và giảm nhẹ mức độ mô tả. Ngoại tình, với mức độ tình cảm bên ngoài, chỉ bị xem xét trên góc độ đạo đức. Luật pháp chỉ xử lý những hành vi “chung sống như vợ chồng” ngoài hôn nhân, tức là gian dâm một cách rõ ràng.

Tình huống quan hệ tình dục, quan hệ yêu đương của Lạc Tranh và Thương Nghiêu không phải là ngoại tình, nếu xét trên khía cạnh pháp luật. Vì Lạc Tranh và Húc Khiên chỉ đính hôn chứ chưa đăng ký kết hôn. Nhưng hành vi của Lạc Tranh có thể bị chỉ trích trên khía cạnh đạo đức, vì Lạc Tranh đã phản bội vị hôn phu của mình.

Một vài ý kiến cho rằng việc Lạc Tranh yêu Thương Nghiêu là chính đáng. Vì Húc Khiên là một kẻ đê tiện, phản bội và xấu xa. Nhưng bản chất của Húc Khiên chỉ được phát hiện sau khi Lạc Tranh đã quan hệ tình dục với Thương Nghiêu. Nghĩa là, Lạc Tranh vẫn vi phạm những giá trị đạo đức. Hơn nữa, việc Húc Khiên phản bội và Lạc Tranh phản bội là hai vấn đề khác nhau, không thể gộp chung thành một.

Nếu cho rằng hành động của Lạc Tranh trong trường hợp này là đúng. Điều đó có nghĩa chấp nhận việc “ông ăn chả bà ăn nem”, cũng có nghĩa là nhân phẩm của Lạc Tranh cũng tương tự như Húc Khiên mà thôi.  Cổ súy cho quan điểm sống này thì những giá trị tốt đẹp của tình yêu sẽ hoàn toàn bị hủy hoại, bởi một cách trả thù ngu ngốc và quan niệm nhân – quả sai lầm. Và kiểu sống này, chính là kiểu sống buông thả và trụy lạc.

Cũng có người nói Lạc Tranh không yêu Húc Khiên, chỉ kết hôn với anh vì trả ơn và cảm kích, cho nên có thể quan hệ với Thương Nghiêu. Suy luận kiểu gì vậy?  Nếu không yêu thì kết hôn làm gì? Cho dù không yêu, kết hôn vì trả ơn, thì việc Lạc Tranh đã chọn Húc Khiên, nghĩa là phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình. Hành động kiểu đó của Lạc Tranh gọi là bắt cá hai tay, lăng loàn và vô đạo đức.

2. Đánh giá

Xuất bản phẩm Dụ tình của Ân Tầm là một sản phẩm văn hóa, được xuất bản tại Việt Nam, nghĩa là phải phù hợp với những giá trị văn hóa truyền thống Việt Nam, tuân theo những quy định của pháp luật Việt Nam.

– Chủ thể:  đối tượng tiếp nhận ấn phẩm là công dân Việt Nam.

– Không gian:  trên lãnh thổ Việt Nam.

– Thời gian:  năm 2015

+ Biểu hiện của Hội chứng Stockholm trong truyện xuất phát từ hành vi quan hệ tình dục, có thể bị xem là một dạng lệch lạc tình dục, nghĩa là một bệnh liên quan đến cả sinh lý lẫn tâm lý, cần gặp bác sĩ để điều trị tránh những hậu quả lâu dài về sức khỏe.

+ Hành vi quấy rối tình dục (QRTD) chưa được định nghĩa cụ thể trong pháp luật Việt Nam, nhưng đã có những quy định về hành vi này trong lĩnh vực lao động.

Bộ LĐ-TB&XH và Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) đã tổ chức nghiên cứu nhanh về tình trạng QRTD tại nơi làm việc trên 102 người là cán bộ cơ quan quản lý nhà nước, người lao động, sinh viên… Vì là nghiên cứu nhanh, chưa có thông tin định lượng nhưng kết quả cho thấy QRTD diễn ra ở khắp nơi, nhiều độ tuổi nhưng tập trung nhất là ở độ tuổi từ 18 đến 30. Hình thức QRTD là những lời lẽ tán tỉnh thô tục, kích dục; đụng chạm thể xác; đề nghị quan hệ tình dục. Kẻ QRTD thường đưa ra những điều kiện như nâng lương, đề bạt, tuyển dụng.

Luật Lao động, Điều 8. Các hành vi bị nghiêm cấm:

2. Ngược đãi người lao động, quấy rối tình dục tại nơi làm việc.

Nghị định số 95/2013/NĐ-CP, Điều 11. Đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động của người lao động:

1. Người lao động có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động tại Điểm c Khoản 1 Điều 37 của Bộ luật Lao động trong các trường hợp bị người sử dụng lao động đánh đập hoặc có lời nói, hành vi nhục mạ, hành vi làm ảnh hưởng đến sức khỏe, nhân phẩm, danh dự hoặc cưỡng bức lao động; bị quấy rối tình dục tại nơi làm việc.

Dự thảo Nghị định xử phạt hành chính trong lĩnh vực lao động:

Điều  10, 11, 13, 14: phạt từ 50 đến 75 triệu đồng đối với các hành vi cưỡng bức lao động, ngược đãi lao động, quấy rối tình dục tại nơi làm việc.

+ Hành động cưỡng dâm được quy định là tội phạm hình sự ở tất cả các quốc gia trên thế giới. Tội phạm thực hiện hành vi này xem nạn nhân như một công cụ để thỏa mãn nhu cầu tình dục, xúc phạm trầm trọng nhân phẩm và danh dự của người khác. Phạm vào rất nhiều quyền cá nhân cơ bản của con người như được tự do, được sống, được mưu cầu hạnh phúc, quyền bình đẳng…

Luật Hình sự, Điều 113. Tội cưỡng dâm:

1. Người nào dùng mọi thủ đoạn khiến người lệ thuộc mình hoặc người đang ở trong tình trạng quẫn bách phải miễn cưỡng giao cấu, thì bị phạt tù từ sáu tháng đến năm năm.

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười năm:

b) Cưỡng dâm nhiều lần;

+ Quan điểm sống và cách hành xử của 2 nhân vật chính trong Dụ tình vi phạm những giá trị văn hóa của sự chung thủy trong tình yêu, hôn nhân và gia đình.

– Hành động ngoại tình của Lạc Tranh không được xem là ngoại tình về mặt pháp luật, nhưng trên mặt đạo đức xã hội, đó là sự phản bội trong tình yêu. Có thể nói rằng, Lạc Tranh đã vi phạm pháp luật một nửa, vì cô và Húc Khiên đã tổ chức đính hôn và đeo nhẫn cưới.

Mặc dù tình huống quan hệ tình dục giữa Lạc Tranh và Thương Nghiêu là cưỡng dâm, người phụ nữ bị cưỡng dâm có thể phản kháng và chống cự bằng vũ lực, nhưng trong tất cả các tình huống, Lạc Tranh đều im lặng, cắn răng chịu đựng, không có hành động phản khác mạnh mẽ cụ thể. Thậm chí, sự  mô tả trong truyện vẫn thể hiện sự đồng thuận, một cách tương đối từ phía Lạc Tranh.  

Ví dụ trang 254: “Sâu thẳm trong cơ thể của cô dâng lên một cảm giác hưng phấn lạ thường”; trang 430: “Cô đã bị người đàn ông này mê hoặc sao? Nếu không, không động vô lễ đó của anh ta, sao cô lại không cách nào khiến bản thân mình đẩy ra?”

Tôi không yêu cầu nhân vật phải trung trinh tiết liệt như phụ nữ thời phong kiến, phải quyên sinh bảo vệ trinh tiết như kiểu nhân vật Kiều Nguyệt Nga trong truyện thơ Lục Vân Tiên của cụ Nguyễn Đình Chiểu. Nhưng sự chống trả của Lạc Tranh đối với Thương Nghiêu chẳng có gì cụ thể, thậm chí là bị Thương Nghiêu dụ dỗ hoàn toàn. Sự ân hận áy náy của Lạc Tranh đối với Húc Khiên, chỉ là một cảm giác vô cùng mong manh yếu ớt.

Cách miêu tả này đã trở thành một sự sỉ nhục đối với phụ nữ, hạ thấp giá trị và nhân phẩm của phụ nữ, khi xem họ như loại người chỉ biết chiều theo những đam mê thể xác, sống bằng bản năng nhục dục chứ không phải bằng lý trí. Việc này cũng sỉ nhục những người mang danh luật sư, những người tham gia vào công việc bảo vệ quyền lợi chính đáng của những công dân khác trong xã hội.

 “Gian phụ thì bị xử tội lưu, điền sản trả lại cho chồng, nếu là vợ chưa cưới thì giảm một bậc” – Điều 401, thuộc chương Thông gian, của Quốc triều hình luật, còn gọi là Luật Hồng Đức thời Lê.

“Chồng có quyền gả bán vợ nếu vợ mắc tội thông gian” – Điều 332, Hoàng Việt luật lệ, còn gọi là Luật Gia Long thời Nguyễn.

Theo sách Lễ Nghi, đàn ông có đàn ông có 7 lý do được quyền bỏ vợ là: Không có con, dâm đãng, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, bị bệnh khó chữa.

– Quan điểm “Vợ bạn chơi thoải mái” của Thương Nghiêu được nêu ở trang 75 được thể hiện rất rõ ràng qua những hành động của nhân vật này xuyên suốt truyện. Mặc dù, đối với Thương Nghiêu, Lạc Tranh chưa chính thức là “vợ bạn” nhưng tư tưởng này được áp dụng cho cả “vợ bạn”, không những vi phạm giá trị văn hóa truyền thống, mà còn vi phạm pháp luật.

“Tháng 9 [1042], nhuận, xuống chiếu kẻ nào ban đêm vào nhà gian dâm vợ cả, vợ lẽ người ta, người chủ đánh chết, ngay lúc bấy giờ thì không bị tội” – Đại Việt sử ký toàn thư, Kỷ nhà Lý, Thái tông hoàng đế.

“Gian dâm với vợ người khác thì xử tội lưu hay tội chết; với vợ lẽ người khác thì giảm tội một bậc, với người quyền quý thì sẽ xử cách khác; kẻ phạm tội đều phải nộp tiền tạ tội theo luật” – Điều 401, thuộc chương Thông gian của Quốc triều hình luật, còn gọi là Luật Hồng Đức thời Lê.

 “Cưỡng dâm thì xử tội lưu hay tội chết và phải nộp tiền tạ hơn tiền tạ về tội gian dâm thường một bậc. Nếu làm người đàn bà bị chết thì điền sản kẻ phạm tội phải trả cho người nhà người chết” – Điều 403, thuộc chương Thông gian của Quốc triều hình luật, còn gọi là Luật Hồng Đức thời Lê.

“Thông gian với vợ người thì bị xử phạt 60 trượng, biếm hai tư, bắt nộp tiền tạ nhiều ít theo bậc cao thấp của người đàn bà, nếu sang hèn cách nhau xa thì lại xử khác.” –  Điều 405, thuộc chương Thông gian của Quốc triều hình luật, còn gọi là Luật Hồng Đức thời Lê.

Điều 254, Hoàng Việt luật lệ, còn gọi là Luật Gia Long thời Nguyễn cũng quy định nếu người chồng thông gian, cưỡng gian đối với phụ nữ khác đều xử nặng tội.

– Ngày nay, pháp luật Việt Nam không có những quy định về tội gian dâm, nhưng có quy định về việc vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng.

Luật Hình sự, Điều 147. Tội vi phạm chế độ một vợ, một chồng:

1.  Người nào đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc người chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người mà mình biết rõ là đang có chồng, có vợ gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này mà còn vi phạm, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến một năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến một năm.

Luật Hôn nhân và Gia đình, Điều 2. Những nguyên tắc cơ bản của chế độ hôn nhân và gia đình:

1. Hôn nhân tự nguyện, tiến bộ, một vợ một chồng, vợ chồng bình đẳng.

Nghị định 110/2013/NĐ-CP, Điều 48. Hành vi vi phạm quy định về cấm kết hôn, vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng, vi phạm quy định về Ly hôn:

1. Phạt tiền từ  1 triệu đến 3 triệu đồng đối với các hành vi sau:

b. Đang có vợ hoặc đang có chồng mà chung sống như vợ chồng với người khác.
c. Chưa có vợ hoặc chưa có chồng mà chung sống như vợ chồng với người mà mình biết rõ là đang có chồng hoặc đang có vợ.

3. Kết luận

Nội dung của ấn phẩm Dụ tình không nói đến những vấn đề nhạy cảm nặng nề, nhưng những tình tiết gợi dục, khiêu dâm, truyền bá lối sống dâm ô, đồi trụy, vi phạm thuần phong mỹ tục và những giá trị truyền thống văn hóa của dân tộc Việt Nam. Những cảnh H kéo dài và xuất hiện dày đặc là một điều đáng báo động. Việc viết cảnh H trong các tác phẩm văn học không mới, cũng chẳng ai cấm đoán, vấn đề là viết về cảnh H như thế nào để thể hiện được tính nghệ thuật của tác phẩm. 

Bởi vì sách Dụ tình chỉ xuất bản tập 1, nội dung truyện cùng với những tình tiết tiếp theo như thế nào, tôi không thể phân tích. Vì Nanubooks đã trả lời là  nội dung truyện sẽ được chỉnh sửa rất nhiều. Tuy nhiên, dựa vào bản dịch trên mạng, có thể thấy đoạn kết là những hành động của Thương Nghiêu và Lạc Tranh không chịu một sự truy cứu trách nhiệm nào, cả mặt đạo đức và pháp luật. Ngoài ra, Dụ tình còn mô tả một đoạn cưỡng hiếp tập thể và sỉ nhục phụ nữ Việt Nam, con người Việt Nam trong bản dịch trên mạng, ở Hồi  05, chương 11 – Trắng đen lẫn lộn. 

Tôi không muốn mang tội vu khống, khi gán cho Nanubooks một tội danh quá nặng nề. Nhưng tôi thật sự thắc mắc Nanubooks chưa từng xem qua bản dịch trên mạng sao? Chưa từng biết đễn những trang viết sỉ nhục phụ nữ Việt Nam trước khi xuất bản Dụ tình sao?  Chưa từng khảo sát toàn bộ những gì liên quan đến Dụ tình trước khi xuất bản sao?  Nếu chưa từng, thì trách nhiệm và đạo đức nghề nghiệp của Nanuabooks cần phải xem lại. Nếu đã từng, thì vai trò công dân Việt Nam của những biên tập viên trong Nanubooks, tinh thần yêu nước và tinh thần dân tộc nằm ở đâu, hay là những điều này đã bị lợi nhuận giết chết không còn bóng dáng?

Theo quan điểm cá nhân của tôi, Dụ tình không có một chút tính nghệ thuật nào. Điều này xuất phát ngay từ nội dung tư tưởng, cốt truyện và việc xây dựng, cũng như phân tích tâm lý nhân vật, chứ không chỉ là cách viết về H. Cho nên, Dụ tình hoàn toàn không thể sửa chữa được, là một ấn phẩm vi phạm nặng nề tính giá trị của văn hóa Việt Nam. 

II. Quyền lợi của người tiêu dùng

Chỉ gần 12% số ấn phẩm được Cục xuất bản kiểm duyệt nội dung là thông tin được đưa ra tại cuộc họp tổng kết năm 2014 của Cục xuất bản, nguyên nhân là số lượng sách quá lớn, không đủ nhân lực đọc kiểm duyệt sách. Cục xuất bả chỉ có thể chú ý đến những quyển sách được cảm thấy là “quan trọng, hoặc có vấn đề”

Ấn phẩm Dụ tình của Ân Tầm xuất bản tại Việt Nam, nghĩa là phải tuân theo tất cả những quy định của pháp luật Việt Nam. Trong trường hợp, Dụ tình là “văn hóa phẩm đồi trụy” thì sẽ liên quan đến những quy định sau:

 – Luật xuất bản, Điều 10. Những hành vi bị cấm trong hoạt động xuất bản

2. Tuyên truyền, kích động chiến tranh xâm lược, gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước; kích động bạo lực; truyền bá tư tưởng phản động, lối sống dâm ô, đồi trụy, hành vi tội ác, tệ nạn xã hội, mê tín dị đoan, phá hoại thuần phong mỹ tục.

4. Xuyên tạc sự thật lịch sử; phủ nhận thành tựu cách mạng; xúc phạm dân tộc, vĩ nhân, anh hùng dân tộc; vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, danh dự và nhân phẩm của cá nhân.

Nghị định 159/2013/NĐ-CP, Điều 20. Vi phạm quy định về nội dung xuất bản phẩm

2. Phạt tiền từ 20.000.000 đồng đến 40.000.000 đồng đối với một trong các hành vi sau đây:

a) Phổ biến thông tin kích động bạo lực, dâm ô, đồi trụy, mê tín dị đoan, không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam;

3. Phạt tiền từ 50.000.000 đồng đến 70.000.000 đồng đối với một trong các hành vi sau đây:

b) Xuyên tạc sự thật lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng; xúc phạm dân tộc, danh nhân, anh hùng dân tộc.

5. Hình thức xử phạt bổ sung:

a) Tịch thu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính đối với hành vi quy định tại các khoản 1, 2, 3 và 4 Điều này;
b) Đình chỉ hoạt động xuất bản từ 03 đến 06 tháng đối với hành vi quy định tại Khoản 3 và Khoản 4 Điều này;
c) Tước quyền sử dụng chứng chỉ hành nghề biên tập từ 01 đến 03 tháng đối với hành vi quy định tại các khoản 1, 2, 3 và 4 Điều này.

6. Biện pháp khắc phục hậu quả:

a) Buộc thu hồi hoặc tiêu hủy xuất bản phẩm đối với hành vi quy định tại các khoản 1, 2, 3 và 4 Điều này;
b) Buộc xin lỗi đối với hành vi quy định tại Điểm a Khoản 1, Điểm b và Điểm c Khoản 2, Điểm b Khoản 3 Điều này.

 Trong trường hợp, Dụ tình không phải là “văn hóa phẩm đồi trụy”, đã được Cục xuất bản đọc nội dung và vượt qua vòng kiểm duyệt thì vẫn phải tuân theo những quy định sau:

– Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, Điều 10. Các hành vi bị cấm

1. Tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ lừa dối hoặc gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng thông qua hoạt động quảng cáo hoặc che giấu, cung cấp thông tin không đầy đủ, sai lệch, không chính xác về một trong các nội dung sau đây:

a) Hàng hóa, dịch vụ mà tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ cung cấp;

Lý do: 

Trailer giới thiệu về Dụ tình do Nanubooks xuất bản có những đoạn như sau: “Được ca ngợi là một trong những Thiên hậu của làng ngôn tình Trung Quốc […] Văn phong của cô xa hoa mà lộng lẫy. Cô chính là nhà văn Ân Tầm […] Siêu phẩm kinh điển của Ân Tầm sẽ đến tay độc giả Việt Nam […]”

Theo thông tin tổng hợp từ internet, Bảng xếp hạng các tác giả ngôn tình nổi tiếng, không có tên Ân Tầm. Tác giả này không phải là Thiên hậu, cũng không phải Tiểu thiên hậu. Văn phong của Dụ tình cũng không “xa hoa mà lộng lẫy” như lời giới thiệu. Dụ tình chỉ là một truyện tình yêu nam-nữ bình thường, chứ không phải “siêu phẩm kinh điển”, nếu có thể gọi truyện là tình yêu nam-nữ bình thường chứ không phải là truyện sex trá hình.

+ Tứ Đại Thiên Hậu: Tả Tình Văn, Tịch Quyên, Cổ Linh, Đường Tuyên.
+ Tứ Tiểu Thiên Hậu: Đồng Hoa, Đằng Bình, Mị Ngữ Giả, Phỉ Ngã Tư Tồn.
+ Lục Tiểu Công Chúa: Tân Di Ổ, Cố Mạn, Mâu Quyên, Kim Tử, Lý Hâm, Tự Khương.
+ Bát Tiểu Linh Lung: Thương Nguyệt, Mộc Nhiên Thiên Sơn, Minh Hiểu Khê, Mễ Lan, Yêu Chu, Đường Thất Công Tử, Mị Mị Miêu, Ái Ba Thụ Đích Ngư.

– Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, Điều 12. Trách nhiệm của tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ trong việc cung cấp thông tin về hàng hóa, dịch vụ cho người tiêu dùng

3. Cảnh báo khả năng hàng hóa, dịch vụ có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, tính mạng, tài sản của người tiêu dùng và các biện pháp phòng ngừa.

Lý do:

Câu trả lời của Nanubooks đối với việc không giới hạn độ tuổi 18+ cho sách Dụ tình  như sau: “Thực ra, bản chất tác phẩm Dụ tình là một tiểu thuyết về tình yêu và cuộc sống. Vốn dĩ thể loại này không dành cho những lứa tuổi vị thành niên, học sinh, sinh viên. Còn về vấn đề có được dán nhãn 18+ hay không, chúng tôi cho rằng, nếu các bậc phụ huynh vẫn không thể kiểm soát được con em mình, vậy thì có dán nhãn hay không, các em cũng vẫn tìm đọc và mua thôi. Chưa kể đến yếu tố, càng dán nhãn lại càng kích thích sự tò mò đối với các em”

Câu trả lời không những vô trách nhiệm, mà còn trực tiếp thừa nhận đã vi phạm Luật Bảo vệ quyền lợi của người tiêu dùng. Trước khi xuất bản, đơn vị phát hành sách chắc chắn phải khảo sát thị trường và đối tượng độc giả. Và phần lớn các bạn đọc sách ngôn tình đều nằm trong độ tuổi vị thành niên, học sinh, sinh viên. Việc các em chưa đủ tuổi tiếp cận với những cảnh H trần trụi và lộ liễu trong Dụ tình, chắc chắn sẽ gây nguy hại cho sức khỏe, đặc biệt là sức khỏe tinh thần, của các em.

– Nghị định 185/2013/NĐ-CP, Điều 66. Hành vi vi phạm về cung cấp thông tin về hàng hóa, dịch vụ cho người tiêu dùng

1. Phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 20.000.000 đồng đối với thương nhân có một trong các hành vi vi phạm về cung cấp thông tin về hàng hóa, dịch vụ cho người tiêu dùng sau đây:

a) Không cảnh báo khả năng hàng hóa, dịch vụ có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, tính mạng, tài sản của người tiêu dùng và các biện pháp phòng ngừa theo quy định;
đ) Che giấu thông tin hoặc cung cấp thông tin không đầy đủ, sai lệch, không chính xác cho người tiêu dùng theo quy định.

4. Hình thức xử phạt bổ sung:

Tước quyền sử dụng giấy phép kinh doanh, chứng chỉ hành nghề từ 01 tháng đến 06 tháng hoặc đình chỉ hoạt động từ 01 tháng đến 06 tháng đối với hành vi vi phạm quy định tại Điều này trong trường hợp vi phạm nhiều lần hoặc tái phạm.

5. Biện pháp khắc phục hậu quả:

Buộc cải chính thông tin sai sự thật hoặc gây nhầm lẫn đối với hành vi vi phạm quy định tại điểm đ khoản 1 Điều này.

III. KẾT LUẬN CHUNG

Sách cũng là một loại hàng hóa, nhưng sách là một loại hàng hóa đặc biệt. Sách không những là biểu tượng của tri thức, mà còn thật sự mang lại tri thức cho con người. Cho dù một tác phẩm chỉ nói về tình yêu nam-nữ bình thường, thì tình yêu đó cũng phải hướng tâm hồn người đọc đến những giá trị Chân – Thiện – Mỹ, chứ không phải một kiểu tình yêu được bắt đầu từ những đam mê nhục dục, dựa trên quan hệ thể xác được thể hiện qua những cảnh H trần trụi và lộ liễu không có giá trị nghệ thuật.

Trách nhiệm của nhà xuất bản đã rõ, nhưng người đọc cũng phải có trách nhiệm. Vì quy luật của nền kinh tế thị trường là quy luật cạnh tranh tự do, quy luật cung – cầu… Nếu người đọc không dễ dãi trong việc đọc sách, không chạy theo bản năng sở thích thì những quyển sách như Dụ tình cũng không thể xuất bản, vì không có người mua. Cho nên, người đọc phải suy nghĩ lý trí, nhận định và phân biệt được truyện Ngôn tình nào có thể xuất bản, truyện Ngôn tình nào thì không. Trên góc độ người đọc, tôi hiểu cảm giác hạnh phúc khi được cầm trên tay quyển sách in truyện mình yêu thích, nhưng truyện mình yêu thích không có nghĩa là truyện đó chất lượng và xứng đáng được xuất bản.

Cha mẹ của những em độc giả chưa đủ 18 tuổi nhưng có sở thích đọc Ngôn tình cũng nên chú ý quản lý việc đọc sách của con mình. Bởi vì trong tình hình mà lương tâm và đạo đức nghề nghiệp đang xuống dốc hiện nay, không thể tin được tất cả các cuốn sách đều xứng đáng với giá trị biểu tượng về mặt tri thức của chúng.

Lời cuối cùng, tôi xin mượn câu văn nổi tiếng của nhà văn Nam Cao trong tác phẩm Đời Thừa: “Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện”.

.

– Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, Điều 8. Quyền của người tiêu dùng: 

7. Khiếu nại, tố cáo, khởi kiện hoặc đề nghị tổ chức xã hội khởi kiện để bảo vệ quyền lợi của mình theo quy định của Luật này và các quy định khác của pháp luật có liên quan.

Luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, Điều 9. Nghĩa vụ của người tiêu dùng

1. Kiểm tra hàng hóa trước khi nhận; lựa chọn tiêu dùng hàng hóa, dịch vụ có nguồn gốc, xuất xứ rõ ràng, không làm tổn hại đến môi trường, trái với thuần phong mỹ tục và đạo đức xã hội, không gây nguy hại đến tính mạng, sức khỏe của mình và của người khác; thực hiện chính xác, đầy đủ hướng dẫn sử dụng hàng hóa, dịch vụ.

2. Thông tin cho cơ quan nhà nước, tổ chức, cá nhân có liên quan khi phát hiện hàng hóa, dịch vụ lưu hành trên thị trường không bảo đảm an toàn, gây thiệt hại hoặc đe dọa gây thiệt hại đến tính mạng, sức khỏe, tài sản của người tiêu dùng; hành vi của tổ chức, cá nhân kinh doanh hàng hóa, dịch vụ xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của người tiêu dùng.

.

Tài liệu thanh khảo:  như bài Ngôn tình và quyền tự do  =))

Tiếp theo có thể là một bài chém gió: Chuyện bên lề bài viết “Ngôn tình và quyền lợi của người tiêu dùng”

[ Tự kỷ ] Chuyện bên lề bài viết “Ngôn tình và quyền tự do”

Bài viết này mang mục đích tự kỷ chém gió, không có lý luận khoa học nghiêm túc. Mọi người cứ xem tôi là một bà cô già ngồi trong vườn hoang, trên bãi cỏ, dưới gốc bằng lăng, kể chuyện thời nay.

“Ngôn tình và quyền tự do” được lên ý tưởng từ đơn đặt hàng của page Phản đối xuất bản sách truyện sex trá hình, tất nhiên là đơn hàng miễn phí.  Ban đầu, truyện được đề nghị phân tích là Dụ tình của Ân Tầm. Nhưng sau khi tôi đọc 10 chương Dụ tình đã bỏ cuộc. Cho nên, Dụ tình được thay bằng Ngủ cùng sói của Diệp Lạc Vô Tâm.

 Nếu hỏi tôi đánh giá thẳng thắn về 2 truyện này thế nào, thì sẽ là:

– Dụ tình là rác của rác không thể tái chế.
– Ngủ cùng sói là rác có thể tái chế.

Vậy vì sao không phân tích Dụ tình cho có sức nặng hơn?  Vì đã là rác không thể tái chế thì còn cái gì để nói nữa đâu, toàn bộ là rác, chỉ cần chỉ tay vô một đống rác và nói: “Nhìn đi, rác đó”.  Đối với  Ngủ cùng sói, thì phải vạch ra phân loại, đây là rác, đây không phải rác, cái này tái chế được, cái này không được.

Đọc suốt 10 chương Dụ tình, giọng văn “xa hoa mà lộng lẫy”  đến mức làm tôi muốn lên máu. Nội dung chỉ thấy cảnh ve vãn nhau, quấy rối tình dục bằng hành động và lời nói, lý tưởng hóa nhân vật đến mức Mary Sue và Harry Stu. Quan điểm được thực hành xuyên suốt 10 chương “Vợ bạn “chơi” thoải mái” của nam chính khiến tôi kinh tởm một cách sâu sắc. Và sự “thông minh, tài giỏi, sắc sảo” của nữ chính khi bị quấy rối tình dục làm tôi ghê sợ vô cùng tận. Công bằng mà nói 2 người bọn họ là nồi nào úp vung nấy, ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Thế thì có gì phải kêu ca cho quyền của phụ nữ khi mà tự bản thân ẻm chấp nhận.

Cảm giác sau khi đọc 10 chương Dụ tình là buồn nôn và kinh tởm, cảm giác nhờn nhợn vẫn luôn luẩn quẩn ở cổ họng. Đang suy nghĩ một cách nghiêm túc việc viết bài phân tích Dụ tình, vì nhiều người kêu viết, nhưng nếu viết thì phải đọc tiếp. Cho nên, tôi có một cảm giác quằn quại không hề nhẹ.

Tôi không phải sinh viên khoa luật, tôi học Xã hội Nhân văn, không phải ở Hà Nội mà là Sài Gòn, không học khoa Quan hệ Quốc tế, Triết học, Báo chí, Văn học hay Lịch Sử. Tôi học khoa Văn hóa học. Bởi vậy,  những lý luận trong bài “Ngôn tình và quyền tự do” không được chặt chẽ và logic cho lắm, tôi chỉ nhìn bằng góc độ văn hóa mà thôi.

Mấy chuyện điều luật cũng làm tôi khá điên đầu. Vì từ sau khi bị lừa một cú ngoạn mục mất 500k, già đầu mà ngu, trong vụ thuê nhà trọ ở Bình Thạnh, tôi mới có hứng thú đọc luật. Khi nhảy vào đào bới văn bản pháp luật, tôi có cảm giác như nhìn thấy một thế giới muôn màu muôn sắc, trăm hoa đua nở, ong bướm vờn bay, chim kêu vượn hót… Nói ngắn gọn là lạc đường đó mà.

Ai muốn biết mấy chiêu lừa tân sinh viên thì đọc cái này. Mặc dù tôi là cựu rồi mà vẫn bị lừa đó nha. CẢNH BÁO CÁC CHIÊU TRÒ LỪA ĐẢO TÂN SINH VIÊN

Đam mỹ

Như đã nói đầu bài viết “Ngôn tình và quyền tự do” về quan điểm của tôi đối với Đam mỹ cũng y như vậy. Bách hợp, theo hiểu biết hạn hẹp của tôi là chưa được xuất bản ở Việt Nam.

Đam mỹ có một giá trị khác với những truyện gay story là mang tính giải trí cao. Sự mô tả trong truyện không nặng nề, tăm tối như gay story. Đam mỹ mang đến một cái nhìn tươi sáng và nhẹ nhàng hơn về tình yêu đồng giới.  Nhưng khi tôi nhìn thấy Hàng không bán của Lam Lâm trong danh mục sách xuất bản thì chỉ có một suy nghĩ: “Thế giới này thật là động kinh. Tôi muốn trở về hành tinh của mình. Ai trả đĩa bay cho tôi đi.”

Tôi có đọc Hàng không bán hay chưa? Chắc chắn là có, hình như cũng chưa xóa file vì lưu cả mớ không chọn lọc lại. Nhưng tôi đọc, không có nghĩa tôi sẽ ủng hộ Hàng không bán được xuất bản. Vì sao? Vì Hàng không bán chưa đủ giá trị, chưa xứng đáng để xuất bản.

Nội dung thì nhảm nhí. Nhân vật nhạt nhẽo. Thụ yêu đơn phương không được, vậy là đi tìm trai để tình một đêm, thỏa mãn nhu cầu nên gặp công. Ủa. Yêu kiểu gì vậy? Không được là đi kiếm 419 vậy hả?  Xong chuyện phía sau toàn là cảnh H cộng tình cảm lằng nhằng không dứt khoát của thụ với công.

Nếu phải xếp hạng, tôi xin nói thẳng, Hàng không bán là rác không thể tái chế của Đam mỹ. Sửa kiểu gì bây giờ khi mà cốt truyện và nhân vật như vậy.

Sách là một biểu tượng của tri thức, dù in nội dung gì, thì giá trị biểu tượng của sách là không thay đổi. Cho nên, hãy in nội dung gì xứng đáng được in.

Có một lần, tôi đã inbox cho IPM để hỏi rằng, IPM có ý định xuất bản những truyện tình yêu nam-nam, cổ trang do tác giả Việt Nam viết hay không? Câu trả lời tất nhiên là không. Lúc đó, tôi buồn, nhưng hiện giờ, tôi thấy may mắn. Tôi không hỏi cho truyện của tôi, tôi hỏi cho Thanh và Phong Quốc của Nguyễn Dương Quỳnh.

Thật may mắn là tôi đã không nêu tên truyện cho IPM. Bởi vì, nếu lỡ một ngày mưa gió bão bùng, Hà Nội và Sài Gòn cùng ngập nước, GĐ của IPM bất chợt lên cơn hưng phấn, kêu BTV tìm truyện “Đam mỹ Việt” xuất bản,  nhắm tới mấy tác phẩm trên, thì không biết hậu quả thế nào.

Tôi rất muốn những tác phẩm giá trị của Việt Nam được xuất bản, dù thuộc thể loại nào. Nhưng nếu chúng đứng bên cạnh Hàng không bán của Lam Lâm thì tội cho tác giả và truyện dữ lắm.

Trên góc độ người đọc, tôi hiểu cảm giác hạnh phúc khi được cầm trên tay quyển sách in truyện mình yêu thích, nhưng truyện mình yêu thích không có nghĩa là truyện đó hay và xứng đáng xuất bản đâu nha.

Cho nên, làm ơn động não suy nghĩ một chút, hành động của con người còn phụ thuộc vào suy xét lý trí chứ không phải hoàn toàn theo bản năng sở thích, phải phân biệt được cái gì nên xuất bản và cái gì không, cái gì nên ủng hộ và cái gì không.

.

p/s: Hình như tôi nói chuyện dở quá, hoặc là đáng sợ dữ lắm, cho nên bài viết thấy lượng view cao, mà người comt thì vắng ngắt. Nếu có khả năng, bài lần sau là  “Ngôn tình và quyền của người tiêu dùng”  nhưng là đang cân nhắc và suy nghĩ thôi, không chắc chắn.

[ Đọc ] Ngôn tình và quyền tự do

NGÔN TÌNH VÀ QUYỀN TỰ DO

(Trường hợp xuất bản phẩm Ngủ cùng sói của Diệp Lạc Vô Tâm)

Được viết bởi Bạch Tử

Tôi nghiêm túc cảnh báo và đề nghị mọi người rằng, nếu đã đọc bài viết của tôi về quan điểm đối với Ngôn tình thì phải đọc bài gốc và đọc cho đầy đủ cả 2 bài “Ngôn tình và quyền tự do” và “Ngôn tình và quyền lợi của người tiêu dùng”; tuyệt đối không đọc 1 trong 2 bài, hoặc đọc tóm tắt của người khác về bài viết rồi phê bình lung tung, vì như vậy rất nguy hiểm. Chân thành cảm ơn.

Bài viết không đề cập đến Bách hợp, Đam mỹ nhưng quan điểm của tôi với 2 thể loại này cũng tương tự Ngôn tình.

I.  NGÔN TÌNH

1. Khái quát 

Ngôn tình được hiểu nôm na là truyện tình yêu lãng mạn nam-nữ, có xuất xứ từ Trung Quốc, tùy truyện sẽ có cảnh quan hệ tình dục, gọi là cảnh H, tức H văn; hoặc không có cảnh H, tức thanh thủy văn.

Ngoài phân loại thành 2 kiểu H văn và thanh thủy văn, Ngôn tình còn được chia theo những kiểu khác như cổ đại, hiện đại, huyền huyễn, xuyên không, trùng sinh, cung đấu, giang hồ, tu tiên…

Ở đây, yếu tố cần chú ý để phân biệt Ngôn tình với các loại truyện tình yêu lãng mạn nam-nữ khác là vấn đề xuất xứ . Bên cạnh đó, nội dung của Ngôn tình nhấn mạnh vào tình yêu nam-nữ, hầu như không có gì khác ngoài tình yêu nam-nữ, cũng là một đặc điểm nổi bật.

Ngôn tình không phải đến bây giờ mới xuất hiện, mà là sự tiếp nối của loại tiểu thuyết diễm tình, đại diện tiêu biểu là tác giả Quỳnh Dao.

Truyện tình yêu lãng mạn nam-nữ trong mọi nền văn hóa đều có, tuy nhiên Ngôn tình có những đặc điểm thu hút mạnh độc giả trẻ hiện nay. Điều này phụ thuộc vào nhiều yếu tố, tinh thần lẫn vật chất.

– Tinh thần: tâm sinh lý của đối tượng độc giả, lịch sử văn hóa gần gũi giữa Việt và Trung, sự dễ dàng trong việc dịch thuật với Quick Translator…

– Vật chất: thu nhập của giới trẻ tăng, sự phát triển và phổ biến của internet, smart phone, tablet…

Việc người trẻ Việt, đặc biệt là nữ, bị cuốn vào những trào lưu văn hóa trong thời hiện đại không mới, ví dụ điển hình trước đây là làn sóng Hallyu với phim ảnh, thời trang của Hàn Quốc, hoặc làn sóng phim thần tượng Trung Quốc, Đài Loan…

Nói tóm lại, Ngôn tình chỉ là một trong số những phương tiện giải trí thu hút giới trẻ, nhưng Ngôn tình đặc biệt ở chỗ, một số truyện Ngôn tình đã được xuất bản thành sách ở Việt Nam. Và sách là một biểu tượng của tri thức, có một ý nghĩa và giá trị lịch sử lâu dài trong các nền văn hóa, mà những loại hình giải trí khác khó so sánh được.

Bạn hãy nhớ lại vụ scandal cách đây không lâu của đạo diễn Lê Hoàng và hoa hậu dân tộc Triệu Thị Hà ngồi trên 2 chiếc ghế được kê chân bằng những chồng sách đã làm xã hội dậy sóng thế nào.

Sách  dù in thể loại gì thì tính biểu tượng của sách là không thay đổi.

2. Rác phẩm

Thời gian gần đây, xuất hiện từ “rác phẩm Ngôn tình”.  Vấn đề “rác phẩm” tôi đã bàn đến trong bài viết “Rác phẩm” dưới góc nhìn văn hóa, cho nên tôi sẽ không nhắc lại. Vì vậy nói nôm na “rác phẩm Ngôn tình là rác phẩm thuộc thể loại truyện Ngôn tình”. Tôi sẽ phân tích thử một truyện Ngôn tình bị gắn danh là “Rác phẩm Ngôn tình”.

“Ngủ cùng sói” của Diệp Lạc Vô Tâm.

Đây là một truyện khá nổi tiếng, nhiều người yêu thích, có thể xem là một trong những quyển sách hot của Ngôn tình được xuất bản gần đây, và chính tác giả cũng đích thân sang thăm Việt Nam và ký tặng người đọc.

Tôi xin bỏ qua việc phân tích những thành tố khác của văn hóa, trong trường hợp này là tính nhân sinh, tính lịch sử, tính hệ thống của truyện “Ngủ cùng sói”. Tôi chỉ xét tính giá trị của truyện.

– Giá trị vật chất: đã mang lại một số tiền không nhỏ cho nhà xuất bản và tác giả.

– Giá trị tinh thần: thỏa mãn nhu cầu giải trí của người đọc, tâm tình của người viết.

+ Hình thức:  văn phong không có gì đặc sắc, cách trình bày đơn giản, cách sắp xếp tình tiết đơn tuyến… nghĩa là không có đóng góp về mặt nghệ thuật cho văn học.

+ Nội dung:

Nếu truyện là một hồ sơ bệnh án có thật về Hội chứng Stockholm, Mặc cảm Electra, Biểu hiện của Sadism – Masochism… sẽ là một đóng góp ý nghĩa cho y học trong việc nghiên cứu tâm lý con người về nhiều mặt, bao gồm cả tâm lý tội phạm.

Bởi vì nhân vật có những biểu hiện bất thường về tâm lý, nói theo cách khác là bệnh tâm thần, cho nên nhân vật hành động bất thường thì truyện mới mang tính hệ thống.

Hội chứng Stockholm là thuật ngữ mô tả một trạng thái tâm lý, trong đó người bị bắt cóc lâu ngày chuyển từ sợ hãi và căm ghét sang thông cảm và quý mến chính kẻ bắt cóc mình. Điều này xảy ra là do cơ chế tự vệ và hợp lý hóa để tránh nguy hiểm về mặt thể xác và tinh thần của bản thân mỗi con người trong tầng sâu vô thức.

–  Mặc cảm Electra là tên gọi dùng cho bé gái của Mặc cảm Oedipus. Đây là sự cự tuyệt vô thức và bình thường đối với bố hoặc mẹ cùng giới tính với trẻ, do sự hình thành tình yêu cho bố hoặc mẹ ở giới tính kia. Thông thường,  sau 7 tuổi, Mặc cảm này sẽ tự mất đi qua quá trình đồng hóa dần với bố hay mẹ cùng giới của trẻ.

So sánh điều này với hoàn cảnh của Thiên Thiên và Trạc Thần, cũng như tâm lý của nhân vật trong 25 chương đầu của truyện, ta có thể hiện ra những điều này. Thiên Thiên luôn nhớ đến bố, thậm chí đồng nhất bố với Trạc Thần, có biểu hiện dựa dẫm vào Trạc Thần, xem nhẹ những việc xảy ra trong quá khứ.

 – Biểu hiện của Sadism – Masochism:

+  Sadism (bạo dâm) hay ác dâm là một dạng hoạt động tình dục bất thường nằm trong nhóm lệch lạc tình dục. Người mắc chứng ác dâm được định nghĩa như là người chỉ tìm thấy khoái lạc, cực khoái tình dục khi hành hạ hoặc làm cho đối tượng phải đau đớn khổ sở trong khi quan hệ tình dục.

+ Masochism (khổ dâm) là một hình thức quan hệ tình dục có tính chất bất thường thuộc nhóm lệch lạc tình dục. Người khổ dâm chỉ có khoái cảm tình dục cực độ khi bị người khác hành hạ, làm đau đớn như bị đánh đấm hay chửi rủa.

Những cảnh H trước và sau khi Thiên Thiên và Trạc Thần đăng ký kết hôn thể hiện điều này.  Nếu nhìn với góc độ nhẹ hơn, đây là một hình thức bạo hành gia đình, thậm chí có thể thành lập được tội danh cưỡng bức.

– Lạm dụng tình dục trẻ em là quá trình trong đó một người trưởng thành lợi dụng vị thế của mình nhằm dụ dỗ hay cưỡng ép trẻ em tham gia vào hoạt động tình dục. Công ước Liên hiệp quốc về quyền trẻ em quy định rằng: “Trong phạm vi của Công ước này, trẻ em có nghĩa là mọi người dưới 18 tuổi, trừ trường hợp luật pháp áp dụng với trẻ em đó quy định tuổi thành niên sớm hơn”.

Thiên Thiên trong truyện bắt đầu bị Hàn Trạc có những hành động quấy rối như vuốt ve, sờ mó và kích thích những khu vực mang lại khoái cảm từ năm 15 tuổi. Điều này còn được hiểu là hành vi “dâm ô”, tức là hành vi tình dục nhưng không phải là hành vi giao cấu.

– Loạn luân là bất kỳ hành vi tình dục nào với người có quan hệ họ hàng gần hoặc người trong cùng gia đình. Dạng quan hệ tình dục nào và quan hệ có tính chất như thế nào là vi phạm pháp luật và bị cấm kỵ thì khác nhau tùy theo nền văn hóa và luật pháp. Vài xã hội qui định rằng đó là những người sống trong một nhà hoặc cùng một thị tộc hoặc dòng dõi, hoặc những người có quan hệ huyết thống, vài xã hội khác bao gồm cả giữa những người có liên quan đến quan hệ nuôi dưỡng (ví dụ cha với con nuôi) hoặc quan hệ hôn nhân (ví dụ con với mẹ kế).

Mối quan hệ của Thiên Thiên và Trạc Thần là cha và con gái nuôi.

Giết người là hành vi trái pháp luật cố ý làm chết người ngoài ý muốn của nạn nhân. Hành vi làm chết người được hiểu là hành vi có khả năng gây ra cái chết cho con người, chấm dứt sự sống của họ. Hậu quả của hành vi trái luật này là hậu quả chết người.

Những tình tiết giết người, thậm chí giết người hàng loạt xuất hiện khá nhiều trong truyện để mô tả Trạc Thần. Bối cảnh truyện là xã hội đen, cho nên hành động này được xem như điều kiện để nắm giữ sức mạnh và quyền lực, thậm chí là được ca ngợi và ngưỡng mộ.

– Quan hệ tình dục, còn gọi là giao hợp hay giao cấu, thường chỉ hành vi đưa bộ phận sinh dục nam/đực vào trong bộ phận sinh dục nữ/cái. Quan hệ tình dục cũng có thể là giữa những thực thể khác hoặc cùng giới tính hoặc lưỡng tính. Những năm gần đây, việc thực hiện với những bộ phận không phải là bộ phận sinh dục (quan hệ đường miệng, đường hậu môn, hoặc dùng ngón tay) cũng được bao gồm trong định nghĩa này.

Những cảnh quan hệ tình dục, cảnh H,  được miêu trong một tác phẩm văn học không phải chuyện lạ trong các nền văn hóa từ Đông sang Tây. Cho nên, “Ngủ cùng sói” có những cảnh H nhiều cũng không phải là chuyện cần chỉ trích mạnh mẽ.

Vấn đề là những cảnh H này gắn với những yếu tố liên quan đến đạo đức, pháp luật và sức khỏe. Đây là kiểu quan hệ tình dục không an toàn, mang tính bạo lực, không sử dụng bao cao su hoặc bất cứ biện pháp bảo vệ nào khác, gây thương tổn hoặc mang thai ngoài ý muốn, dễ dẫn đến việc nhiễm khuẩn và lây truyền các bệnh qua đường tình dục như HIV/AIDS, giang mai, lậu…

Trong truyện, Thiên Thiên mang thai và đã bị sảy thai, nhưng cả 2 nhân vật trước khi nhận tin tức từ bác sĩ đều không biết, có nghĩa là Thiên Thiên mang thai không theo kế hoạch, nói cách khác, có thể là mang thai ngoài ý muốn – một việc ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe, thậm chí mạng sống của mẹ lẫn bé.

Đánh giá 

Khi xét một sản phẩm văn hóa có giá trị hay không, phải đặt nó vào hệ tọa độ của một nền văn hóa cụ thể. Phía trên là những giá trị chung chung, ở đây tôi sẽ đặt “Ngủ cùng sói” vào hệ tọa độ của văn hóa Việt Nam. Truyện có giá trị hay không ở Trung Quốc, tôi sẽ không xét đến.

– Chủ thể:  đối tượng tiếp nhận là công dân Việt Nam.

– Không gian:  đất nước Việt Nam.

– Thời gian:  năm 2014-2015.

+ Hội chứng Stockholm, Mặc cảm Electra, Biểu hiện của Sadism – Masochism:  nếu dẫn đến hành vi quan hệ tình dục, sẽ được xem là lệch lạc tình dục, nghĩa là một bệnh liên quan đến cả sinh lý lẫn tâm lý, cần gặp bác sĩ để điều trị tránh những hậu quả lâu dài về sức khỏe.

+ Giết người:  Điều 93 của Luật Hình sự quy định tội giết người bị phạt tù từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình, tùy theo những trường hợp cụ thể.

+ Lạm dụng tình dục trẻ em:  Điều 1 của Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em quy định trẻ em là công dân Việt Nam dưới 16 tuổi. Điều 116 của Luật Hình sự quy định, người phạm tội dâm ô đối với trẻ em sẽ bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm, nếu có tình tiết tăng nặng bị phạt tù từ 3 năm đến 7 năm (Phạm tội nhiều lần; Đối với trẻ em mà người phạm tội có trách nhiệm chăm sóc, giáo dục, chữa bệnh).

+ Loạn luân: Điều 150 của Luật Hình sự quy định phạt tù từ 6 tháng đến 5 năm, nhưng chỉ áp dụng cho người cùng dòng máu về trực hệ. Điều 5 của Luật Hôn nhân và Gia đình quy định một trong những trường hợp cấm kết hôn là giữa cha, mẹ nuôi với con nuôi; giữa người đã từng là cha, mẹ nuôi với con nuôi. Điều 47 của Nghị định số 110/2013/NĐ-CP quy định phạt tiền từ 1 đến 3 triệu đồng đối với hành vi kết hôn giữa người đã từng là cha mẹ nuôi với con nuôi.

Quan hệ tình dục:  Khuyến khích mọi công dân Việt Nam thực hiện lối sống lành mạnh và quan hệ tình dục an toàn, theo tinh thần của cuộc vận động phong trào “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa”  tại Quyết định số 05/2000/QĐ-BVHTT.

Kết luận

“Ngủ cùng sói” có phải là “rác phẩm Ngôn tình” mang tính chất phi văn hóa, phản văn hóa và vô văn hóa trong hệ tọa độ của văn hóa Việt Nam hay không, mọi người hãy tự đưa ra câu trả lời. Nói thêm là nhân vật Trạc Thần ở kết thúc truyện có một cuộc sống hạnh phúc và không chịu bất cứ hình phạt nào từ những quy định của pháp luật.

Những chủ đề như loạn luân, tình dục, giết người… không phải là một đề tài mới, đã được đề cập trong văn học thế giới với những tác phẩm như Lolita, Trăm năm cô đơn, Sự im lặng của bầy cừu, Rừng Nauy… Nghệ thuật ở đây là sự phân tích tâm lý nhân vật, thể hiện sự đấu tranh nội tâm, thể hiện được cái giá phải trả khi con người làm những điều vô đạo đức, thể hiện được nhân vật là Con Người có lý trí biết suy nghĩ, chứ không phải một kẻ chỉ biết hành động theo bản năng động vật, không phải là mô tả những cảnh H trần trụi thô thiển phục vụ cho mục đích giải tỏa ức chế tình dục.

Nhưng “Ngủ cùng sói” không khai thác được chủ đề này theo cách nghệ thuật, mà một tác phẩm văn học cần phải có. Nghĩa là, việc “Ngủ cùng sói” bị chỉ trích không nằm ở chỗ viết về những vấn đề nhạy cảm, mà nằm ở chỗ viết về những vấn đề nhạy cảm như thế nào.

Nhưng “Ngủ cùng sói” có một chi tiết sâu sắc đột xuất làm chính tôi cũng bất ngờ. Đó là tình tiết cảnh sát Vu dùng bộ cảnh phục của mình để lau dấu vân tay của Trạc Thần, sau khi Trạc Thần dùng chính khẩu súng của cảnh sát Vu, khẩu súng dành người bảo vệ công lý dùng trong lúc thực thi nhiệm vụ, để giết người, và Trạc Thần hoàn toàn không bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Việc giết một người, khi chính người đó yêu cầu được chết, có vi phạm đạo đức và pháp luật hay không, cũng là một vấn đề phức tạp nếu phân tích bằng những góc nhìn triết học khác nhau.

Tóm lại, những tình tiết, nhân vật của “Ngủ cùng sói” không phải dở, thậm chí tôi sẽ đánh giá cao một người viết có thể khai thác những chủ đề nhạy cảm như thế theo cách nghệ thuật, nhưng Diệp Lạc Vô Tâm đã hoang phí chúng khi phát triển cốt truyện theo hướng mà “Ngủ cùng sói” đang thể hiện.

.

 II. QUYỀN TỰ DO

1. Khái quát

“Tự do là cái tất yếu được nhận thức”
Georg Wilhelm Friedrich Hegel

“Tự do là khả năng con người có thể làm bất cứ điều gì mà mình mong muốn mà không gặp bất kỳ cản trở nào”
John Locke

Đây là 2 trong số rất nhiều định nghĩa về tự do, hay quyền tự do, xem tự do như một phạm trù triết học. Nhưng ở bài viết này, tôi sẽ sử dụng quan điểm về tự do của John Stuart Mill. 

Sự tự do của con người được John Stuart Mill đề cập đến gồm: a) tự do tư tưởng, tự do tôn giáo, tự do thảo luận; b) tự do về sở thích, tự do đặt kế hoạch cho cuộc sống theo sự xét đoán của mình; c) tự do hội họp.

Mỗi người cần được tự do mưu cầu hạnh phúc của riêng mình “trong chừng mực ta không mưu toan xâm phạm đến hạnh phúc của người khác hoặc ngăn trở những nỗ lực của người khác đạt được hạnh phúc. Mỗi người là người bảo vệ chính đáng nhất cho sự lành mạnh của anh ta, dù là sự lành mạnh thân thể, tinh thần hay tâm linh”.

Quan điểm về tự do dân sự, hay tự do xã hội,  là ranh giới giữa sự kiểm soát xã hội và tự do cá nhân:  Chỉ có phần cư xử của một ai đó liên quan đến những người khác mới phải vâng theo xã hội, còn anh ta hoàn toàn tự do trong việc tác động lên riêng cá nhân mình.

2. Giới hạn

Dựa vào quan điểm về quyền tự do được nêu như trên, chúng ta sẽ xem thử giới hạn của tự do liên quan như thế nào đến người dịch, người đọc và nhà xuất bản Ngôn tình, trên lãnh thổ Việt Nam. Tất nhiên, quyền tự do cá nhân và tổ chức sẽ khác nhau, nhưng đều liên quan đến những quy định của văn hóa và luật pháp Việt Nam.

a. Cá nhân

Cá nhân ở đây bao gồm những người dịch và người đọc Ngôn tình, không bao gồm tác giả Ngôn tình. Bởi vì quan điểm của tôi, Ngôn tình được viết bởi tác giả là công dân Trung Quốc, không chịu sự quản lý của pháp luật Việt Nam. Tuy nhiên, trong một số trường hợp công dân nước ngoài vẫn bị truy cứu trách nhiệm.

– Bạn có quyền dịch và đọc Ngôn tình nếu không gây ảnh hưởng cho người khác.

Bạn có quyền dịch bất cứ truyện Ngôn tình nào, dù thuộc H văn hay thanh thủy văn. Bạn được quyền lưu chúng trong máy tính cá nhân của bạn, được quyền đăng tải trên trên blog, facebook cá nhân, ở những trang web cộng đồng, nhóm kín cho phép truyện Ngôn tình. Nhưng phải có cảnh báo về độ tuổi, nội dung, đặt pass… để tránh trường hợp người khác không biết, không đủ tuổi, không phù hợp sa chân vào.

 Tuy nhiên, việc này sẽ vượt qua giới hạn của quyền tự do cá nhân, khi bạn chủ động thực hiện những hành động phát tán truyện Ngôn tình, như việc đem bản dịch gửi cho Nhà xuất bản, và bản dịch đó được phép xuất bản, hoặc đem bản dịch đăng tải ở những nơi mà Ngôn tình không được chấp nhận; có hành động giới thiệu dụ dỗ, đe dọa ép buộc người khác đọc Ngôn tình, phê phán người khác vì họ không đọc Ngôn tình…

Điều 253 của Luật Hình sự quy định người nào làm ra, sao chép, lưu hành, vận chuyển, mua bán, tàng trữ nhằm phổ biến sách, báo, tranh, ảnh, phim, nhạc hoặc những vật phẩm khác có tính chất đồi truỵ, cũng như có hành vi khác truyền bá văn hoá phẩm đồi truỵ bị phạt tiền từ năm triệu đồng đến năm mươi triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm. Tùy trường hợp cụ thể.

– Không thể đánh giá nhân cách của người khác chỉ vì họ dịch và đọc Ngôn tình và hành động của họ chưa bị ảnh hưởng bởi Ngôn tình.

Mỗi một người sẽ có rất nhiều căn tính, vì mỗi một người đều cùng lúc thuộc về rất nhiều nhóm khác nhau trong xã hội. Tất cả mọi người đều có quyền tự do đối với sở thích của mình. Nếu bạn không có sở thích như họ thì cũng không được quyền cấm đoán, phê phán người khác. Hãy tôn trọng sự khác biệt và đa dạng trong cuộc sống.

Bạn có thể dịch và đọc Ngôn tình, mang căn tính của nhóm người thích dịch và đọc Ngôn tình. Nhưng bạn cùng lúc cũng dịch và đọc sách khoa học, thích xem phim trinh thám, thích đi du lịch, thích nghe nhạc tiếng Anh, đang học về công nghệ thông tin… Tóm lại, một người dịch và đọc Ngôn tình có rất nhiều điều khác phải quan tâm và thực hiện, ngoài Ngôn tình.

Việc đánh giá nhân cách của một người, cấm đoán và phê phán sở thích của người đó, có liên quan đến Ngôn tình, chỉ được phép khi hành động của họ bị ảnh hưởng bởi việc họ dịch và đọc truyện Ngôn tình.  Nghĩa là bạn có quyền tự do dịch và đọc truyện Ngôn tình, nhưng sau khi đọc xong, bạn quyết định hành động như một nhân vật trong Ngôn tình, hoặc những hành động của bạn là kết luận được rút ra từ Ngôn tình,  làm ảnh hưởng đến người khác, thì bạn đã vượt quá giới hạn của quyền tự do cá nhân.

b. Tổ chức

Nhà xuất bản (NXB) và nhà phát hành sách (PHS) có quyền tự do lựa chọn đầu sách xuất bản, phương pháp PR, đối tượng độc giả… nhưng phải tuân theo những quy định của pháp luật Việt Nam.

 –  NXB-PHS phải có trách nhiệm với người đọc theo Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng.

NXB-PHS sẽ xâm phạm đến quyền của người tiêu dùng, khi những thông tin đưa ra về sản phẩm sách Ngôn tình không đầy đủ, không chân thật. Trong trường hợp lừa dối người đọc vì những thông tin sai, nghĩa là họ chỉ xem người tiêu dùng như một công cụ phục vụ cho mục đích thu lợi nhuận, chứ không phải là một con người.

Ví dụ như việc không cảnh báo về độ tuổi đối với sách Ngôn tình có cảnh H, giới thiệu sai về tác giả, nội dung của sách, chất lượng về nội dung và hình thức của quyền sách không như quảng cáo…

Điều 11 của Luật này quy định:Tổ chức vi phạm pháp luật về bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm mà bị xử phạt vi phạm hành chính, nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật”.

– NXB-PHS phải tuân thủ Luật Hình sự, Luật Xuất bản, Luật Sở hữu trí tuệ… và những Nghị định có liên quan.

Nếu nói rằng Ngôn tình là “văn hóa phẩm đồi trụy” là không chính xác. Bởi vì, phải xem xét nội dung cụ thể của từng truyện Ngôn tình mới có thể đưa ra kết luận, và thuật ngữ “văn hóa phẩm đồi trụy” cũng chưa có một định nghĩa chính xác cho mọi trường hợp.

Điều 10 của Luật Xuất bản quy định cấm xuất bản đối với sản phẩm: “Tuyên truyền, kích động chiến tranh xâm lược, gây hận thù giữa các dân tộc và nhân dân các nước; kích động bạo lực; truyền bá tư tưởng phản động, lối sống dâm ô, đồi trụy, hành vi tội ác, tệ nạn xã hội, mê tín dị đoan, phá hoại thuần phong mỹ tục”.

Điều 20 của Nghị định số 159/2013/NĐ-CP quy định: “Phạt tiền từ 20.000.000 đồng đến 40.000.000 đồng đối với hành vi phổ biến thông tin kích động bạo lực, ô dâm, đồi trụy, mê tín dị đoan, không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam”.

III. KẾT LUẬN

 “Nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” được quy định tại Điều 51 của Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Hiến pháp cũng quy định quyền và nghĩa vụ của mỗi công dân Việt Nam tại Chương II – Quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân.

Nghị quyết số 33-NQ/TW của BCH TW Đảng khóa XI quy định mục tiêu chung là “Xây dựng nền văn hóa và con người Việt Nam phát triển toàn diện, hướng đến chân – thiện – mỹ, thấm nhuần tinh thần dân tộc, nhân văn, dân chủ và khoa học. Văn hóa thực sự trở thành nền tảng tinh thần vững chắc của xã hội, là sức mạnh nội sinh quan trọng bảo đảm sự phát triển bền vững và bảo vệ vững chắc Tổ quốc vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”.

Bên cạnh những điều luật được quy định cụ thể, còn một thứ gọi là truyền thống văn hóa, những điều này là khế ước xã hội vô hình, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, bắt buộc tất cả mọi người phải tuân theo, khi họ sinh ra, lớn lên, sinh sống và làm việc trên lãnh thổ Việt Nam, là một thành viên thuộc về cộng đồng các dân tộc Việt Nam

Cho nên, một công dân Việt Nam, một thành phần kinh tế trong nền kinh tế Việt Nam, thì bắt buộc phải tuân thủ luật pháp Việt Nam, thực hiện những chính sách của nhà nước Việt Nam. Họ phải dung hòa sở thích của cá nhân, lợi ích kinh tế của tổ chức với những giá trị của văn hóa truyền thống Việt Nam.

Tôi không có quan điểm phải cấm dịch và đọc Ngôn tình, cấm xuất bản Ngôn tình. Bởi vì Ngôn tình cũng có một giá trị nhất định. Nhưng phải hạn chế xuất bản Ngôn tình, tuyệt đối không xuất bản những truyện Ngôn tình được xếp vào hàng “rác phẩm”. Hãy để những quyển sách được xuất bản xứng đáng với giá trị biểu tượng về mặt tri thức của chúng. 

Người Việt Nam bị đầu độc bởi hàng hóa của Trung quốc về mặt thể chất, không nên bị đầu độc cả về mặt tinh thần.  

Danh mục tài liệu tham khảo:

1. Bàn về tự do – John Stuart Mill.
2. Cơ sở văn hóa Việt Nam – Trần Ngọc Thêm
3. Giáo trình Triết học Mac-Lenin – Nguyễn Ngọc Long, Nguyễn Hữu Vui
4. Phân tâm học nhập môn – Sigmund Freud.
5. Đại cương về tình dục học – Đào Xuân Dũng.
6. Căn tính và bạo lực – Amartya Sen
7. Các trang web đang tải văn bản pháp luật của chính phủ, triết học và wikipedia.

Lần sau sẽ có một bài chém gió mang tên: Chuyện bên lề bài viết “Ngôn tình và quyền tự do”

[ TH ] Căn tính và bạo lực – Amartya Sen

.

cantinhvabaoluc

.

“Căn tính và bạo lực – Huyễn tưởng về số mệnh”  của Amartya Sen là một quyển sách vô cùng đáng đọc, một quyển sách cho người đọc một góc nhìn về thế giới thống nhất, nhưng bị phân chia bởi những huyễn tưởng hẹp hòi về sự khác biệt cực đoan. Tôi nghĩ rằng sau khi đọc xong, người ta sẽ có cái nhìn toàn diện hơn, bao dung hơn đối với những sự khác biệt trong cuộc sống và tôn trọng chúng, không chỉ với những điều lớn lao như  sự va chạm giữa các nền văn minh, sự xung đột giữa các tôn giáo lớn, sự khác biệt về hệ tư tưởng dẫn đến chiến tranh… mà kể cả những vấn đề đơn giản nhỏ bé trong cuộc sống như việc ăn mặc, đọc sách, trang điểm…

Quyển sách đề cập nhiều đến Ấn Độ và Anh. Tên tác giả phần nào cũng nói lên điều này. Tuy nhiên, vấn đề bạo lực thể hiện qua việc được đề cập chỉ là ví dụ điển hình cho rất nhiều những sự kiện khác trên thế giới, khi những âm mưu chính trị núp bóng dưới vỏ bọc tôn trọng sự khác biệt văn hóa, ngăn chặn bạo lực tôn giáo (văn hóa hiểu theo nghĩa hẹp, không bao gồm chính trị).

Con người là tổng hòa những mối quan hệ xã hội. Căn tính của một người là những tính chất đặc thù mà họ có được, khi thuộc về một nhóm nào đó trong xã hội. Mỗi người sẽ cùng lúc thuộc về rất nhiều nhóm, sẽ mang trong mình rất nhiều căn tính, và những căn tính này có thể cùng tồn tại mà không mâu thuẫn nhau, ví dụ như bạn có thể cùng lúc là sinh viên, thích nghe cải lương, xem phim truyền hình Hàn Quốc, theo đạo Thiên Chúa… Tuy nhiên, con người đang bị chia nhỏ ra, bị buộc phải lựa chọn một căn tính duy nhất, bị nhét vào một chiếc hộp chật hẹp cô lập với thế giới bên ngoài, phục vụ cho một mục đích chính trị nào đó.

Những điều rất hiển nhiên, bạo lực xuất phát từ sự khác biệt văn hóa, được các phương tiện truyền thông nói đến hằng ngày sẽ được nhìn lại bằng một góc nhìn mới.

“Hầu hết chúng ta là kẻ khác. Tư tưởng của họ là quan niệm của kẻ khác, cuộc sống của họ là sự bắt chước, đam mê của họ là sự trích dẫn lại từ kẻ khác”

Most people are other people. Their thoughts are someone else’s opinions, their lives a mimicry, their passions a quotation.’

Oscar Wilde

Mở đầu

Lời tựa

Chương 1. Bạo lực do huyễn tưởng

Chương 2. Hiểu về căn tính

Chương 3. Giam hãm trong những nền văn minh

Chương 4. Căn tính tôn giáo và lịch sử tôn giáo

Chương 5. Phương Tây và không phương Tây

Chương 6. Văn hóa và giam cầm

Chương 7. Toàn cầu hóa và tiếng nói từ nhiều phía

Chương 8. Đa văn hóa và tự do

Chương 9. Tự do suy nghĩ

Sách của NXB Tri Thức đều là những cuốn sách đáng đọc và khó đọc. Cuốn này mới cho nên chưa có bản trên mạng, chịu khó mua sách nha. Hãy ủng hộ những cuốn sách giá trị được xuất bản. Ở trường Nhân văn HCM giảm giá 20%  :D

[ LS ] Lịch sử kỹ nữ – Từ Quân và Dương Hải

.

lskynu

.

Đọc online tại Diễn đàn Lịch sử Việt Nam
Tải bản PDF tại đây Lichsukynu1 Lichsukynu2

Bản PDF tải về không đẹp nha. Vì tôi copy từ web.

Quyển sách  này nói về lịch sử kỹ nữ ở Trung Quốc, không phải ở Việt Nam. Nhưng với sự tương đồng về mặt văn hóa giữa Việt Nam và Trung quốc thời phong kiến, bạn cũng có thể tưởng tượng được phần nào cuộc sống của kỹ nữ Việt Nam ngày xưa, tất nhiên là không chính xác 100% hoặc đúng hoàn toàn.

Quyển sách này đã mang lại cho tôi một số kiến thức rất mới lạ. Không chỉ về kỹ nữ, mà còn về nhiều vấn đề ít khi được nhắc đến trong xã hội phong kiến. Số phận phụ nữ ở nơi nào, giai đoạn nào, cũng đều đáng thương như nhau.

MỤC LỤC

* Lời người dịch
* Lời nói đầu
* Chương 1. Lịch sử kỹ nữ
* Chương 2. Nguồn gốc của kỹ nữ
* Chương 3. Kỹ viện
* Chương 4. Phương thức tiếp khách của kỹ nữ
* Chương 5. Gió trăng kỹ viện
* Chương 6. Sinh hoạt thường ngày của kỹ nữ
* Chương 7. Tôn giáo, tín ngưỡng và tập tục của kỹ nữ
* Chương 8. Tài hoa và công lao của kỹ nữ
* Chương 9. Số phận bi thảm của kỹ nữ
* Chương 10. Kỹ nghệ sex hiện nay ở Trung Quốc